Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười

❊ ❊ ❊

Ngồi trên băng ghế ngoài hàng hiên, Henry Sprague lật xem cuốn album để trên đùi. Phoebe ngồi cạnh ông, chăm chú theo dõi. Ông chỉ vào các bức ảnh.

- Đây là ngày mà lần đầu tiên chúng mình đưa mấy đứa nhỏ đi xem ngọn núi Plymouth. Bà có kể cho chúng nghe việc mấy người định cư đầu tiên đổ bộ tại đây. Lúc đó chúng mới tám hay mười tuổi gì đó nên mê mẩn nghe bà kể. Bà có cái tài thêu dệt câu chuyện thành một chuyện phiêu lưu hết sức hấp dẫn.

Ông nhìn sang bà. Trong ánh mắt đó không có một dấu hiệu nào cho thấy có được sự hiểu biết nhưng bà vẫn làm ra vẻ cho ông vui lòng. Lúc hai giờ sáng, Henry thức giấc và nhận thấy Phoebe không còn nằm bên cạnh ông. Quá hốt hoảng, ông vội vàng nhảy ra khỏi giường, run sợ bà lại trốn mất một lần nữa. Tuần vừa qua, sau khi ông đã cho thay các ổ khóa đặc biệt vào các cửa, bà đã thoát được bằng cánh cửa sổ nhà bếp. Ông đã đuổi bắt được khi bà cho nổ máy xe.

Đêm qua, ông tìm thấy bà trong nhà bếp với bình nước nóng đã cắm điện và một bếp lò ga đang cháy không. Tuy nhiên, ông đã nhận được tin của dưỡng trí viện là ngày một tháng Chín sẽ có một chỗ trống. 

- Mấy đứa nhỏ nào dễ thương quá vậy. Thế tên chúng là gì? - Phoebe bất chợt hỏi:

- Richard và Joan.

- Bây giờ chúng đã lớn chưa?

- Lớn rồi. Richard đã bốn mươi ba tuổi. Nó đang sống với vợ con tại Seattle, còn Joan thì bốn mươi mốt, sống cùng chồng và đứa con gái tại bang Maine. Em yêu, em có biết là em có ba đứa cháu không?

- Tôi không muốn coi hình nữa, tôi đói rồi đây.

- Em vừa ăn sáng mới có mấy phút thôi mà Phoebe.

- Không, không phải như thế đâu - giọng bà trở nên ngoan cố.

- Thôi được rồi, chúng mình đi làm cái gì đó cho em ăn nghe. Ông choàng vai bà khi đứng lên. Ông rất tự hào về dáng cao lớn và lịch lãm, cái cảm giác tự tin mặn nồng thoát ra từ cơ thể của bà. Ôi, ước gì tôi có thể sống lại một ngày, dù chỉ một ngày duy nhất thôi, giống như các ngày mà chúng tôi đã sống trước đây, ông thầm nghĩ.

Trong khi Phoebe ngấu nghiến ăn một ổ bánh mì nhỏ chấm với sữa, ông báo cho bà biết là họ sắp có khách.

- Một ông tên Nat Coogan. Chỉ là chuyện công việc thôi - Ông nhẹ nhàng nói.

Vì ông biết rằng không cần phải cắt nghĩa cho Phoebe biết Nat Coogan là một thanh tra cảnh sát và ông ta muốn hỏi ông về Vivian Covey.

***

Ngang qua ngôi nhà của Vivian Carpenter, Nat ngắm nhìn rất kỹ. Đây là một ngôi nhà đặc trưng của vùng Cap mà theo năm tháng đã được sửa chữa và thêm vào các phần phụ tạo thành một khối nhà thật đồ sộ. Được bao quanh bằng bông tử dương xanh và hồng ở trên các bệ cửa sổ, đây đúng là một ngôi nhà đáng được in trên các bưu thiếp, dù cho các phòng có phần hơi nhỏ một chút. Nhưng ngôi nhà được gìn giữ hết sức cẩn thận và tọa lạc trên một khuôn viên rất có giá trị. Theo lời của Elaine Atkins, Vivian và Scott Covey đang tìm kiếm một ngôi nhà rộng hơn cho gia đình tương lai của họ.

