Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm Mươi Bảy

❊ ❊ ❊

Phoebe đã trải qua một đêm kích động. Bà đã nói lớn tiếng mấy lần trong lúc đang ngủ. Có lần bà còn hét to "Tôi không muốn vô trong đó!". Một lần khác bà lại rên rỉ "Xin đừng làm chuyện đó với tôi mà!"

Mãi đến gần sáng Henry mới thuyết phục được bà uống một viên an thần và bà ngủ thiếp trở lại.

Trong lúc ăn sáng, Henry cố nghĩ ra cái lý do vì sao khiến bà xúc động đến như vậy. Hôm qua bà có vẻ bình thản khi đi dạo ngoài bãi biển, và tỏ ra rất vui sướng khi được viếng căn nhà Tưởng Nhớ với Adam và Menley và khi biết các hồ sơ của mình đang ở trong tay Menley. Bà cho thấy mình hoàn toàn khỏe mạnh khi xác nhận cho Menley rằng câu trả lời nằm trong tập hồ sơ cướp biển.

Câu trả lời là gì? Bà ta muốn ám chỉ gì thế? Hiển nhiên là một điều gì đó của các nghiên cứu đã trỗi dậy trong tâm trí của bà và bà cố gắng thông tin cho người khác. Có điều bà đã nói khá rõ khi đề cập đến các tranh vẽ thuyền trưởng Freeman và Mehitabel.

Henry bưng tách cà phê vào trong phòng làm việc của Phoebe. Ông nhận được lá thư của ông giám đốc dưỡng trí viện khuyên ông nên chọn vài vật kỷ niệm để trưng bày trong phòng của bà khi bà đến ở đấy. Ông ta nói các vật quen thuộc, nhất là những vật làm cho bà có thể nhớ lại những kỷ niệm xưa nhằm thúc đẩy tâm trí của các bệnh nhân mắc chứng Alzeheimer. Mình phải nghĩ đến những gì bà sẽ mang theo, ông tự nhủ, và đây là nơi thích hợp nhất để lựa chọn.

Như mỗi lần ông ngồi vào bàn làm việc của Phoebe, ông cảm thấy rất đau khổ khi mọi thứ đã thay đổi quá nhiều trong cuộc sống của họ. Từ khi thôi dạy học, sáng nào Phoebe cũng ở miệt mài trong căn phòng này, tìm nguồn hạnh phúc trong các cuộc nghiên cứu, giống như Menley Nichols hiện giờ đang làm vậy.

Mình nhớ rồi, ông thốt lên. Bức hình vẽ hôm qua Phoebe nói đến nằm trong cái sơ mi lớn. Nó không nằm trong các hồ sơ mà mình đã cho Menley mượn. Mình không biết là có một hình vẽ khác của hai người kia. Và hình như có một tập hồ sơ khác chứa đựng các thông tin liên quan đến Freeman và ngôi nhà Tưởng Nhớ. Không biết Phoebe đã cất nó ở đâu?

Ông quan sát quanh căn phòng, nhìn lên các kệ cao gần đến trần nhà, rồi đến cái bàn thấp cạnh chiếc ghế dài. Sau đó ông nhớ lại nơi góc tường cũ thì phải. Ông bước đến chỗ đó. Trên mấy cái kệ có bày các bình bằng pha lê Sandwich. Ông nhớ Phoebe đã say mê thu thập chúng và ông đi đến quyết định là vài món trong các thứ này sẽ được bà ta mang theo đến dưỡng trí viện.

Cái ngăn nhỏ dưới các kệ đầy ắp sách vở và tài liệu. Ông không ngờ bà vẫn còn giữ mớ hỗn độn này trong đây. Ông tìm ra tập hồ sơ đó trong mớ tạp nham quái gở này, bên trong có một tranh vẽ khác của thuyền trưởng Freeman và Mehitabel. Người phụ nữ đứng hơi lùi lại phía sau người đàn ông, giống như thể ông ta che gió cho bà ta vậy. Ông ta có một khuôn mặt nghiêm trang và cương nghị trong khi mặt của Mehitabel thì hiền dịu và tươi cười, bàn tay của bà vợ hơi khẽ đặt trên cánh tay của người chồng. Người họa sĩ vô danh đã biểu lộ mối liên hệ giữa hai người đó. Rõ ràng là họ yêu nhau, Henry thầm nghĩ.

Ông lật các trang giấy trong tập hồ sơ này. Nhiều lần liên tiếp cái từ "cướp biển" làm ông phải chú ý. Có thể đây là tập hồ sơ Phoebe đã nói với Menley, ông tự nhủ.

- Ô, có phải tôi đã bỏ con búp bên trong này không?

Phoebe đang đứng tại ngạch cửa, đầu tóc bù xù, cái áo ngủ dính vài vết dơ. Henry sực nhớ là mình đã để chai thuốc an thần trên bàn ngủ.

- Phoebe à, có phải bà đã uống thêm thuốc nữa không? - ông hỏi bằng một giọng lo lắng.

- Thuốc hả? - Bà làm ra vẻ ngạc nhiên - Hình như không mà.

Bà loạng choạng bước đến gần và quỳ xuống cạnh Henry.

- Tôi đã để con búp bê Tưởng Nhớ trong đó - bà nói với vẻ hoan hỉ và kích thích. Sau đó bà rút các tờ giấy ở dưới cùng và bỏ chúng rải rác trên sàn nhà. Xong bà thọc bàn tay vào trong cùng ngăn kéo và lấy ra một con búp bê mặc cái váy bằng côtông. Cái mũ vải có ren bao quanh khuôn mặt nhỏ thật xinh bằng sứ.

Phoebe ngắm nhìn nó một lúc rồi đưa cho Henry.

- Nó thuộc về ngôi nhà Tưởng Nhớ - bà nói một cách mơ hồ - Tôi định mang trả nó nhưng lại quên mất.

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.