Vào cuối buổi sáng ngày thứ bảy, Nat ra phố với vợ. Kỷ niệm ngày cưới của họ đang đến gần. Debbie thấy một bức tranh trong phòng trưng bày, bà nói:
- Đó là cảnh quang của bờ biển, nó rất thích hợp cho lò sưởi. Em tin nếu mỗi ngày em cứ nhìn nó, em sẽ có cảm giác là mình đang sống ngoài bãi biển vậy.
- Nếu thích thì em mua nó đi, em yêu.
- Không, em muốn anh phải xem nó trước đã.
Nat không có nhiều năng khiếu nghê thuật, nhưng khi vừa thấy bức tranh anh biết ngay đây là việc làm của một tay mơ, không đáng một chút nào với giá hai trăm đôla được đưa ra.
- Anh có vẻ không thích lắm phải không?
- Chỉ tàm tạm thôi.
Người bán hàng nói xen vào.
- Người họa sĩ này mới có hai mươi mốt tuổi thôi và anh ta thật sự có tài. Một ngày nào đó bức tranh này sẽ có giá trị đấy.
Mình sẽ không đánh cá một đồng ten về anh ta, ông thầm nghĩ.
- Để chúng tôi nghĩ lại đã - Debbie tuyên bố. Khi ra khỏi phòng tranh, bà thở dài "Hình như em cũng thấy nó không đẹp lắm. Thôi chúng ta đi".
Phòng tranh nằm trên một con đường nhỏ đâm thẳng ra một đường chính.
- Em có muốn chúng ta đi ăn nhà hàng không? - Nat hỏi.
- Hay là anh thích ăn trên tàu của mình hơn.
- Không. Chúng ta hãy đến tiệm Wayside đi. Sáng nay Tina làm việc và anh sẽ rất thích khi thấy cô ta biết anh lảng vảng quanh đây. Cách hay nhất làm cho Covey phải bối rối là làm cho Tina mất đi sự tự chủ của mình trước khi cô ta phải ra cung khai trước tòa.
Họ đi ngang qua văn phòng địa ốc Atkins. Debbie dừng chân lại để ngắm nhìn vào tủ kính.
- Em luôn thích nhìn ảnh các ngôi nhà nằm ở bờ biển được bày trong tủ kính - bà nói với Nat - Ai biết được, có một ngày nào đó chúng ta trúng số thì sao. Em chỉ tiếc là họ đã lấy đi bức không ảnh của Tưởng Nhớ. Đó là tấm em thích nhất. Em nghĩ chắc cũng tại bức ảnh đó mà em để ý đến bức tranh kia.
- Hình như cô Marge sắp bày nó ra lại kìa.
Như lời Nat nói, trong văn phòng, Marge đang mở cánh cửa tủ kính và họ thấy cô ta để tấm hình được đóng khung thật đẹp vào một chỗ trống. Khi họ đứng trước, cô ta vẫy tay và bước ra ngoài chào hỏi họ.
- Ông cảm thấy thế nào rồi, thanh tra Coogan? Tôi có thể làm gì được cho ông không? Chúng tôi có nhiều mối hấp dẫn lắm đây.
- Ồ chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi - Nat đáp lại - Vợ tôi rất thích tấm hình này. Và ông chỉ vào tấm Tưởng Nhớ - Chỉ tiếc một điều là giá của nó nằm ngoài tầm với của chúng tôi.
- Tấm hình này thu hút khách nhiều hơn bức ảnh nào khác - Marge giải thích - Nói cho đúng là tấm quý vị đã thấy trước đây. Elaine có làm một tấm để tặng Nichols và tôi để nó trong tủ kính trong khi chờ Adam đến lấy. Cô ta đã gởi tấm ảnh gốc cho Scott Covey rồi.
- Cho Scott Covey à? Nhưng vì lý do gì vậy?
- Elaine bảo là anh ta quan tâm đến ngôi nhà đó.
- Tôi cứ nghĩ anh ta muốn mau chóng rời khỏi nếu anh ta được tự do chứ - Nat đáp lại.
Đột nhiên Marge cảm thấy lúng túng vì dường như đang đến bước trên một vùng nguy hiểm. Cô có nghe nói Coogan đang điều tra về Scott Covey, nhưng dù sao hai vợ chồng ông ta cũng là những con người khả ái và biết đâu một ngày nào đó họ là khách hàng của mình thì sao. Bà Coogan vẫn ngắm nhìn bức ảnh của Tưởng Nhớ. Marge nhớ Elaine vẫn giữ âm bản và chị ta có nói là có thể rửa thêm nhiều tấm khác
- Hai ông bà có muốn có một bức của tấm hình này không? - cô hỏi.
- Rất thích và tôi biết tôi sẽ để nó ở đâu rồi.
- Tôi nghĩ chắc Elaine sẽ rất vui khi rửa tặng cho ông bà một tấm khác.
- Như thế nhé, cám ơn nhiều - Nat kết luận.
Đến nhà hàng Wayside, họ mới biết Tina đã gọi điện xin lỗi là không thể đi làm được vì cô bị bệnh "Là điều tốt đấy, mình bắt đầu làm cô ta sợ rồi" - Nat thầm nghĩ.
Ngay lúc họ ăn hết món xà lách tôm hùm, Deb nhận xét "Nhưng không phải đúng là tấm hình kia"
- Em muốn nói gì thế? - Nat ngạc nhiên.
- Có một chi tiết gì đó khác trên tấm hình Tưởng Nhớ mình xem lúc nãy mà bây giờ em mới nhận ra. Trong tấm ảnh đã được trưng bày trước kia, có một con tàu. Trên tấm hình này thì không có. Anh có nhận thấy là kỳ lạ không?