Ngôi nhà thật lộng lẫy - Scott Covey nhận xét khi bước theo Adam và ở trong thư phòng - Tôi cùng vợ tôi có đến viếng đây một lần chỉ vài ngày trước khi cô ấy chết. Cô ấy định trả giá mua đấy, nhưng cũng giống như tất cả những người được thừa hưởng gia tài trong các gia đình thượng lưu tại New-England, cô ấy không muốn tỏ ra vội vàng.
- Elaine có nói cho tôi nghe việc đó - Adam chỉ vào một trong hai chiếc ghế bành bị sệ để gần cửa sổ trong khi anh ngồi xuống chiếc ghế kia - Tôi nghĩ chắc không cần phải nói với anh là đồ đạc trong nhà này toàn là những thứ phế thải.
Scott Covey cười bẽn lẽn.
- Viv rất thích đi lục lạo trong các tiệm đồ cổ và muốn tái tạo một ngôi nhà với dáng vẻ nguyên thủy thời thế kỷ XVII. Hè năm ngoái, cô ấy có một thời gian làm việc với một nhà trang trí nội thất. Cô ta giống như một đứa bé được bỏ vào trong một tiệm bán sôcôla, cô ấy rất phấn khởi với ý định tự mình trùng tu lại ngôi nhà này.
Adam lắng tai chờ nghe.
- Có lẽ tôi nên nói thẳng vào vấn đề - Scott nói tiếp - Trước hết, xin có lời cảm ơn anh đã tiếp tôi. Tôi biết anh đang nghỉ hè và tôi cũng biết là anh sẽ không đồng ý nếu như Elaine không cố van nài.
- Đúng vậy. Elaine là một người bạn rất thân và cô ta nghĩ anh đang cần sự giúp đỡ.
- Thưa ông Nichols. - Scott ngập ngừng.
- Adam - Adam nhắc nhở.
- Anh Adam, tôi biết lý do của những lời nói xấu đó, chỉ vì ở đây tôi là người lạ. Còn Vivian rất giàu. Nhưng tôi dám thề trước Chúa là tôi không hề biết cô ấy giàu đến mức đó. Viv gần như không tin tưởng nơi chính mình và có khi còn tỏ ra bí mật nữa. Cô ấy yêu tôi và bắt đầu nhận thấy tôi cũng yêu cô ấy tha thiết. Cô ấy sợ người ta không quan tâm đến cô nếu không phải vì gia đình hay tiền bạc của cô ấy.
- Tại sao cô ấy lại nghĩ xấu về chính mình như thế?
Nét mặt của Covey biểu lộ vẻ cay đắng.
- Cũng chỉ vì cái gia đình chết tiệt của cô ấy. Họ luôn hạ thấp cô ấy. Trước tiên, cha mẹ cô không mong muốn sự có mặt của cô ngay khi cô mới chào đời, họ muốn biến cô thành bản sao của mấy người chị. Chỉ có bà ngoại cô là trường hợp ngoại lệ. Bà hiểu Viv, nhưng tiếc một điều bà ta bị tàn phế và sống phần lớn thời gian tại Floride. Viv có kể cho tôi nghe bà ngoại cô có để lại cho cô gia tài một triệu đôla bằng vốn đầu tư, và cách đây ba năm khi cô vừa đủ hai mươi mốt tuổi, cô đã trở thành người thừa hưởng. Cô ấy nói là đã mua ngôi nhà với giá sáu trăm ngàn đôla và sẽ sống mà không đụng đến một xu số còn lại trước khi được ba mươi lăm tuổi. Đối với một người bình thường thì cô ấy rất giàu, nhưng tôi hiểu là gia tài đó sẽ thuộc lại gia đình nếu cô gặp một tai họa nào đó. Đúng thế, sau khi cô ấy chết, tôi thừa hưởng ngôi nhà nhưng tôi không bao giờ nghĩ số vốn cô ấy vượt hơn hai trăm ngàn đôla. Tôi hoàn toàn không biết cô ấy đã thừa hưởng được năm triệu đôla.
Adam chéo hai bàn tay lại rồi nhìn lên trần nhà, nói lớn tiếng ý nghĩ của mình,
- Cho dù cô ấy chỉ có phân nửa số tài sản mà cô ấy đã nói với anh, những người thân của cô ấy cũng sẽ nghĩ là chỉ sau ba tháng cưới nhau anh đã vớ được một cú bở.
Anh nhìn lại mặt của Scott rồi đặt câu hỏi:
- Có người nào khác biết vợ anh đã giấu anh một phần của cải thật của cô ấy không?
- Tôi không biết.
- Cô ấy không bạn thân nào để tâm sự sao?
- Không, Vivian không có bạn thân.
- Thế cha mẹ cô ấy có chấp thuận đám cưới của hai người không?
