- Thật là một ý kiến tuyệt vời khi bảo Amy trông coi Hannah trong hai giờ - Adam nói khi họ đi ngang qua ngọn hải đăng để tiến vào trung tâm Chatham - Theo anh biết, bất cứ sự biến động nào cũng rất tai hại cho Phoebe. Anh nghĩ bà ấy không thể nào giải thích các lời ghi chú của mình nhưng anh rất vui khi nghe Henry chấp thuận cho em đọc qua chúng.
- Em cũng thế - Menley cố tỏ ra hoan hỉ. Lẽ ra chị phải cảm thấy hạnh phúc mới đúng. Họ đã ở ngoài bãi biển suốt hai giờ liền, sau đó đọc hết các nhật báo trong khi Hannah ngủ trưa. Đến khoảng ba giờ ba mươi, sấm vang lên và họ đứng ngay cửa sổ nhìn mưa trút xuống biển cả, sóng nổi lên dữ dội. Một ngày đẹp trời đúng như ý thích của họ, vì có cùng sở thích nên họ thường ở bên nhau trong những lúc vậy.
Có điều bây giờ, chị luôn bị ám ảnh về chứng suy nhược thần kinh. Chuyện gì đã xảy ra với mình vậy? Chị không hề mở miệng nói cho Adam biết cơn hoảng sợ của chị khi phải băng ngang đoạn đường sắt mặc dù chị biết anh sẽ cảm thông cho chị. Nhưng làm sao có thể thú nhận với anh là vào cái đêm mà anh ở lại New York, chị bị thức giấc bởi tiếng gầm rú của một đoàn xe lửa, một tiếng ầm ầm kinh hồn tựa như thể cái đầu máy xe lửa và các toa phóng hết ga xuyên qua ngôi nhà? Và chị sẽ cắt nghĩa sao đây khi nói đêm rồi chị không hề vào buồng con bé? Không, không bao giờ.
Chị nghĩ chị sẽ làm ra vẻ than thân trách phận nếu chị thổ lộ với anh là chị cảm thấy buồn chán trong buổi tiệc của Elaine, trước những cách bày tỏ nồng nhiệt của đám bạn bè lâu năm của anh mà chị không thể nào chia sẻ được. Coi nào, mình cũng có nhiều bạn vậy, chị tự an ủi mình. Chỉ có điều ở đây mình cảm thấy hơi lạc lõng. Nếu chúng mình quyết định mua ngôi nhà Tưởng Nhớ, cuối cùng rồi mình sẽ quen biết hết mọi người. Đến chừng đó mình cũng sẽ mời tất cả bạn của riêng mình đến ngôi nhà này.
- Sao đột nhiên em im lặng như thế? - Adam hỏi vợ.
- Em đang suy nghĩ.
Ngày chủ nhật xe cộ lưu thông dày đặc nên họ tiến rất chậm trên đại lộ chính. Đến bùng binh, họ quẹo trái và phải đi thêm hai cây số nữa mới tới nhà của gia đình Sprague ở Mill Pond. (Hông hiểu sao xa tới vậy luôn, trong khi mình tưởng những ngôi nhà này phải ở gần nhau - DS)
Khi Adam cho xe ngừng trước cửa nhà, anh thấy có một chiếc Chevrolet xanh đang rời xa nơi đó. Henry Sprague đang đứng ngay cửa. Sự tiếp đón của ông rất niềm nở nhưng hiển nhiên ông đang tỏ vẻ lo lắng.
- Anh hy vọng là Phoebe vẫn khỏe - Adam thì thầm với Menley trong khi họ bước theo ông ta đến mái hiên.
Henry đã báo cho vợ biết sự viếng thăm của vợ chồng họ. Bà Sprague vờ nhận ra Adam và nở một nụ cười lơ đễnh với Menley.
Bệnh Alzheimer là vậy đó, Menley thầm nghĩ. Quả là khủng khiếp khi người ta mất đi sự giao tiếp với thực tại. Ở Bellevue, mẹ chị đôi khi cũng có vài bệnh nhân mắc phải căn bệnh này. Menley cố nhớ lại những chuyện mẹ chị đã kể về cách người ta giúp họ tìm lại trí nhớ.
