Họ dừng chân tại Buzzards Bay để mua một ít cà phê, bánh mì ổ nhỏ và tờ báo Boston Globe. Khi họ đi trên chiếc xe thùng chất đầy hàng qua cầu Sagamore, Menley thở dài:
- Anh có tin trên thiên đường cũng có cà phê ?
- Anh nghĩ là có, vì nếu không em sẽ không bao giờ đủ tỉnh trí để hưởng thụ cuộc sống vĩnh cửu - Adam đáp lại với niềm vui trong ánh mắt.
Họ lên đường lúc bảy giờ sáng, đến mười một giờ rưỡi trưa họ băng ngang qua con kênh Cap Cod. Hannah gần như đã ngủ say sau khi khóc suốt mười lăm phút khi vừa mới khởi hành.
Ánh nắng mặt trời phản chiếu trên các cấu trúc bằng thép của chiếc cầu. Chạy dài theo con kênh dưới chân họ, một chiếc tàu hàng chầm chậm tiến tới trước trên mặt nước gợn sóng lăn tăn. Vài phút sau họ lăn bánh trên Quốc lộ 6.
- Vào mỗi mùa hè, ngay tại chỗ này đây ba anh thường la thật to "Chúng ta đã trở về Cap lại rồi". Dường như ông chỉ cảm thấy mình thật sự trở lại nhà ngay tại đây mà thôi.
- Thế mẹ anh có tiếc đã bán ngôi nhà không?
- Không, vùng Cap không còn ý nghĩa gì đối với mẹ anh khi ba đã qua đời. Mẹ hạnh phúc hơn khi ở cùng các chị em gái của mình tại bang Bắc Carolina. Nhưng anh giống bố hơn. Anh như mang vùng đất này trong máu, vì gia đình anh đã định cư tại đây từ ba thế kỷ nay.
Menley hơi nhích người qua để nhìn chồng mình rõ hơn. Cuối cùng chị cảm thấy thật sự hạnh phúc khi trở về vùng Cap này với chồng. Họ chỉ định về đây vào mùa hè trước ngày sinh nở nhưng ông bác sĩ không cho phép chị đi xa như thế trước khi ở cữ. Mùa hè sau đó họ mua căn nhà ở Rye và đang sắp xếp cuộc sống, vì thế việc đi nghỉ hè ở một nơi khác là không hợp lý chút nào.
Rồi họ mất đi Bobby. Đến lúc đó Menley cảm thấy mình không còn cái cảm giác đó nữa. Bù vào đó là một cảm giác tách rời khỏi thế giới, không còn biết xúc động, không thể nào đáp lại sự trìu mến của Adam được.
Năm ngoái Adam đến đây một mình. Chị đề nghị họ nên tạm thời xa nhau một thời gian và anh đành phải chấp nhận.
Anh đi được ba tuần thì chị mới nhận thấy mình đã có thai. Trong suốt thời gian đó, anh không hề gọi điện cho chị. Chị đã do dự suốt một thời gian dài, áy náy trong việc phải báo tin cho anh, tự hỏi không biết phản ứng của anh sẽ như thế nào. Rốt cuộc chị cũng phải gọi điện cho anh. Lời chào lạnh lùng và vô tình làm cho tim chị thắt lại. Nhưng đến khi chị nói:
- Này anh Adam, có thể đây là một tin mà anh không muốn nghe em báo cho anh, nhưng em đang mang thai và rất sung sướng với việc đó.
Quá bất ngờ, không để cho Menley nói tiếp, anh đã gào lên:
- Anh đến với em ngay đây.
Tiếng hét vui mừng của anh làm cho chị rưng rưng nước mắt.
Và chính ngày hôm nay, chị đang cảm nhận hơi ấm của bàn tay Adam trong bàn tay chị.
- Anh không biết chúng mình có cùng một ý nghĩ không nữa - anh nói.
Họ giữ im lặng trong khoảnh khắc, Menley cố kềm nước mắt cười thật tươi và nói:
- Anh có nhớ khi vừa sanh ra nó, Phyllis luôn cố gọi nó bằng được Menley Hannah không? - Và chị bắt chước cái giọng the thé của người chị dâu mình "Chị cho rằng rất đúng khi tiếp tục duy trì truyền thống gia đình và đặt cho đứa bé cái tên Menley nhưng chị yêu cầu đừng đặt thêm cho nó cái tên Hannah. Tên đó bây giờ đã lỗi thời rồi. Tại sao không đặt tên Menley Kimberley, như thế mình có thể gọi nó bằng Kim, có phải dễ thương hơn không?"
