Họ đã cho lắp đặt một máy vi tính, máy in cùng máy fax trong thư phòng. Máy vi tính và máy in chiếm gần hết chỗ trống nhưng diện tích còn lại vừa đủ cho Menley làm việc. Tuy nhiên, Menley không hề có ý định làm việc trong suốt thời gian rảnh rỗi. Adam có mang về một máy đánh chữ xách tay, cái mà Menley muốn vứt đi từ lâu nhưng người ta có thể dùng nó bất cứ đâu.
Mãi cho đến giờ, Adam luôn đương đầu với các cố gắng của Menley trong việc dạy anh sử dụng máy vi tính. Còn về phần mình, Menley cũng tỏ ra khá cứng đầu trong việc từ chối học cách đánh gôn.
- Em biết phối hợp các động tác và ý nghĩ của mình một cách hoàn hảo. Không mấy chốc, em sẽ trở thành một tay chơi cừ khôi đấy - Adam nhấn mạnh.
Menley mỉm cười khi chị đang ngồi viết trên chiếc bàn dài trong bếp. Không phải là nhà bếp mà là phòng chung, chị nhớ lại. Chúng ta phải sử dụng ngôn ngữ địa phương mới được, nhất là khi mình muốn đặt cốt truyện của mình trong vùng này. Ở nhà một mình với con bé, đôi khi chị cảm thấy rất thoải mái khi phải làm việc trong căn phòng dễ thương nhưng lỗi thời này, đã cũ kỹ theo thời gian với cái lò sưởi to lớn kia và cái mùi tỏi phảng phất trong không khí. Tối nay chị chỉ muốn ghi ra giấy vài chi tiết thôi nên chị luôn dùng một cuốn tập với giấy có thể tách rời. "Chúng ta lại có mặt đây" - chị nói lớn tiếng khi viết "Những chuyện phiêu lưu của David trên Dải Đất Hẹp".
Sau khi tốt nghiệp đại học, chị tìm một chỗ làm tại tờ báo Travel Times. Chị biết là mình muốn viết đấy, nhưng chưa biết chính xác phải viết về cái gì. Mẹ chị luôn mong muốn chị theo ngành nghệ thuật nhưng Menley nghĩ nó không phù hợp với mình.
Thời cơ mỉm cười với chị khi ông tổng biên tập một tạp chí đã phái chị đi tham dự lễ khai trương một khách sạn tại Hong Kong. Bài viết của chị được đăng mà gần như không có chỉnh sửa. Sau đó, chị đưa các bức tranh dầu của khách sạn đó và các vùng phụ cận ra họ đã dùng chúng để minh họa cho bài viết. Ở tuổi hai mươi, Menley đã có một mục riêng của mình.
Cái ý tưởng viết một loạt sách cho thiếu niên về đề tài "Hôm qua và ngày nay" trong đó David, một cậu thiếu niên, đi ngược thời gian theo cuộc sống của một thiếu niên thuộc thời đại khác lần hồi hình thành trong tâm trí chị. Cho đến hôm nay chị đã xuất bản được bốn quyển. Chị vừa là tác giả vừa là người minh họa, chuyện này xảy ra tại New York, London, Paris và cuối cùng là tại San Francisco. Tất cả đều gặt hái thành công vang dội khi vừa được xuất bản.
Cũng vì nghe Adam kể rất nhiều chuyện về vùng Cap này mà chị có ý nghĩ muốn câu chuyện sắp tới của mình được xảy ra tại đây. Đề tài sẽ là chuyện một cậu bé sống trong thời kỳ của những người định cư đầu tiên đến Cap, hay Dải Đất Hẹp theo tên gọi của người thổ dân.
Như tất cả các câu chuyện trước, ý tưởng chỉ vừa hình thành là đã in sâu trong tâm trí chị. Hôm trước, họ đã đến thư viện của Chatham để Menley mượn nhiều sách về nguồn gốc của vùng Cap. Sau đó chị khám phá thêm nhiều cuốn cũ xưa đầy bụi trong một tủ sách tại nhà chị. Và tối nay, chị hớn hở chuẩn bị đọc chúng.
