Menley lách khỏi cánh tay của Adam để lăn ra mép giường. Anh lẩm bẩm gọi tên chị nhưng mắt vẫn cứ nhắm lại. Chị đứng lên, mặc áo ngủ vào, rồi ngắm nhìn anh với nụ cười tràn đầy hạnh phúc. .
Vị luật sư tài ba này có thể làm rung động cả một bồi thẩm đoàn với tài ăn nói của mình, lại dường như hoàn toàn bất lực trong giấc ngủ. Anh ngủ trong tư thế nằm sấp, đầu gối đè lên hai tay. Mớ tóc rối nùi với nhiều sợi bạc điểm đó đây cho thấy sự khởi đầu chứng rụng tóc.
Căn phòng khá lạnh nên Menley kéo mền đắp lên tận cổ Adam và không quên hôn nhẹ lên trán chồng. Ngày chị hai mươi sáu tuổi, chị có tuyên bố là mình không tìm được một người đàn ông nào đủ hấp dẫn để lấy làm chồng. Hai tuần sau đó, chị gặp Adam trên chiếc tàu chở khách Sagafjord. Chiếc tàu đi một chuyến vòng quanh thế giới và vì Menley có viết nhiều bài về miền Viễn Đông, nên chị được mời diễn thuyết vài buổi về khu vực Bali-Singapour.
Trong ngày thứ hai, Adam đến làm quen với chị trên boong tàu. Anh đi thu thập vài bằng chứng ở Úc châu và bị thôi thúc phải dành một chỗ trong chuyến đi này.
Khi gặp chị anh giải thích rằng: "Hành trình này có nhiều chặng dừng chân và việc đó giúp tôi có một tuần lễ nghỉ xả hơi thật sự". Chỉ đến cuối ngày, chị mới hiểu tại sao mình lại hủy cuộc đính hôn của mình ba năm trước đây.
Nhưng đối với anh mọi việc xảy ra hoàn toàn khác. Anh chỉ cảm thấy mến chị lần hồi trong suốt một năm sau đó. Đôi khi Menley tự nhủ rằng có thể chị không gặp lại anh, nếu như anh không ở cách nhà chị có ba con đường trong khu vực Manhattan.
Tuy nhiên, do họ cùng chung quan điểm và những nét tương đồng nên đó cũng là phần quan trọng giúp họ gần nhau hơn. Hai người đều sinh trưởng tại New York và cả hai cùng có một nỗi đam mê cho khu vực Manhattan dù họ sống trong hai môi trường hoàn toàn khác nhau. Gia đình Adam có một căn hộ rộng lớn trên Đại Lộ Công Viên và theo học tại trường Collegiate. Chị sống những năm tuổi thơ của mình tại Stuyvesant Town, trên đường 14, nơi mà mẹ chị vẫn còn đang sống và theo học các trường đạo trong khu vực. Nhưng có sự trùng hợp lạ kỳ là cả hai đều lấy bằng đại học của trường Georgetown, dù với chín năm cách biệt. Cả hai đều yêu thích biển cả; Adam luôn đi nghỉ hè tại Cap Cod trong khi chị thường đi bơi tại bãi biển Jones.
Khi họ bắt đầu trở nên thân thiết hơn, Menley nhận thấy Adam rất hài lòng với cuộc sống độc thân ở tuổi ba mươi tư của mình. Cũng đúng thôi! Là một luật sư nổi tiếng, có một căn hộ sang trọng tại Manhattan với vô số bạn gái. Đôi khi nhiều tuần lễ liền anh không hề gọi điện cho chị.
Ngày anh tỏ tình với chị, Menley nghi ngờ quyết định này có liên quan đến ngày sinh nhật thứ ba mươi lăm cận kề. Nhưng điều đó không mấy quan trọng đối với chị. Sau khi lấy nhau, chị mới nhớ lại câu nói của một người chị. "Trong một hôn nhân đôi khi người đàn ông và người đàn bà không yêu nhau cùng một mức độ. Sẽ là điều tốt nếu người phụ nữ ít si tình hơn".
"Tại sao sẽ là điều tốt hơn chứ?" - Menley tự hỏi và đứng nhìn Adam ngủ một cách yên lành. "Có gì tệ hại hơn đâu nếu mình cũng yêu anh ấy quá nhiều".
Đã bảy giờ rồi. Ánh nắng rọi chiếu vào căn phòng xuyên qua màn sáo được thả xuống. Căn phòng này được trang trí đơn sơ chỉ với một chiếc giường có tán, một bàn trang điểm, một cái tủ và một chiếc đèn ngủ cùng một cái ghế thẳng. Tất cả đều là đồ cổ. Elaine có nói với chị rằng, trước khi chết, ông Paley và vợ có đi rảo các phòng bán đấu giá để tìm mua đồ đạc thuộc đầu thế kỷ XVIII.