Rồi chị lấy lại giọng bình thường của mình "Thật không thể tin được!"
- Anh hy vọng em không đưa anh ra làm bia đỡ đạn, em yêu - Adam cười nói - Anh cũng hy vọng Phyllis sẽ không làm cho mẹ em phải bực mình. Khi mẹ đi du lịch qua Ai Len với người con trai và cô con dâu. Phyl quyết định tìm kiếm nguồn gốc phả hệ thuộc hai nhánh của dòng họ. Anh dám bắt cá nếu chị tìm trong số các tổ tiên có ai đó là dân ăn cắp ngựa thì cũng không một người nào có thể biết được.
Họ nghe có tiếng lục đục ở băng sau. Menley ngoái nhìn ra sau.
- Em nghĩ chắc Nàng Công Chúa sắp sửa tham gia vào cuộc nói chuyện của chúng ta rồi đấy và anh cứ tin là cô nàng sẽ hét vì đói cho mà xem - Chồm người ra sau, chị nhét một que kẹo mút vào trong miệng Hannah — cầu xin sao nó ở yên cho đến khi chúng ta về đến nhà.
Chị bỏ cốc cà phê không vào trong túi xách và cầm tờ báo lên.
- Adam, anh nhìn xem. Trong đây có hình của hai vợ chồng mà anh nói với em. Vụ bà vợ đã chết trong khi lặn xuống biển. Lễ mai táng được cử hành hôm nay. Tội nghiệp anh chàng đó quá! Một tai nạn hết sức khủng khiếp!
Một tai nạn hết sức khủng khiếp! Chị đã nghe câu này bao nhiêu lần rồi nhỉ? Chúng gợi cho chị quá nhiều kỷ niệm đau buồn. Chị đang lái xe trên con đường đồng quê xa lạ đó, và Bobby đang ngồi trên băng sau. Hôm đó là một ngày nắng ráo, trời thật đẹp. Chị rất sung sướng. Chị hát thật to và Bobby bập bẹ hát theo. Đến đoạn đường ray không có ba-ri-e, mặt đất như đang rung chuyển. Một cái nhìn ra cửa sổ. Khuôn mặt hoảng hốt của người thợ máy. Tiếng gầm rú của chiếc xe lửa, tiếng đạp thắng rít chói tai trong khi chiếc xe lửa vẫn cứ ào ào lao tới. Bobby hét lên "Mẹ ơi, Mẹ ơi!". Chị nhấn hết ga. Tiếng va chạm của chiếc xe lửa vào cánh cửa sau, ngang tầm với Bobby. Rồi chiếc xe lửa lôi chiếc xe hơi theo phía sau. Bobby vẫn khóc thét "Mẹ ơi, Mẹ ơi!". Rồi hai con mắt đó từ từ khép lại. Có lẽ nó đã chết rồi. Chị ôm con chặt vào lòng, vỗ về như đang ru nó ngủ trong khi miệng thì không ngừng hét "Bobby, tôi muốn thằng Bobby của tôi! Bobbbbby ơi!
Một lần nữa, Menley cảm thấy mồ hôi rịn khắp người. Chị bắt đầu run và chị phải kẹp hai tay giữa đùi mình để khống chế các cơn co giật liên hồi.
Adam nhìn thấy cảnh tượng này, khẽ thốt lên "ôi trời ơi!". Rồi đến một nơi rộng rãi cho xe đậu, anh liền chạy thẳng vào đó rồi đạp thắng. Anh ôm lấy chị, thật chặt.
- Không sao đâu em yêu, không có gì đâu.
Ở băng sau, Hannah khóc ré lên.
Menley bỗng biến sắc, đầu óc nàng quay cuồng như nghe chính Bobby đang vọng về "Mẹ ơi, Mẹ ơi!"
Hannah vẫn đang khóc thét.
- Anh làm cho nó nín được không! - Menley gào lên - Anh làm cho nó nín đi.