- Bà có làm nhiều nghiên cứu về nguồn gốc của vùng này - chị nói - Tôi định viết cho thiếu nhi một cuốn sách mà câu chuyện xảy ra tại Cap vào thế kỷ thứ XVII.
Bà Sprague gật đầu nhưng không trả lời.
Henry kể cho Adam nghe cuộc viếng thăm của Nat Coogan.
- Tôi có cảm tưởng như mình rất nhiều chuyện - ông nói - nhưng Scott Covey có vẻ gì đó không thực. Nếu chẳng may anh ta bỏ mặc vợ mình chết đuối thì...
- Elaine thì không nghĩ thế, ông Henry à. Tuần trước, cô ta giới thiệu Scott với tôi và tôi đã nhận bào chữa cho anh ta.
- Là anh à! Tôi cứ nghĩ anh đang nghỉ hè kia mà Adam.
- Trên nguyên tắc thì đúng như thế, nhưng rõ ràng Scott có lý do để lo âu. Cảnh sát ra vẻ chống lại anh ta vì thế anh ta cần có một luật sư giỏi.
- Nếu như thế, tôi vừa phạm phải một điều thiếu tế nhị.
- Không đâu. Nếu anh ta bị truy tố, bên bào chữa có quyền được biết tất cả những nhân chứng nào sẽ được đưa ra trước tòa. Tôi cũng muốn được nói chuyện với cô Tina đó.
- Anh đã làm cho tôi an tâm được phần nào rồi - Ông Henry thở phào nhẹ nhõm, rồi quay qua Menley nói: Hồi sáng nay tôi đã gom góp tất cả những gì tôi có thể tìm thấy được trong hồ sơ của Phoebe về vùng Cap. Tôi luôn nói số tài liệu của bà ấy là một mớ hỗn độn đối với một người làm công việc nghiên cứu và viết các tiểu luận. Và câu trả lời của bà là làm việc trong sự lộn xộn có trật tự. À, để tôi đi lấy chúng cho cô.
Ông đi vào trong nhà, lát sau trở ra với một chồng hồ sơ bằng bìa giấy krap.
- Tôi sẽ giữ gìn chúng hết sức cẩn thận và trả lại cho ông trước khi tôi đi - Menley hứa. Mắt chị sáng lên vì nôn nóng trước mớ tài liệu đó. "Không có gì sung sướng bằng được đọc các tài liệu này" - chị nói tiếp.
- Ông Henry ơi, chúng tôi đang định mua Tưởng Nhớ - Adam nói với ông Henry - Từ khi nó được trùng tu lại, ông đã vào trong ngôi nhà đó chưa?
Nét mặt của bà Sprague đột nhiên thay đổi, biểu lộ vẻ hốt hoảng.
- Tôi không muốn vào trong ngôi nhà Tưởng Nhớ - bà nói - Họ bắt tôi phải đi biển và đó là điều họ sẽ làm với người vợ của Adam.
- Em ơi, em lầm rồi. Em chưa bao giờ vào trong ngôi nhà đó mà - Henry nói một cách nhẫn nại.
Bà tỏ vẻ lúng túng "Vậy mà tôi cứ tưởng đã vô trong đó rồi chứ!"
- Không, em chỉ ở ngoài bãi biển gần nhà chúng mình thôi. Và hiện giờ em đang ngồi cạnh vợ của Adam đó.
- Thật sao?
- Đúng vậy em yêu.
Rồi ông hạ giọng xuống.
- Cách đây vài tuần, vào khoảng chín giờ tối, Phoebe đã trốn ra khỏi nhà. Mọi người đổ xô đi tìm. Vì chúng tôi có thói quen đi dạo dọc theo bãi biển nên tôi nghĩ phải đi tìm theo hướng đó. Tôi bắt gặp bà ấy đang đi ra biển gần nhà của anh chị, chỉ cần chậm vài phút thôi thì tai họa đã đến rồi.
- Tôi không biết mặt họ nhưng tôi biết họ muốn ám hại tôi - bà Phoebe Sprague buồn bã nói.