Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Lúc anh đậu chiếc xe trước căn nhà khiêm tốn của mình tại Barnstable, Fred Hendin biết ngay mình chính là người mà người đàn ông đang chờ trong chiếc xe đậu ở bên kia đường.

Nat Coogan với chiếc huy hiệu hình sự trên tay, bước theo anh ta đến cửa.

- Ông Hendin?

Fred liếc nhìn vào chiếc huy hiệu.

- Tôi đã mua vé ở sở cảnh sát rồi - Anh cười và nói một cách nghiêm túc.

- Tôi không đến đây để bán vé đêm khiêu vũ của cảnh sát - Nat vui vẻ đáp lại, và quan sát thật nhanh người đang đứng trước mặt mình. Chưa đến bốn mươi tuổi. Quê quán Na Uy hay Thụy Điển. Với tầm thước trung bình, rắn chắc, anh ta có bộ tóc vàng nhạt rối bù. Anh ta mặc một quần jean có yếm và áo thun đẫm mồ hôi.

Hendin tra chìa khóa vào trong ổ "Mời ông vào". Anh ta bước đi và nói năng một cách trầm tĩnh, tựa như thể anh ta phải suy nghĩ thật kỹ trước khi hành động hay nói ra điều gì đó.

Căn phòng Nat bước vào, gợi cho Nat nhớ lại căn nhà ông cùng Deb đã mua lúc họ mới lấy nhau. Nó chỉ có hai phòng nhỏ nhưng mang vẻ ấm cúng luôn làm cho ông thích thú.

Phòng khách dường như được thiết kế theo mẫu của catalô bán hàng theo thư tín. Một ghế dài bằng vải giả da và một cái bàn tương hợp có thể điều chỉnh được, hai cái bàn có phần nối bằng gỗ hồ đào cùng với một cái khác thấp hơn, vài bó bông giả, một tấm thảm màu be cũ sờn với các bức rèm cửa sổ hợp màu. Một hệ thống video cao cấp được đặt trên một tủ tuyệt đẹp có ngăn bằng gỗ anh đào dại. Hệ thống này gồm một tivi màn ảnh rộng, một hệ thống âm thanh nổi và một đầu đĩa CD. Có nhiều kệ chứa đầu băng video. Nat bước đến gần và huýt sáo tán thưởng.

- Anh có một bộ sưu tập phim cổ điển đáng nể thật - ông nhận xét. Sau đó nhìn sang băng cát-xét và đĩa CD, ông nói tiếp: - Không thể chối cãi là anh rất thích nhạc của các thập niên bốn mươi và năm mươi. Hai vợ chồng tôi đều mê loại đó.

- Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết.

Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ.

- Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự tay anh làm chiếc tàu buồm hai cột này không? - Nat vừa hỏi vừa cầm một chiếc tàu buồm được làm thật khéo lên ngắm.

- Đúng vậy, tôi vừa làm nghề mộc vừa nghe nhạc. Đó là một trò tiêu khiển lý thú, rất sảng khoái. Còn ông, ông làm gì trong khi nghe nhạc?

Nat để cái thuyền buồm xuống và xoay về phía Hendin. 

- Có khi tôi sửa một cái gì đó trong nhà hay chiếc xe hơi. Khi mấy đứa nhỏ không có ở nhà, và nếu vợ chồng tôi có hứng, chúng tôi sẽ khiêu vũ.

- Về điểm này, ông thắng tôi rồi. Tôi nhảy dở lắm, thôi để tôi đi lấy bia. Ông có muốn dùng không? Hay một lon nước ngọt?

- Không cám ơn.

Nat thấy Hendin biến mất sau khung cửa. Một con người lý thú đấy, ông thầm nghĩ. Rồi ông nhìn lên kệ trên cái tủ có hệ thống video, chiêm ngưỡng các mô hình được làm thật tinh xảo. Công việc của một nghệ nhân đây, ông tự nhủ. ông không thể nào tưởng tượng con người này lại ở với Tina.

Hendin trở lại với nhiều lon bia và nước ngọt.

- Trong trường hợp ông thay đổi ý kiến - anh ta nói và để một lon nước ngọt trước mặt Nat - Bây giờ, tôi có thể giúp gì được cho ông đây?

- Ồ, đây chỉ là công việc thường nhật thôi. Chắc anh có nghe nói đến cái chết của Vivian Carpenter Covey phải không?

Mắt của Hendin nheo lại.

- Hồi năm ngoái tên Scott Covey cứ lảng vảng quanh con bồ của tôi và bây giờ ông muốn biết anh ta có còn tiếp tục gặp cô ấy có phải không?

Nat nhún vai.

- Anh đúng là một con người lanh trí thật, ông Hendin à.

- Fred.

- Được rồi, thì Fred vậy.