Menley rất thích mỗi căn phòng đều có lò sưởi riêng dù điều này không mấy cần thiết cho thời tiết tháng Tám. Căn phòng kế cận phòng họ nhỏ hơn nhưng rất thích hợp cho em bé. Menley siết chặt hơn nữa sợi dây buộc áo choàng khi bước đi trong hành lang.
Khi mở cánh cửa phòng của Hannah, một ngọn gió lùa lạnh buốt trùm lấy chị. Đáng lẽ mình phải để thêm một cái mền bông trong này mới phải, Menley tự trách về khuyết điểm này. Trước khi đi ngủ chị có vào xem đứa bé lúc mười một giờ đêm, tuy do dự nhưng cũng không muốn đắp thêm mền cho con bé. Tất nhiên là trong đêm nhiệt độ đã hạ khá nhiều.
Menley vội vã bước lại chiếc giường nhỏ. Bé Hannah ngủ thật say, cái mền bông đắp quanh người cô bé. "Mình đâu thể nào quên được nếu đêm qua mình có đến đây" - Menley thầm nghĩ "Ai đắp mền cho nó vậy kìa?"
Rồi chị cảm thấy sao mình quá khờ. Có lẽ đêm qua Adam đã thức dậy và qua đây xem con bé. Song chị lại tự thắc mắc vì rất hiếm khi anh ấy làm việc đó. Hay chính chị đã đến phòng con bé? Có lẽ do chị uống thuốc an thần nên chị trở nên đờ đẫn.
Chị muốn hôn con bé lắm nhưng sợ nó thức dậy. "Thôi để sau đi thiên thần bé nhỏ của mẹ" - chị thì thầm. Trước hết mình cần uống một tách cà phê cho sảng khoái mới được.
Chị đứng lại ngay đầu cầu thang, đột nhiên cảm thấy trống ngực đánh thình thịch, một cảm giác buồn vô hạn. Một nỗi lo sợ đột biến chiếm lấy người chị. Mình cũng sẽ mất Hannah thôi. Không, không! Thật lố bịch! - Chị kịch liệt phản đối - Làm sao mình lại có thể nghĩ như thế được chứ?
Chị vào nhà bếp pha cà phê. Mười phút sau với một tách nóng hổi trong tay, chị bước lại đứng ngay cửa sổ nhỏ nhìn ra biển, chiêm ngưỡng Đại Tây dương bao la tuyệt diệu trong ánh nắng mặt trời.
Ngôi nhà nằm đối diện với Monomoy Strip, một mũi đất dài chia đôi đại dương với vịnh mà Menley luôn nghe nói là nơi thường xảy ra vô số vụ đắm tàu chết người. Vài năm trước đây, biển cả có đào một lối đi trên bãi cát và Adam đã chỉ cho chị xem nơi mấy ngôi nhà bị chôn vùi trong lòng nước sâu. Nhưng "Tưởng Nhớ" nằm rất chắc chắn trên bờ vách đá, khá sâu ở phía sau để không bao giờ gặp phải tình trạng đó.
Menley ngắm nhìn các con sóng đánh trên lưỡi cát, hất tung các chùm bọt biển trắng xóa lên trời cao. Ánh mặt trời nhún nhảy trên các ngọn sóng trắng tinh. Có rất nhiều tàu đánh cá xuất hiện cuối chân trời. Chị mở cánh cửa kính ra để nghe tiếng kêu của mòng biển và tiếng chiêm chiếp của lũ chim sẻ.
Chị vui tươi rời khỏi cửa sổ. Chỉ mới ba ngày thôi mà chị cảm thấy rất thoải mái. Chị đi hết phòng này qua phòng khác, tưởng tượng xem phải trang trí chúng như thế nào nếu chị trở thành chủ nhân của ngôi nhà này. Căn phòng chánh chỉ có mỗi một món đồ cổ. Đồ đạc trong các căn phòng kia toàn là những thứ rẻ tiền, hoặc đồ phế thải.
Duy chỉ có chiếc băng ghế dài màu xanh táo có thể tân trang lại. Chị lướt bàn tay mình trên đó để cảm nhận các sớ mịn màng của gỗ hồ đào.
Gia đình Paley đã tiến hành các sửa chữa trọng yếu. Toàn bộ mái nhà gần như mới nguyên kể cả hệ thống sưởi ấm. Hệ thống ống nước và điện vừa được thay mới. Tuy nhiên phần trang trí nội thất như giấy dán tường thì bạc màu, phòng ăn toàn là những thứ tởm lợm, các trần giả nghịch chỏi với kích thước hoàn hảo của hai phòng khách và thư phòng. Nhưng chẳng có gì quan trọng cả, ngôi nhà mới đáng kể. Menley thầm nghĩ nếu như họ trở thành chủ nhân, sẽ dùng một phòng để đặt bàn làm việc, và sẽ trang trí một phòng tuyệt đẹp cho Hannah và bạn của nó vui chơi thỏa thích.
