-Không tôi không hề tự động gia tăng liều luợng - Menley nói với bác sĩ Kaufman - Tôi thấy việc đó không cần thiết nữa.
Chị gọi điện từ trong thư phòng trong khi bồng Hannah trên tay còn Adam thì nghe với chiếc máy phụ trong bếp.
- Menley à, tôi có cảm nghĩ cô xem Adam và tôi như kẻ thù của cô vậy - bác sĩ Kaufman đáp lại.
- Ồ, không có đâu. Sở dĩ tôi không nói cho bà nghe việc cô giữ trẻ tưởng đã thấy tôi trên ban công của bà góa chỉ vì tôi nghĩ cô ta lầm đó thôi. Vả lại cô ta đã nhìn nhận việc đó mà.
- Nói như thế, cô ấy đã thấy gì?
- Theo tôi cô ta không nhìn thấy gì hết. Có một miếng kim loại trên cái ống khói và khi ánh mặt trời chiếu vào, người ta sẽ có cảm tưởng là có một cái gì đó đang di chuyển.
- Và tôi phải nghĩ như thế nào về chiếc xe lửa mà cô nghe chạy trong nhà hay tiếng gọi của Bobby đây? Cô nói lúc đó cô hoảng sợ đến mức không dám bế Hannah lên tay.
- Tôi muốn dỗ nó nhưng tôi run quá nên sợ làm té nó. Tôi rất tiếc đã để nó khóc. Tuy nhiên khi một bà mẹ không mắc chứng hoảng sợ đôi khi cũng để con họ khóc vậy.
Hannah giật tóc của chị trong lúc chị đang nói. Menley cúi đầu và la lên "Ai da”.
- Có gì vậy Menley - giọng của Adam đượm vẻ lo âu.
- Hannah giật tóc của em thôi mà - Bỗng nhiên chị đổi giọng - Thưa bác sĩ, đó chính là điều tôi cố gắng làm cho hai người hiểu. Adam sẵn sàng bỏ điện thoại xuống và chạy ngay đến mỗi lần tôi báo động. Theo ý tôi, các người đang lầm bệnh nhân rồi.
Chị ngưng nói và cắn môi mình, rồi hạ giọng.
- Bây giờ tôi sẽ để cho bà nói chuyện với Adam thưa bác sĩ, nếu hai người buộc tôi phải vào một dưỡng trí viện ngoài ý muốn của tôi, các người phải chờ cho đến khi nào mẹ tôi trở về từ Ai Len để trông coi đứa con của tôi. Trong khi chờ đợi, tôi vẫn ở lại ngôi nhà này để viết cuốn sách của tôi. Trước đây khi các cơn hoảng sợ mới bộc phát, bà có nói với hai chúng tôi là tôi cần phải được Adam hỗ trợ. Nhưng có điều tôi không nhận được từ Adam sự hỗ trợ mà tôi mong chờ. Tôi tin rằng có ngày sự hỗ trợ đó không còn cần thiết và đến ngày đó tôi sẽ không muốn thấy mặt anh ta nữa.
Chị từ từ đặt ống nghe xuống,
- Hannah ơi, bây giờ họ biết phải cư xử ra sao rồi - Chị thầm thì với Hannah.
Chỉ thoáng chốc Adam hiện ngay ngạch cửa.
- Anh luôn nói với em là anh không hề muốn làm mục tiêu của sự phẫn nộ của em kia mà. Bây giờ anh có hẹn với Fred Hendin. Nhưng chẳng muốn đi đâu cả, anh rất tiếc là phải dính vào vụ án của Covey. Anh muốn nói với em rằng chính em đã giục anh phải giúp đỡ tên đó.
- Đúng vậy - Menley nhìn nhận.
- Đến lúc anh về, anh muốn đưa em ra ngoài ăn tối. Em ráng cho công chúa ăn trong lúc anh vắng nhà và chúng ta sẽ mang nó theo. Đó cũng là cách mà chúng ta đã làm với Bobby.
- Phải.
- Một việc nữa. Em đang chờ điện thoại của mẹ em. Khi mẹ gọi đến, xin em đừng yêu cầu mẹ gián đoạn chuyến du lịch. Bác sĩ Kaufman nghĩ em đang dần bình phục và cả anh nữa. Em có quyền muốn có người giữ Hannah hay không tùy em.
Anh bước ra khỏi phòng. Menley chờ anh đóng cánh cửa buồng lại rồi mới nói:
- Con thấy không Hannah, đôi khi mình phải biết đương đầu với người ta. Bây giờ mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Đến sáu giờ ba mươi, khi chị vừa trong nhà tắm đi ra, mẹ chị gọi điện về từ Wexford.
- Menley ơi, người ta bảo mẹ phải gọi điện gấp, có chuyện gì thế con yêu?
Menley cố nói bằng một giọng hớn hở.