- Tina và tôi sắp cưới nhau. Chúng tôi bắt đầu cặp kè với nhau từ mùa hè năm ngoái, sau đó Covey vác xác đến. Tên đó tán gái hay lắm. Tôi có bảo với Tina là cô chỉ phí thời gian với hắn mà thôi, nhưng ông cũng thấy tên đó như thế nào rồi phải không? Hắn tán tỉnh cô ấy dữ lắm và không may là cô ấy lại tin hắn mới chết chứ.

- Thế còn anh?

- Chuyện đó làm tôi rất buồn nhưng thật, tôi lại cảm thấy đau lòng cho Tina. Cô ấy không tỏ ra đủ bản lãnh như cô ta tưởng.

"Không cần anh phải nói đâu", Nat thầm nghĩ.

- Và chuyện đã xảy ra đúng như tôi đã báo trước - Hendin nói tiếp - Đến cuối mùa hè Covey đã lặn mất tiêu.

- Và sau đó Tina chạy về với anh lại.

Hendin mỉm cười.

- Về một khía cạnh nào đó, phản ứng của Tina làm cho tôi thích thú. Cô ta gan cùng mình. Tôi có đến gặp cô ấy tại nhà hàng nơi cô ấy làm việc và nói là tôi biết vụ Covey đã bỏ đi rồi, và tên đó là một thằng không ra gì. Cô ấy trả lời là cô không cần đến sự thương hại của tôi.

- Điều đó có nghĩa là cô ta vẫn còn cặp với hắn?

- Ồ, không đâu. Điều đó có nghĩa là cô ấy không cám ơn tôi về lời nói đó. Trong suốt mùa đông, chúng tôi chỉ gặp nhau có đôi ba lần thôi. Cô ấy đi chơi với nhiều người đàn ông khác nữa. Nhưng rồi đến mùa xuân, cô ấy nhận biết là tôi cũng không đến nỗi nào.

- Thế cô ta có nói với anh là cô đã báo cho Scott biết việc cô trở lại với anh không?

Sau một lúc đăm chiêu, Hendin tiếp tục nói:

- Lúc đầu tôi cũng chưa biết điều đó. Cô ấy chỉ mới nói cho tôi biết cách đây có hai tuần. Chắc ông cũng biết Tina không phải là loại người dễ buông xuôi. Cô ấy đã rất đau lòng và muốn làm cho ra lẽ. - Anh ta vẫy tay. - Anh thấy căn nhà này chứ? Đây là nhà của mẹ tôi. Tôi đã dọn đến ở cách đây hai năm sau khi bà ấy chết.

Anh ta uống một hớp bia dài, rồi nói tiếp:

- Khi Tina và tôi bắt đầu bàn tính chuyện kết hôn, cô ấy đã nói với tôi cô ấy sẽ không sống với tất cả đồ đạc rẻ tiền như thế này. Cô ấy nói đúng. Tôi đã không hề quan tâm tới việc thay đổi bất cứ gì ngoại trừ làm cái tủ và xếp những đĩa phim cùng băng nhạc vào trong đó. Tina muốn một ngôi nhà lớn hơn. Chúng tôi đang tìm kiếm một "nơi thật đặc biệt". Anh thấy đấy, Tina rất thẳng thắn.

Nat tham khảo những ghi chú của anh.

- Tina đang sống trong một căn hộ cho thuê ở Yarmouth.

- Phải. Vùng ven thành phố, cách đây ba cây số. Rất thuận tiện cho cả hai chúng tôi.

- Tại sao cô ấy loại bỏ việc ở quán Danie Webster và đến làm ở Chatham? Như thế phải mất tới bốn mươi phút lái xe từ đây với mức độ lưu thông trong mùa hè.

- Cô ấy thích quán Wayside. Giờ giấc dễ chịu hơn. Tiền hoa hồng nhiều hơn. Này, Coogan. Anh hãy tránh xa Tina.

Hendin đặt lon bia xuống và đứng lên. Rõ ràng anh ta sẽ không thảo luận về Tina thêm nữa.

Nat ngồi sâu hơn trong chiếc ghế bành và cảm thấy những đường rạn nứt khó chịu của mặt nệm bằng cao su phía sau đầu anh.

- Và, tất nhiên, anh đã nhắm mắt trước cuộc gặp gỡ của Tina với Scott Covey sau khi vợ anh ta mất tích?

Phát đạn trúng hồng tâm, Nat nghĩ trong lúc anh quan sát bộ mặt sa sầm của Hendin. Một sắc đỏ nhạt bao phủ mặt anh ta, làm nổi bật hai gò má nhô cao.

- Tôi nghĩ chúng ta đã nói chuyện quá đủ, - anh ta lạnh lùng nói. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.