BỐN MƯƠI DẶM VỀ PHÍA BẮC DC.[1], Baltimore, hai thằng giết thuê tóc dài, vênh váo, chừng ngoài hai lăm, cứ phớt lờ biển hiệu CHỈ DÀNH CHO HỘI VIÊN khệnh khạng bước vào Câu lạc bộ Xã hội St. Francis nằm trên phố South High, cách bến cảng không xa. Cả hai vũ khí giắt đầy người và hớn hở như một cặp diễn viên tấu hài.
Đêm đó tại câu lạc bộ, hai mươi bảy người gồm các tay trùm Mafia địa phương và đám đàn em vừa chơi bài, uống rượu mùi và cà phê espresso, vừa xem trận Bullets thua Knicks trên truyền hình. Đột nhiên, căn phòng trở nên im phăng phắc, không khí căng thẳng.
Không ai được phép tùy tiện bước vào đây, nhất là khách không mời và lại có vũ khí.
Một trong những kẻ không mời mà đến đứng chắn ngay ngưỡng cửa, tên Michael Sullivan, điềm tĩnh chào cả hội. Đúng là ngớ ngẩn thật, Sullivan nghĩ thầm. Tất cả lũ tay chân của Bố Già đang ngồi quanh phòng và nhai thuốc lá. Thằng đồng bọn của hắn, hay cạ cứng, Jimmy “Mũ” Galati, liếc quanh phòng một lượt từ dưới vành chiếc mũ phớt đen cũ kỹ te tướp, giống hệt chiếc mũ Squiggy đã đội trong Laverne & Shirley. Câu lạc bộ xã hội này khá điển hình - ghế thẳng lưng, bàn chơi bài, quầy rượu tạm, những đồng ghinê có trời mới biết từ đâu ra. “Không có ủy ban chào mừng tụi này sao? Không có ban nhạc sao?” Sullivan, kẻ sống chỉ để gây gổ, cả bằng mồm miệng lẫn chân tay, lên tiếng hỏi. Luôn chỉ có hắn và Jimmy Mũ chọi lại tất, kể từ năm hai đứa mới mười lăm tuổi, dạt vòm từ khu Brooklyn.
“Mày là thằng quái nào hử?” một thằng tay chân đứng bật dậy như hơi nước phụt lên sau một chiếc bàn chơi bài ọp ẹp hất hàm hỏi. Hắn cao chừng một mét tám bảy, tóc đen nhánh và nặng chừng trăm cân, rõ ràng là tập thể hình. “Bạn tao là Đồ tể Sligo. Đã nghe tiếng bao giờ chưa hả?” Jimmy Mũ nói. “Bọn tao từ thành phố New York tới. Đã bao giờ nghe nói tới New York chưa?”
❀ ❀ ❀
[1] Washington, D.C. (District of Columbia): một quận hành chính Liên bang và là thủ đô của Hoa Kỳ.