Menley vừa về đến nhà trong lúc bà Carrie Bell đang chạy máy hút bụi trên lầu. Chị chạy ngay lên lầu để gặp bà ta.
- Amy đã cho bé Hannah đi dạo bằng chiếc xe nôi rồi thưa bà Nichols. Con bé đáng yêu quá - bà ta nói.
- Nhưng không phải lúc nào nó cũng vậy đâu - Menley mỉm cười và nhìn quanh - Căn nhà sạch bóng quá, cám ơn bà Carrie.
- Bà biết là tôi thích mọi thứ phải cho sáng chói mà. Tôi cũng gần xong rồi. Thế bà có muốn tuần tới tôi trở lại không?
- Có chứ! - Menley mở túi xách và lấy cái bóp. Chị thầm cầu nguyện cho việc nói chuyện này sẽ đi theo đúng chiều hướng chị mong chờ. "Này bà Carrie, điều này chỉ hai chúng ta biết thôi nhé! Thế cái gì đã làm bà hoảng sợ trong lần cuối cùng bà đến đây?"
Carrie tỏ ra bồn chồn.
- Thưa bà Nichols, tôi tin chắc đó chỉ là trí tưởng tượng của tôi thôi. Đúng như cô Atkins đã nói, bước chân tôi quá nặng khiến tấm ván sàn rung rinh và làm đung đưa chiếc nôi.
- Cũng có thể lắm. Nhưng bà có nghe tiếng chân bước đi ở tầng trên nữa mà, ít ra đó cũng là điều Amy đã kể lại cho tôi.
Carrie cúi đầu và hạ thấp giọng.
- Bà Nichols, bà hứa sẽ không nói gì lại cho cô Atkina phải không?
- Tôi xin hứa!
- Bà Nichols, tôi thật sự có nghe tiếng bước chân trong ngày hôm ấy. Sáng nay, khi tôi bước vào phòng dành cho trẻ nít, tôi có giậm chân thật mạnh xuống sàn nhưng cái nôi đâu có nhúc nhích.
- Vậy là bà không thấy gì khác lạ hôm nay?
- Không, không có gì đặc biệt hết. Nhưng tôi hơi lo cho Amy.
- Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
- Ồ, không gì nghiêm trọng cả, nhưng trước khi Hannah ngủ dậy vào lúc trưa, Amy đang đọc sách trong phòng khách. Cửa thì đóng. Tôi tưởng cô ta đang khóc. Tôi không muốn xía vào chuyện của người khác. Tôi biết cô ta bị dao động vì bố cô ta sắp lấy cô Atkins. Một lúc sau, tôi có hỏi cô ta có việc gì không ổn sao và cô ta trả lời không. Cô biết bọn trẻ bây giờ mà. Có khi bọn chúng kể cho mình nghe hết, có lúc chúng đáp lại "Không phải việc của bà".
- Thế à - Rồi Menley đưa mấy tờ giấy bạc cho bà Carrie - "Cám ơn bà nhiều".
- Tôi xin cám ơn, bà tử tế quá. Tôi có một đứa con ba tuổi và tôi có thể hiểu là bà đã đau khổ như thế nào khi mất đi thằng nhỏ đẹp trai đó. Năm ngoái, khi tôi nhìn thấy nó trên băng video, tôi đã rưng rưng nước mắt.
- Bà đã xem cuốn băng video của Bobby à?
- Ông Nichols có mang nó theo hồi mùa hè rồi khi đến mướn căn nhà nhỏ kia. Như tôi đã nói với Amy, ông nhà rất buồn khổ khi xem cuốn băng đó. Có hình ông với Bobby tại hồ bơi, ông đưa nó ra khỏi đó, còn bà thì gọi thằng bé và nó đang chạy về phía bà.
Menley cố nuốt trôi cục gì đó đang nghẹn cổ mình.
- Cuộn băng video đó được quay hai tuần trước khi tai nạn xảy ra - Chị thổn thức kể lại - Tôi chưa bao giờ có đủ can đảm để xem nó. Đó là một ngày hạnh phúc thật trọn vẹn.
"Nhưng bây giờ mình lại muốn xem nó, chị thầm nhủ. Mình đã sẵn sàng để xem nó".
Carrie cất tiền vào bóp.
- Hôm đó cô Atkins cũng có mặt tại đó và ông Nichols đang nói về Bobby cho cô ta nghe, nói rằng đúng ra ông ấy phải ở bên cạnh hai người trong lúc tai nạn chớ không phải ở sân gôn.