Họ ở suốt cả ngày thứ ba ngoài bãi biển, mang cả cái chuồng của Hannah xuống đó và để dưới bóng một cây dù to. Nằm phơi nắng, Adam đọc báo. Ngoài vài tạp chí chị mang theo, Menley có mang thêm một ít tài liệu lấy trong các hồ sơ của Phoebe.
Menley cảm thấy là khi bệnh càng nặng thì các nghiên cứu của Phoebe càng trở nên lộn xộn hơn. Người ta có cảm tưởng bà chỉ thu thập và bỏ chúng chung với nhau trong một tập hồ sơ mà thôi. Có cả những bài dạy nấu ăn được cắt trong tờ Cap Cod Times và kẹp chung với các bài liên quan đến những người định cư đầu tiên.
- Rất khó để định hướng - chị thì thầm.
Adam ngước lên hỏi. "Về cái gì?"
- Các ghi chép sau cùng của Phoebe. Em nghĩ chúng được làm cách đây khoảng bốn năm. Hiển nhiên là bà ta có vấn đề và điều buồn nhất là bà ta biết mình đang mất dần các khả năng của mình. Một số lớn các ghi chép này rất mơ hồ.
- Xem nào! - Adam lật các tài liệu đó — À cái này có vẻ lý thú đây!
- Cái gì thế?
- Có một lời chú thích về ngôi nhà này. Nếu như phải tin Elaine, người ta đã đặt cho nó cái tên Tưởng Nhớ bởi vì nó tạo giống như một tiếng hú khi gió thổi vào. Tựa như thể có người gọi "Tưởng Nhớ." vậy.
- Đó cũng là điều bà Paley đã nói với em.
- Nhưng theo các tài liệu này, cả hai người đó điều sai, Đây là bản sao một chứng thư hộ tịch của năm 1705. Nó ghi nhận sự ra đời của đứa con thuyền trưởng Freeman và Mehitabel, một đứa con gái được đặt tên là Tưởng Nhớ.
- Tên của đứa bé là Tưởng Nhớ à?
- Em xem cái này nữa nè. Đây là một văn kiện hành chánh và có ghi như saư:
"Bất động sản đó được biết với cái tên là Nickquenum, bao gồm một ngôi nhà, đồ đạc trong nhà, một nông trang ở phía đông giáp ranh bờ vực đá, phía nam bởi mảnh đất của vị sĩ quan William Shears, phía tây nam bởi điền thổ của Jonatthan Crowell và phía bắc là ruộng vườn của Amos Nickerson. Bất động sản này được truyền lại bằng chúc thư của thuyền trưởng Freeman cho vợ mình và nếu như bà này chết sẽ giao lại cho các người thừa kế sau đó. Mehitabel đã chết trước ông ta nên người thừa kế duy nhất là cô con gái Tưởng Nhớ của họ, có ghi trong sổ hộ tịch là được sanh vào năm 1705. Không một ai biết cô gái đó hiện giờ ở đâu vì thế ngôi nhà được biết dưới cái tên Tưởng Nhớ và được đem ra bán đấu giá để thanh toán các khoản nợ thuế vụ."
Menley rùng mình.
- Men, có gì vậy em?
- Ồ không gì cả. Nó làm cho em nhớ lại một giai thoại về người định cư đầu tiên hồi cuối thế kỷ XVII về một người đàn bà khi biết mình sẽ chết khi sắp sanh một đứa con, nên muốn đặt cho cái tên Tưởng Nhớ để nó không bao giờ quên. Em không biết Mehitabel có biết việc này không. Có thể bà ta có linh cảm là bà sẽ mất đứa con của mình chăng!
- Nếu sự thật như vậy, khi chúng ta mua ngôi nhà, tốt hơn hết nên trả lại cho nó cái tên lúc ban đầu. Em biết Nickquenum có nghĩa là gì không?
- Đó là tiếng thổ dân có nghĩa là "Tôi về nhà". Vào thời đó, khi những người định cư đầu tiên phải đi ngang qua một vùng đất thù nghịch, người đó chỉ cần nói chữ đó thì không ai ngăn cản lối đi của anh ta hết.
- Có phải em tìm được lời giải nghĩa này trong các cuộc nghiên cứu của em không?
Biết đâu đấy? - Menley tự hỏi.
- Em xuống tắm đây - chị nói - và em hứa với anh là sẽ không ra xa đâu.