- Ô đâu có gì đâu mẹ, con chỉ muốn biết tin tức của mẹ thôi. Hannah đang nằm trên giường của con và nói bi bô. Không, con không có lý do gì đặc biệt để gọi mẹ hết. Thế Jack và Phillis ra sao rồi?
Chị vẫn đang nói chuyện điện thoại khi Adam bước vào phòng. Chị ngoắc anh lại gần.
- Mẹ ơi, để con cho anh Adam biết đã, chắc anh ấy sẽ mừng lắm - Rồi chị thật nhanh cắt nghĩa cho Adam: "Phil đang tìm kiếm tài liệu về dòng họ của cha em. Chị ấy đã lần lên đến năm 1860. Chị đã tìm được một tên Adrien Mc Carthy và là một tài năng sáng chói của trường đại học Trinity College. Đột nhiên dòng họ Mc Carthy được chị ấy coi trọng lắm và cuộc tìm kiếm vẫn đang tiếp diễn".
Rồi chị đưa điện thoại cho anh. "Anh hãy nói gì đó cho bà mẹ vợ anh đi". Trong lúc anh nói chuyện trong điện thoạt chị ngắm nhìn anh. Chị đắc ý cười thầm khi nghĩ đến sự nhượng bộ của anh.
- Không có gì bắt buộc chúng ta ăn ngoài cả - chị tuyên bố sau khi gác máy - Chợ cá vẫn còn hoạt động, anh có thể ghé ngang qua đó mua một cái gì đi.
Adam về với sò Saint - Jacques, bắp non tươi, cà chua và một ổ bánh mì ba-ghết Pháp.
Hannah ở cạnh họ cho đến gần tối. Sau khi cho con bé đi ngủ, cả hai chuẩn bị bữa ăn tối nhưng không hề đề cập đến cuộc trao đổi với bác sĩ Kaufman.
Adam kể cho chị nghe những người anh đã gặp trong ngày.
- Các cô phục vụ đó sẽ là nhân chứng tốt đấy, cũng như vị hôn phu của Tina. Nhưng này Men, tên Scott Covey đó dưới con mắt của anh, dường như càng lúc càng lộ rõ là một tên cơ hội đấy.
- Nhưng chắc chắn không phải là một tên giết người.
- Hẳn là thế rồi.
Sau bữa ăn tối, họ đọc sách báo một lúc. Không ai có thể quên tất cả những gì đã xảy ra nên họ nói chuyện với nhau rất ít.
Đến hai mươi hai giờ ba mươi, họ đi ngủ nhưng vẫn cảm thấy cần có một khoảng cách giữa họ. Mệt mỏi một cách bất thường, Menley ngủ say tức thì.
"Mẹ ơi, mẹ ơi! Đây là một buổi chiều tại East Hampton, hai tuần trước khi Bobby chết, Họ đến nghỉ cuối tuần tại nhà của Louis Miller, một trong những người hợp tác của Adam. Louis quay một băng video. Adam đang ở trong hồ bơi cùng Bobby. Anh cho thằng bé ra khỏi hồ nước. "Con chạy lại mẹ đi".
Bobby chạy về phía chị, hai tay đưa ra phía trước với nụ cười rạng rỡ. "Mẹ ơi, mẹ". Chị bồng nó lên và xoay về phía máy camera. "Con hãy nói cho mọi người biết con tên là gì? - chị bảo nó.
- Tôi tên là Obert Adam Niko - thằng bé hãnh diện tuyên bố.
- Và người ta gọi con như thế nào?
- Bobby.
- Thế con đi học chưa?
- Trường mẫu giáo.
- Trường mẫu giáo - chị lặp lại và cuốn băng kết thúc bằng tiếng cười của chị.
"Bobby ơi, Bobby".
Chị khóc nấc. Adam cúi sang chị. "Không có gì đâu Men à".
Chị mở mắt ra. "Lần này chỉ là giấc mơ thôi". Khi Adam ôm chị vào lòng, hai người nghe Hannah cọ quậy trong phòng. Menley chồm người dậy.
- Để anh đi cho - Adam vội vã đứng lên.
Anh đem con bé qua phòng mình. "Mẹ của con đây".
Menley ôm đứa bé trong tay mình. Một cảm giác an lòng tràn ngập lấy người chị khi thấy con bé rúc người vào trong lòng mình.
- Ngủ lại đi em yêu - Adam âu yếm nói - Trong chốc lát anh sẽ cho cô công chúa về phòng nó lại.
Rồi chị ngủ thiếp đi trong sự tưởng nhớ giọng nói của Bobby "Mẹ ơi, mẹ". Năm tới đây thôi, Hannah cũng sẽ gọi chị như thế. Một lúc Adam ẵm con bé ra khỏi vòng tay chị và cúi xuống thì thầm tai chị:
- Em yêu, em không thể nào phủ nhận việc em bị chứng hồi tưởng.