Đến tám giờ, điện thoại reo.
- Có phải là Nichols không ạ? - Đầu dây kia lên tiếng.
Chị không nhận ra giọng nói nên dè dặt hỏi lại "Phải, nhưng ai đấy?"
- Thưa bà Nichols, tôi là Scott Covey. Cô Elaine Atkins đã cho tôi số điện thoại của bà. Tôi muốn hỏi ông Nichols có ở nhà không?
Scott Covey! Menley nhớ tên này rồi.
- Tôi rất tiếc là chồng tôi không có ở nhà - chị đáp lại - ngày mai anh ấy mới về. Ông có thể gặp vào lúc chiều.
- Xin cảm ơn, tôi xin lỗi đã quấy rầy chị.
- Không có gì đâu. Và tôi rất tiếc cho những gì đã xảy ra với vợ anh.
- Đúng là một việc khủng khiếp. Tôi hy vọng chồng chị có thể giúp tôi. Mất Viv đã là một việc đau buồn rồi mà bây giờ cảnh sát lại nghĩ không phải do tai nạn.
Sau đó vài phút Adam gọi về.
- Gia đình của Kurt Potter quyết định bằng mọi cách phải cho Susan vào tù. Họ thừa biết là một vụ phòng vệ chính đáng nhưng khi chấp nhận điều này, họ phải công nhận là đã lơ là các dấu hiệu cảnh báo họ phải chú ý.
Nghe giọng nói, Menley biết anh đang mệt đừ. Anh chỉ có ba ngày nghỉ trước khi bắt tay vào làm việc trở lại. Chị không đành lòng kể lại lời yêu cầu của Scott. Ngày mai khi anh ấy về, chị sẽ nói anh đến gặp Scott. Hơn ai hết, chị hiểu được người ta cảm nhận như thế nào khi biết cảnh sát muốn xem xét lại một tai nạn chết người.
Chị quả quyết với Adam là chị cùng Hannah rất khỏe mạnh, rằng hai người nhớ anh nhiều lắm và chị đang kiếm tư liệu cho cuốn sách mới của mình.
Nhưng cú điện của Scott Covey và sau đó là cuộc gọi của Adam đã làm chị mất tập trung, nên đến chín giờ chị tắt đèn để lên phòng mình.
Chị kiểm tra lại xem Hannah ngủ có ngon giấc không và hít ngửi không khí trong phòng. Dường như chị nhận thấy nó có mùi ẩm mốc. Không biết nó bốc ra từ đâu? Chị hé mở cửa sổ ra. Hương vị mặn của muối bay theo cơn gió thoảng vào trong phòng. Thế có phải hay hơn không? - chị thầm nghĩ.
Chị khó có thể nhắm mắt được. Hôm nay, khi phải băng ngang đoạn đường sắt đã khơi dậy trong trí nhớ chị một tai nạn ghê rợn. Lần đó chị nhớ rất rõ ngọn đèn báo hiệu cứ chớp liên hồi. Chị chắc là đã nhìn thấy nó - đó là một phản xạ tự nhiên của chị - nhưng mặt trời chiếu sáng đến mức chị không nhận thấy nó đã đổi qua màu đỏ. Dấu hiệu đầu tiên của hiểm nguy là sự rung chuyển của đoàn tàu đang lao thẳng đến họ. Rồi chị nghe tiếng còi hú đinh tai, một tiếng còi hú dài thật khẩn trương.
Chị cố nuốt nước miếng, cảm thấy môi mình tê cứng, nhưng lần này chị không ra mồ hôi hay bắt đầu run. Chị chìm trong một giấc ngủ trằn trọc.
Đến hai giờ sáng, chị bật người dậy. Tiếng trẻ đang khóc và tiếng gầm rú của một đoàn tàu lửa đang vang dội trong khắp ngôi nhà.