Thế ngôi nhà này sẽ được rao bán với giá bao nhiêu? - Nat tự hỏi - Tọa lạc ngay tại Oyster Pond với nửa mẫu đất. Nửa triệu không? Tờ di chúc của Vivian để lại toàn bộ tài sản cho người chồng và đó là một số vốn khổng lồ mà Scott Covey sẽ được hưởng.

Ngôi nhà của gia đình Sprague nằm ngay sát bên. Cũng rất dễ thương nhưng theo một phong cách khác hẳn. Một ngôi nhà "saltbox" rất đặc trưng của vùng New England, có thể được xây dựng vào cuối thế kỷ XVIII. Nat chưa hề gặp gia đình Sprague nhưng ông có đọc qua các bài viết của Giáo sư Phoebe Sprague trong tờ Cap Cod Times. Các bài viết thường kể về các sự kiện đầu tiên và các truyền thuyết của vùng Cap. Nhưng mấy năm gần đây ông không còn thấy xuất hiện trên mặt báo nữa.

Khi Henry Sprague ra mở cửa, mời ông vào và giới thiệu cho vợ của mình, Nat hiểu ngay tại sao Phoebe Sprague không còn viết báo được. "Căn bệnh Alzheimer" - ông thầm nghĩ. Và với sự cảm thông chia sẻ khi ông nhìn thấy các vết hằn vì mỏi mệt quanh miệng và ánh mắt đầy nỗi buồn nhẫn nhục của Henry Sprague.

Ông từ chối tách cà phê được mời. 

- Tôi sẽ không quấy rầy quý vị lâu, tôi chỉ muốn hỏi vài câu thôi. Thưa ông, ông có quen biết Vivian Covey không?

Henry Sprague trả lời ngay. Với bản chất trung thực, ông không muốn giấu điều gì.

- Như ông đã biết, Vivian đã mua ngôi nhà đó được ba năm rồi. Chúng tôi có đến đó thăm cô ta. Và ông thấy đấy, bà vợ tôi không được khỏe, hơn nữa căn bệnh của bà cũng bộc phát vào đúng thời điểm đó. Chúng tôi rất khó chịu khi Vivian rất thường đến thăm chúng tôi. Cô ta học nấu vài món ăn và đem cho chúng tôi những thứ mà cô ta đã học nấu được, đến nỗi vợ tôi cảm thấy bực mình. Dù Vivian chỉ muốn tỏ ra tử tế với chúng tôi thôi nhưng tôi đành phải yêu cầu cô ta chấm dứt các cuộc thăm viếng tùy hứng đó.

Ông ta ngưng một lúc rồi tiếp.

- Về mặt tình cảm tôi nghĩ Vivian là một con người rất nhạy cảm.

Nat gạt đầu, ghi nhận sự việc. Điều này khớp với những gì ông ta đã thu thập được từ các nguồn thông tin khác.

- Vậy ông có biết gì về Scott Covey không?

- Đương nhiên là tôi có gặp anh ta. Tuy họ tổ chức lễ cưới bí mật nhưng sau đó cô ta có làm một bữa tiệc tại nhà và chúng tôi được mời đến dự. Đó là vào tháng Năm, nhưng chỉ có gia đình cô ta cùng một số ít bạn bè thân thiết và vài người láng giềng có mặt mà thôi.

- Thế ông nghĩ Scott Covey là người như thế nào?

Henry Sprague tránh việc trả lời thẳng câu hỏi.

- Vivian tỏ vẻ rất hạnh phúc và tôi thấy mừng cho cô ta. Tôi thấy Scott rất chăm chút cho cô ta.

