“Elaine phải trả giá cho việc này mới được" - Adam làu bàu khi thấy một chiếc xe hơi đang lăn bánh trên lối ra vào. Họ đã tổ chức một buổi picnic ở ngoài bãi biển trong khi Hildy, người giúp việc mà Elaine giới thiệu đang làm vệ sinh ngôi nhà. Đến hai giờ trưa, họ về cho kịp cuộc hẹn mà Adam đã ấn định với Scott Covey.
Adam vừa tắm xong, đang mặc một quần soọc và áo thun, còn Menley vẫn còn mặc đồ tắm khi họ nghe tiếng xe của Covey ngừng lại.
- Em rất mừng là anh ta đến đây - Chị nói với Adam - Trong lúc hai người nói chuyện em cùng Hannah sẽ ngủ một giấc. Em muốn được sảng khoái để đương đầu với cuộc gặp mặt của các người bạn cố tri của anh.
Elaine có tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chiêu đãi hai vợ chồng họ và mời thêm vài người bạn lâu năm mà Adam nhiều lần nghỉ hè với họ tại vùng Cap.
Anh ta ôm lấy eo chị.
- Khi họ nói em may mắn lạ kỳ, anh xin em cứ gật đầu cho qua chuyện được không.
- Adam, em xin anh.
Chuông cửa reo lên. Menley liếc nhìn xuống nhà bếp. Chị không có thời giờ để lấy bình sữa cho Hannah và cũng không thể ra khỏi căn phòng trước khi Scott Covey bước vào. Một đằng chị muốn biết mặt người đàn ông mà chị đã dành nhiều thương cảm và đằng khác chị giữ một khoảng cách trong trường hợp Adam, vì một lý do nào đó, không muốn nhận lãnh công việc bào chữa cho anh ta. Nhưng sự tò mò đã thắng thế: chị quyết định đứng đó chờ.
Adam chậm rãi bước ra cửa. Anh nhã nhặn chào đón Scott, nhưng vẫn dè dặt.
Menley quan sát người khách thật kỹ. Không lạ gì Vivian Carpenter đã si mê anh ta. Scott Covey rất quyến rũ, màu da nâu sẫm vì ánh nắng mặt trời, với nét mặt thật cân đối và cương nghị, tóc quăn vàng óng được cắt ngắn. Cao nhưng mảnh khảnh, đôi vai rộng của anh ta tạo thêm cho mình một sức mạnh ngoài dáng vẻ tao nhã. Khi Adam giới thiệu anh ta cho Menley, điều trước tiên là chị chú ý ngay đến đôi mắt anh ta. Chị không những bị cái màu mắt nâu đó làm cho mê hồn mà chị còn thấy được nỗi lo sợ chị thường thấy trong ánh mắt của mình khi tự nhìn vào trong gương sau cái chết của Bobby.
Anh ta vô tội! Chị quyết định như thế. Chị bồng thẳng người Hannah lên. Chị cười rồi đổi con bé qua tay kia và chìa tay ra. "Rất hân hạnh được biết.." - Chị nói nhưng rồi lại do dự. Anh ta gần bằng tuổi của mình, chị suy nghĩ, và anh ta quen rất thân với một người bạn cố tri của Adam. Thế mình phải gọi anh ta như thế nào đây? Ông Covey thì có vẻ ngượng nghịu quá - "...anh Scott" - chị kết thúc câu nói. Chị chụp lấy bình sữa - Thôi bây giờ tôi và Hannah để cho hai người yên ổn nói chuyện với nhau.
Rồi chị lại do dự một lần nữa. Chị không thể giả vờ không biết lý do anh ta tới đây.
- Như tôi đã nói với anh trên điện thoại, tôi thành thật rất tiếc cho tai nạn xảy ra với vợ anh.
- Cám ơn - Giọng anh ta có vẻ trầm và rất êm tai. Một loại giọng rất dễ gây niềm tin cho người khác.
***
Hannah không hề buồn ngủ. Khi Menley đặt cô bé lên giường nó liền khóc rống lên, hất bình sữa qua một bên và lấy chân đạp cái mền đi chỗ khác.
- Mẹ sẽ ghi tên con vào trong trung tâm nhận làm con nuôi mới được - Menley hăm dọa con với nụ cười. Rồi chị nhìn vào chiếc nôi xưa và nhủ thầm "Mình không biết..."
Có hai cái gối nằm trên cái giường đơn. Chị lấy một cái bỏ vào trong nôi, đặt Hannah với khuôn mặt vẫn đỏ vì giận dữ và lấy mền đắp con bé lại. Xong chị ngồi trên mép giường và bắt đầu đung đưa cái nôi. Hannah từ từ cũng bớt giận và chỉ vài phút sau hai con mắt nhỏ bé đó nhắm khít lại.
Menley cũng cảm thấy mắt mình nặng trĩu. Tốt hơn hết mình phải thay bộ đồ tắm này trước khi lăn ra ngủ, chị thầm nghĩ. Nhưng làm gì cho mất công, dù sao nó cũng đã khô rồi. Chị nằm dài ra và lấy cái khăn choàng xếp nơi chân giường, đắp lên người. Hannah cất tiếng rên nhỏ nhỏ. "Được rồi" chị thì thầm và đưa tay ra lúc lắc cái nôi thật nhẹ.
Chị không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, khi có tiếng chân là chị giật mình thức dậy. Mở mắt ra, chị cho rằng mình đang nằm mơ, không có ai trong phòng cả. Nhưng chị cảm nhận được luồng gió mát đang thổi vào đây. Cửa sổ được mở và chắc gió đã thổi mạnh lên. Chị chớp mắt và nhìn sang chiếc nôi. Bé Hannah ngủ như một thiên thần.
Chúa ơi, mẹ quả là một người mẹ gương mẫu, phải không công chúa? Ngay cả khi ngủ, mẹ vẫn chăm lo cho con mà!
Cái nôi cứ lắc lư thật chậm.