- Sau khi cưới xong chúng tôi mới thông báo cho họ biết. Đó là quyết định của Vivian. Cô ấy muốn tổ chức đám cưới thân mật tại nhà, sau đó đi hưởng tuần trăng mật tại Canada và chỉ khi trở về mới tổ chức một buổi tiệc đãi người thân. Tôi biết cha mẹ cô ấy rất bực mình và tôi không thể trách họ. Có thể cô ấy đã nói cho gia đình biết là tôi mù tịt về tầm cỡ tài sản cô ấy. Nói cho cùng, cô ấy luôn chống đối họ, không bao giờ muốn tìm kiếm sự thông cảm của họ.
Adam gật đầu.
- Trên điện thoại, anh nói cảnh sát có hỏi anh về một chiếc nhẫn?
Scott Covey nhìn thẳng vào mặt Adam.
- Đúng vậy. Đó là một chiếc nhẫn ngọc bích, tôi cho là một bảo vật gia đình. Tôi nhớ Viv có mang nó khi còn ở trên tàu. Cách giải thích hợp lý nhất có thể là sáng hôm đó cô ấy đã đổi nó qua bàn tay trái. Khi tôi tìm kiếm trong đồ đạc của cô ấy, tôi đã tìm thấy chiếc nhẫn cưới trong ngăn tủ trong phòng ngủ. Chiếc nhẫn này bằng vàng thường thôi. Cô ấy luôn mang chiếc nhẫn cưới và chiếc nhẫn đính hôn chung với nhau.
Anh ta cắn môi rồi nói tiếp.
- Chiếc nhẫn ngọc bích trở nên quá chật cho ngón tay, đến mức có thể ngăn chặn máu lưu thông. Buổi sáng cuối cùng đó, Viv luôn sờ mó và xoay quanh nó trên ngón tay. Trong lúc đi mua hàng, tôi có khuyên cô ấy thử dùng xà bông nếu cô ấy muốn lấy nó ra. Da cô ấy mỏng lắm. Khi chúng tôi trở về nhà, chúng tôi lên tàu và tôi không để ý đến việc đó nữa. Nhưng cô ấy rất mê tín về chiếc nhẫn đó. Cô ấy chưa bao giờ lột nó ra khỏi ngón tay dù làm bất cứ việc gì. Khi phải nhận diện cái xác và không thấy chiếc nhẫn, tôi nghĩ chắc có thể nó đã mất vì ngón tay của cô ấy đã bị cụt mất rồi.
Bỗng nhiên mặt anh ta trở nên méo xẹo. Anh ta ấn mấy ngón tay vào miệng để ngăn tiếng nấc đang rung đôi vai anh ta.
- Anh không thể hiểu được đâu, không một ai có thể hiểu được. Mấy người đang ở dưới nước, người này lội cạnh người kia, đang nhìn một bầy cá sào rằn lội ngang qua. Nước thật trong suốt, cảnh vật hết sức im lìm. Ánh mắt cô ấy biểu lộ một niềm hạnh phúc vô biên như thể một đứa trẻ trong một khu vui chơi vậy. Và chỉ trong khoảnh khắc đột nhiên mọi thứ đều thay đổi.
Anh ta úp mặt vào trong đôi bàn tay.
Adam chăm chú quan sát Scott. "Anh cứ nói tiếp đi”
- Nước bỗng nhiên trở nên sôi sục và tôi thấy Vivian biểu lộ vẻ hoảng hốt. Tôi chụp lấy bàn tay cô và đặt nó vào ngay thắt lưng của tôi. Điều đó cô ấy sẽ hiểu là cô ấy phải bám víu vào tôi. Tiếp đó, tôi lội về hướng chiếc tàu, nhưng nó ở rất xa. Có thể chiếc neo đã bị đứt vì dòng nước. Chúng tôi gần như không tiến tới trước được. Cô ấy nghĩ chắc chúng tôi sẽ thoát nhanh hơn nếu chúng tôi tách riêng ra. Và ngay lúc chúng tôi trồi lên mặt nước, một ngọn sóng thật to đang phủ xuống đầu chúng tôi và Viv biến mất. Cô ấy biến mất thật rồi.
Anh ta bỏ hai tay ra và nói thật to.
- Trời ơi, có thể nào có một ai đó nghĩ rằng tôi cố tình bỏ vợ tôi chết đuối được kia chớ? Tôi luôn bị ám ảnh vì không cứu được cô ấy. Nếu không tìm thấy được cô ấy chỉ là do lỗi của tôi, Chúa sẽ chứng giám là tôi đã cố gắng như thế nào.
Adam đứng lên. Anh nhớ lại cái đêm Bobby chết, Menley, dù đã uống nhiều thuốc an thần vẫn không tỉnh táo, cô ấy khóc thảm thiết và gào lên như muốn xé tim. "Đó là lỗi của tôi, lỗi của tôi."
Anh đưa tay ra để bóp lấy vai của Scott Covey.
- Tôi sẽ bảo vệ cho anh, Scott à, nhưng anh phải cố thư giãn mới được. Mọi việc sẽ êm xuôi và anh sẽ bình yên.