Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

Sáng thứ năm trời âm u và lạnh như cắt, tất cả mọi người ở vùng Chatham đều phải mặc áo ấm. Đây là loại thời tiết mà Marge, người phụ tá của Elaine, cho là rất "kích thích".

Văn phòng địa ốc Atkins đang có nhiều ngôi nhà mới được rao bán và Elaine có trách nhiệm phải chụp hình chúng dưới góc độ đẹp nhất. Cô ấy rửa và phóng to các bức ảnh rồi mang chúng đến phòng làm việc.

Cảm thấy không khí mát lạnh khi vừa thức dậy, Marge quyết định đến văn phòng sớm hơn thường ngày để lo bài trí lại cửa tiệm. Bà đến nơi làm việc vào lúc bảy giờ ba mươi và bắt đầu tháo bỏ các bức ảnh cũ ra.

Đến chín giờ thiếu mười bà đã hoàn tất công việc đó và bước ra ngoài lề đường đứng để chiêm ngưỡng công việc mình vừa làm xong. Không chê vào đâu được, bà tự nhủ, khâm phục cái kết quả vừa tạo được.

Những bức ảnh tuyệt vời đã làm nổi bật các ngôi nhà. Có ngôi nhà cũ kỹ nhưng rất thanh lịch kiểu vùng Cap tại Cockle Cove Ridge, một căn "saltbox" truyền thông tọa lạc tại Deep Water Lane, một ngôi nhà theo kiến trúc hiện đại tại Sandy Shoes Lane và hơn một chục ngôi nhà khác ít hấp dẫn hơn nhưng cũng rất dễ thương.

Ngôi nhà đẹp nhất trong số đó là ngôi nhà lớn nằm ở mé biển tại Wychmere Harbor. Để chụp được bức không ảnh của ngôi nhà này, Elaine đã thuê một công ty chuyên về không ảnh mà cô thường làm trong các trường hợp tương tự. Marge đã đặt nó ngay cửa kính thay cho bức không ảnh của Tưởng Nhớ.

Bà nghe tiếng vỗ tay ở sau lưng mình và xoay người lại.

- Tôi sẽ mua hết mấy ngôi nhà đó - Elaine tuyên bố trong lúc bước ra khỏi xe.

- Bán liền! - Marge chờ Elaine bước lại đứng gần mình nói thêm - chị thấy thế nào?

Elaine ngắm nhìn cái tủ kính.

- Tôi cho là chúng độc đáo lắm. Tôi nghĩ bây giờ mình nên lấy bức Tưởng Nhớ, bức mà tôi ưa thích nhất ra rồi đó.

- Đó cũng là ý kiến của tôi, nhất là khi chị chắc gia đình Nichols sẽ mua nó.

Elaine bỏ vào trong văn phòng trước.

"Còn phải chờ xem, cô thầm nghĩ. Mình có cảm tưởng là Menley không được khỏe lắm".

- Tôi chưa hề gặp anh ta - Marge nói - Nhưng Adam rất dễ mến. Tôi còn nhớ anh ta có vẻ suy sụp khi anh ta đến đây vào mùa hè rồi và chị đã lo cho anh ta như thế nào. Anh ta thuê ngôi nhà kiểu nông thôn của gia đình Spark, gần nhà chị đó. Có phải vậy không?

- Không sai - Elaine thấy tấm hình của Tưởng Nhớ được để dựa vào một cái ghế - Tôi có ý nghĩ này. Mình hãy gởi tấm hình này cho Scott Covey đi. Nếu việc của anh ta đều êm xuôi, tôi sẽ không ngạc nhiên khi thấy anh ta ở lại Cap. Anh ta và Vivian rất thích ngôi nhà này. Ít ra điều đó sẽ làm cho anh ta nghĩ đến ngôi nhà trong trường hợp gia đình Nichols không chịu mua nó.

- Nhưng anh ta có quan tâm đến nó không? Và nếu Tưởng Nhớ được rao bán lại, chị sẽ hối tiếc đã đem cho nó đó, Elaine à.

- Tôi còn giữ cái âm bản mà. Tôi có thể cho rửa thêm nhiều tấm khác nữa, lo gì.

Cô bước vào phòng làm việc của mình. Marge bắt đầu công việc xếp lại các bức ảnh bà đã lấy trong tủ kính ra và gắn chúng vào trong tập album để trên bàn của phòng chờ đợi. Tiếng chuông cửa ra vào báo có khách.

Một người bán hoa mang đến một bó hoa hồng.

- Cho cô Atkins - anh ta nói.

- Tôi có bao giờ nghĩ chúng được gởi cho tôi đâu - Marge đáp lại - Anh hãy đem chúng vào cho cô ấy đi, anh biết đường mà.

Khi anh ta đi rồi, Marge bước vào để ngắm hoa.

- Thật hết xẩy, có vẻ như đã trở thành thói quen rồi đó. Nhưng tại sao có con số đó? Trên bó hoa có một sợi ru băng mang số 106. "Chị cũng đâu đến nỗi già đến thế!"

- John thật đáng yêu. Đó là số ngày phải chờ để làm đám cưới.

- Ôi anh chàng lãng mạn. Chúa ơi, sao loại người đó bây giờ lại hiếm quá vậy. Elaine à, chị định có con không?

- Anh ta có một đứa rồi và tôi hy vọng là tôi và Amy sẽ thân nhau.

- Nhưng Amy đủ mười bảy tuổi và cô ta sắp vào đại học. Điều đó hoàn toàn khác nếu như nó là một đứa con nít.

Elaine phì cười.

- Nếu cô ta là một đứa con nít, tôi sẽ không lấy John đâu. Tôi không có tâm hồn của một bà nội trợ.

Điện thoại reo, "Để tôi trả lời cho” Elaint nói:

- Văn phòng Atkins, Elaine Atkins đây. "Adam! Nghiêm trọng đến thế sao? Tôi muốn nói việc thẩm vấn có vẻ khá quan trọng đấy. Đương nhiên là tôi sẽ đến cung khai và tôi rất sung sướng được ăn trưa với anh. Hẹn đến một giờ nhé! Đồng ý!

Cô ta gác máy và xoay lại nói với Marge:

- Tin tức không đến nỗi nào tệ cho lắm. Ông chánh án sẽ mở cuộc thẩm vấn về cái chết của Vivian Covey và nó có nghĩa sẽ có sự hiện diện của đám thông tin đại chúng. Đây là cơ hội để chúng ta bào chữa cho Scott - Rồi cô ta đứng lên - "Tấm hình của Tưởng Nhớ đâu rồi?”

- Cạnh bàn làm việc của tôi đó - Marge đáp lại.

- Chúng ta hãy gởi cho anh ta với vài chữ đi.

Với giấy có tiêu đề riêng, cô ta vội vã nguệch ngoạc vài câu với tuồng chữ rõ ràng và sắc sảo của mình.

Scott thân mến,

Tôi vừa hay tin người ta sẽ mở cuộc thẩm vấn và tôi rất vui sướng được nói trước mặt mọi người rằng Vivian và anh rất hạnh phúc trong cái ngày chúng ta đi xem ngôi nhà Tưởng Nhớ. Anh rất thích cái khung cảnh đó cho nên tôi gởi cho anh tấm hình làm kỷ niệm.

Thân ái,

Elaine, 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.