- Nếu không anh lại phải ra tiếp cứu em.
- Hy vọng thế.
***
Đến một giờ ba mươi, chị và Adam đã đến phi trường Barnstable.
- Chỉ còn một lượt đi nữa thôi - anh nói - Bắt đầu từ thứ ba tuần sau mới thật sự là những ngày nghỉ hè của chúng ta. Anh sẽ không tiếp nhận bất cứ một vụ nào nữa. Và nếu buổi sáng anh lo cho cô công chúa của chúng mình, em có ra biển phơi nắng hay đi dạo với anh không?
- Đương nhiên rồi.
- Chúng ta chỉ gọi Amy một hay hai tối thôi khi nào chúng ta đi ăn ngoài nhé!
- Em hy vọng là chỉ hai chúng mình thôi.
Trên đường từ phi trường về, Menley quyết định sẽ tạt ngang ngôi nhà của Tobias Knight trong chốc lát.
- Nghe đây Hannah, con hứa là phải ngoan nghe không. Mẹ phải nhìn qua nơi đó một lần nữa. Có cái gì đó mẹ chưa nắm bắt được.
Có một nhân viên khác tại quầy tiếp tân, một người phụ nữ lớn tuổi hơn tên Letitia Raleigh. Buổi chiều công việc không nhiều cho lắm, Menley nghĩ, như thế mình có thời giờ để nói chuyện.
Menley cho Hannah một bánh qui.
- Con bé đang mọc răng - chị giải thích - Tôi sẽ canh chừng không để cho nó làm rơi vãi xuống đất.
Mừng rỡ với chiếc bánh, Hannah ngồi yên để cho Menley đề cặp đến vấn đề Tobias Knight. "Tôi tìm không được nhiều các tài liệu liên quan đến người này" chị thú nhận.
- Đó là một người khá bí hiểm - Letitia Raleigh xác nhận - Không thể chối cãi ông ta là một nhà xây dựng cừ khôi và đi trước thời đại của mình.. Đương nhiên là ngôi nhà đẹp đấy nhưng nó được xây cất tại Chatham mà theo những người đương thời là một tuyệt tác.
- Hiện giờ tôi đang thuê nó đấy - Menley nói - Quả thật nó rất sang trọng nhưng phòng ốc thì nhỏ hơn ở đây.
- Thật kỳ lạ. Bởi vì kích thước được coi như bằng nhau - Bà ta lục các ngăn tủ - Đây là một tiểu sử mà chúng tôi không phát cho công chúng. Nó không được thuận tình cho lắm. Và đây là hình ảnh của ông ta. Sẽ rất hay nếu ông ta không kiểu cách đến thế. Cô có nghĩ là ông ta làm quá đáng không?
Trong tấm hình làm một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi với nét mặt đều đặn, một bộ râu lún phún và bộ tóc dài, ông ta mặc quần bó sát, một áo chẽn, một khăn choàng và một áo sơ mi có ren với đôi giày có khóa bằng bạc.
Rồi bà ta hạ giọng - Theo tài liệu này thì Tobias Knight rời khỏi Eastham sau một vụ bê bối. Ông ta đã làm cho hai người phụ nữ phải mang tai tiếng và người ta nghi ông ta là một tên hôi của... một tên cướp biển theo cách gọi thời đó.
Bà ta lật các trang cuốn sách mỏng đó rồi đưa cho Menley.
- Dường như vào năm 1704, vài năm sau khi ông ta lập nghiệp tại Chatham, ông ta bị Vương Quốc hỏi cung về chuyến hàng hóa của chiếc Thankfull. Mọi người đều nghi ông ta nhưng chắc ông ta đã giấu quá kỹ số của cướp được. Hai năm sau ông ta biến mất. Người ta cho rằng ông ta bắt đầu gặp rắc rối tại Chatham nên ông ta phải bỏ trốn để làm lại cuộc đời ở một nơi nào đó.
- Số hàng hóa đó gồm những gì - Menley hỏi.
- Thì quần áo, mền, dụng cụ nhà bếp, cà phê, rượu rhum... nhưng vụ này lớn chuyện là bởi số hàng này được gởi đến cho ông thống đốc ở Boston.
- Thông thường mấy tên hôi của giấu hàng hóa ở đâu?
- Trong vài kho chứa hay được chôn ngoài bãi biển. Có vài tên có những hầm bí mật trong nhà của họ, thường là ở phía sau lò sưởi.