Chị lướt các ngón tay trên khung gỗ căn phòng nhỏ dành cho ông mục sư cạnh lò sưởi. Người ta kể cho chị biết hồi xưa mấy người nhập cư đầu tiên thường mời ông mục sư một ly rượu mỗi khi ông đến thăm viếng bất cứ gia đình nào. Ông mục sư tội nghiệp đó chắc cần lò sưởi lắm - chị thầm nghĩ. Bởi vì vào thời đó, người ta hiếm khi đốt lửa trong phòng khách cho nên các tăng lữ thường bị lạnh cóng.
Các gia đình định cư đầu tiên tại vùng Cap hầu như chỉ sống trong một căn bếp rộng lớn, căn phòng được làm ấm bởi một lò sưởi, nơi phát ra nhiều mùi hương thom ngon ngào ngạt. Chính tại đây những trẻ nít làm bài trên chiếc bàn ăn dưới ngọn nến và tất cả quây quần bên nhau trong các đêm đông giá lạnh. Menley tưởng tượng đến những con người sống trong thời đó với định mệnh bi thảm của họ.
Chị nghe tiếng chân trên cầu thang và bước ra cửa. Adam đang đi xuống với Hannah trên tay.
- Ai nói là anh không thể nghe Hannah khóc chứ? - Anh tỏ ra hãnh diện - Con bé được thay quần áo rồi và đang đói lắm đây.
Menley đưa tay bồng lấy đứa bé.
- Đưa đây cho em. Em thật hạnh phúc khi chúng ta cùng chung sức lo cho nó và thỉnh thoảng mới gọi một đứa giữ em thôi. Nếu đứa con riêng của chồng tương lai Elaine không phải là một đứa hậu đậu thì chúng ta sẽ có một mùa hè lý tưởng đấy.
- Chừng nào con bé tới vậy?
- Em nghĩ khoảng mười giờ thì phải.
***
Đúng mười giờ, một chiếc xe con xanh chạy vào lối đi. Menley nhìn Amy bước đến ngôi nhà, ngắm nhìn cái dáng mảnh khảnh với bộ tóc dài vàng óng được cột thành đuôi ngựa của nó. Có một nét gì đó thật hung dữ toát ra từ người con bé - có thể cách nó thọc hai tay vào trong túi quần và hai vai cứng đơ trong lúc bước đi dường như đang khiêu khích một ai đó.
"Mình không biết có nên..." Menley tự hỏi trong lúc ra mở cửa.
Adam ngước mắt lên khỏi mớ giấy tờ đang bày trên bàn.
- Em không biết có nên cái gì?
- Suỵt!
Tuy nhiên khi vào đến nhà, Amy lại cho thấy một cảm giác khác hẳn. Cô ta tự giới thiệu rồi bước ngay đến đứa bé đang nằm trong cái cũi dành cho nó được đặt trong bếp.
- Chào Hannah.
Cô ta lắc lắc bàn tay mình nhè nhẹ cho đến khi Hannah chụp lấy một ngón tay.
- Hay lắm! Em trông khỏe lắm đấy. Em nghĩ chúng ta có thể làm bạn với nhau được không?
Adam và Menley nhìn nhau. Nét dịu hiền của cô bé có vẻ thành thật đấy. Sau vài phút trò chuyện với Amy, Menley cho là Elaine đã đánh giá thấp kinh nghiệm của đứa con riêng chồng tương lai của cô ta. Amy bắt đầu giữ trẻ khi mười tuổi và mới đây thôi đã trông chừng một cặp song sinh suốt một năm trời. Cô bé muốn trở thành cô giáo dạy mẫu giáo.
Họ đã đồng ý với nhau là Amy sẽ đến canh giữ bé Hannah nhiều lần trong tuần để Menley có thời gian làm các cuộc tìm kiếm tư liệu cho cuốn sách của chị và thỉnh thoảng ở lại đêm mỗi khi hai vợ chồng muốn đi chơi tối.
Trước khi Amy ra về, Menley nói:
- Tôi rất mừng là Elaine đã giới thiệu em, Amy à. Thế em có muốn hỏi gì không?
- Có... mà thôi, không có gì quan trọng lắm đâu.
- Nhưng điều đó là gì thế?
- Không, thật sự không có gì.
Khi cô bé đã đi xa, Adam mới nói:
- Có vẻ con bé sợ cái gì đó.