- Sau đó ông có thường gặp họ không?

- Chỉ thỉnh thoảng thôi. Họ thường xuyên dùng tàu để đi biển. Có khi chúng tôi tổ chức một buổi tiệc nướng ở sân sau, chúng tôi hay trao đổi vài câu nói đùa với nhau.

- Tôi hiểu rồi - Nat cảm nhận Henry Sprague chưa nói hết sự thật, rồi ông hỏi tiếp:

- Thưa ông Sprague, ông cho rằng Scott chăm chút vợ mình. Nhưng ông có thật sự nghĩ rằng anh ta có thật lòng yêu vợ mình hay không?

Sprague trả lời câu này không mấy khó khăn.

- Chắc chắn là anh ta đã hành động giống như cảm xúc của mình. I

Nhưng có một cái gì đó khác nữa nên Henry lại do dự. Có thể người ta sẽ cho ông là một con người nhiều chuyện nếu ông kể lại sự kiện xảy ra hồi tháng Sáu. Ông đã đưa Phoebe đến tiệm uốn tóc và Vivian cũng có mặt ở đó. Để giết thời giờ trong khi chờ đợi, ông băng qua đường, vào quán Cheshire Pub để uống một ly bia và xem trận cầu giữa hai đội Red Sox và Yankees.

Scott Covey cùng đang có mặt trong quán và ngồi tại quầy. Hai người đã nhìn thấy nhau và Henry có chào anh ta. Ông không hiểu sao Covey lại tỏ ra bối rối. Một lúc sau, có một cô gái trông thật rực rỡ độ ba mươi tuổi bước vào trong quán. Covey liền đứng dậy.

- Trời ơi Tina, em làm gì ở đây thế này? - anh ta nói - Anh cứ cứ tưởng em có một buổi diễn tập vào chiều thứ ba kia mà. 

Cô gái đó nhìn anh ta với ánh mắt ngạc nhiên nhưng rồi trấn tĩnh ngay.

- Ồ anh Scott, quả là một ngạc nhiên hết sức thú vị khi gặp anh ở đây. Không, chiều nay em không có diễn tập. Mấy đứa bạn hẹn gặp nhau ở đây hay tại quán Impudent Oyster. Em đến trễ và nếu như bọn chúng không có ở đây em phải đến quán kia mới được.

Sau khi cô ta đi rồi, Scott mới nói cho Henry biết cô ta thuộc một ca đoàn của một vở nhạc kịch đang trình diễn tại nhà hát Cap.

- Vivian và tôi có đến đó xem buổi trình diễn đầu tiên và sau đó có nói chuyện với cô ta trong nhà hàng - anh ta cắt nghĩa thật rành mạch.

Nhưng nửa giờ sau đó khi Henry đến rước Phoebe, Scott vẫn còn chờ vợ mình tại quầy tiếp tân. Khi Vivian bước ra, ông nghe Scott nói với Vivian là thời gian chờ đợi không lâu gì cho lắm, rằng anh ta cùng Henry đã xem trận banh trên tivi trong lúc ăn trưa. Ngay lúc đó Henry tự hỏi phải chăng Scott đã cố ý không nói cho vợ mình biết chuyện đã gặp Tina trong quán.

Chắc là không đâu, ông nghĩ lại. Có thể Scott không kể lại việc này vì đối với anh ta nó không quan trọng cho lắm. Cũng rất có thể ông đã tưởng tượng quá nhiều khi nghĩ rằng Scott tỏ ra bối rối trong ngày hôm đó. Chúng ta không nên ngồi lê đôi mách, ông tự nhủ khi ngồi đối mặt với viên thanh tra "Tại sao phải tiết lộ ra chi tiết này chứ?"

"Có lẽ ông ta đang giấu mình một cái gì đó. Nhưng là cái gì mới được chứ?" - Nat tự hỏi khi chìa tấm danh thiếp cho Henry. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.