Scott Covey cầm chai bia ra hàng hiên trong khi các nhân viên cảnh sát và điều tra viên lục soát căn nhà. Với bộ mặt nghiêm khắc, anh ngồi xoay lưng lại nhà của gia đình Sprague. Anh không muốn thấy bóng dáng ông Henry Sprague đang quan sát cảnh lộn xộn ông ta đã tạo ra. Nếu tên của Tina không xuất hiện thì giờ này bọn cớm đâu có mặt ở đây, anh làu bàu.
Anh cố tự trấn an. Có gì phải sợ chứ! Thế họ nghĩ sẽ tìm được gì? Dù cho họ tìm được bất cứ cái gì trong ngôi nhà cũng không có gì khả nghi cả.
Adam Nichols đã bảo anh ta phải ngồi yên trước khi cái chết và bản chúc thư của Viv được giải quyết xong, nhưng Scott bắt đầu ghét ngôi nhà và vùng Cap này. Anh biết ngày nào anh còn ở đây, anh luôn cảm thấy mình như một con cá trong chậu vậy.
Mùa đông năm ngoái, anh phụ giúp một gánh hát đang gặp khó khăn tại Boca Raton ở Florida. Anh thích nơi đó và anh sẽ mua nhà ở đó một khi chuyện này được lý giải xong. Anh sẽ đầu tư vào gánh hát ở đó thay vì tạo dựng một gánh mới ở đây như Viv và anh dự định.
Hãy nghĩ đến tương lai đi - anh tự cổ vũ mình - Bọn chúng không thể buộc mình bất cứ tội gì, chúng sẽ không tìm thấy được bất cứ thứ gì ngoại trừ sự nghi ngờ, sự ganh ghét và sự ác tâm mà thôi. Không có gì có thể buộc tội trước tòa án được.
- Không có gì khả nghi cả - một điều tra viên của ông biện lý báo cáo cho Nat Coogan.
- Đó mới chính là điều khả nghi đấy - Nat khô khan đáp lại và không ngừng lục soát cái bàn làm việc, số ít thư từ được gởi cho Vivian, toàn là những lá thư chúc mừng cuộc hôn nhân của cô ta, và vài tấm bưu thiếp của bà con đi du lịch bên châu Âu.
Có một tập hóa đơn nhỏ được cột thật cẩn thận đề chữ “ĐÃ THANH TOÁN". Không có tiền mượn, hay tiền được rút tự động, không có nợ tiền xe hơi. Nat tự nhủ "Thật là một cuộc đời quá đơn giản".
Cũng không có nhiều hóa đơn điện thoại. Ông nhớ rõ số của Tina nhưng không tìm được bất cứ cuộc gọi nào trong suốt thời gian họ cưới nhau.
Ông cũng biết số của viên công chứng của Vivian và cả ông này cũng không nhận được cú điện thoại nào trong ba tháng sau cùng đó.
Các bản kê ngân hàng về mặt nào đó có phần lý thú. Vivian chỉ có mỗi một cuốn ngân phiếu tại ngân hàng địa phương mang tên cô, nếu Covey có lợi tức riêng, họ chắc đã để ở một chỗ khác rồi. Nếu chính cô ấy là người giữ tiền, cô ta sẽ phát tiền cho anh ta theo cách nhỏ giọt. Đương nhiên việc không có tài liệu trong ngôi nhà sẽ được một vị luật sư giỏi chứng minh cho sự thành thật của Covey khi anh ta quả quyết là Vivian không hề cho anh ta biết giá trị của số tài sản.
Gia đình Carpenter nói trong nhà không còn một tấm hình nào của Vivian cả. Nhưng Nat lại tìm thấy chúng trong căn phòng dành cho khách. Scott còn chuẩn bị sẵn một thùng để trả lại cho gia đình vợ, trong đó không có một tấm hình nào hai người chụp chung với nhau. Nat phải công nhận đây là một hành động khá tế nhị.
Tất cả hình ảnh của Viv và Scott được để ở dưới đất trong một tủ hốc tường. Quần áo của Vivian được xếp rất cẩn thận trong các vali đắt tiền không biết Scott để dành cho ai? Tuyệt đối không phải là Tina vì cô ta quá khổ so với Vivian. Nat tin chắc cuối cùng chúng sẽ bị tống khứ đến một tiệm bán quần áo cũ.
Ông biết chắc mình sẽ không thể nào tìm được chiếc nhẫn ngọc bích dù Covey đang có nó trong tay đi nữa. Anh ta sẽ không ngốc đến mức giữ nó trong nhà này để có thể bị khám phá ra. Hình như Vivian cũng không thích số nữ trang của mình cho lắm. Họ đã tìm được một số ít như là nhẫn đính hôn, vài vòng đeo tay, dây chuyền và bông tai. Tất cả mấy thứ này được cất trong một hộp nhỏ để trong phòng.
Nat quyết định lục soát ngoài gara. Nằm tiếp cận ngôi nhà, đây là một nơi khá rộng, có thể chứa được hai chiếc xe hơi. Trên các kệ ở trong cùng là các dụng cụ để câu cá và để lặn, có thêm một tủ lạnh nhỏ và những thứ lặt vặt cần thiết khác. Bộ đồ lặn Vivian mặc lúc chết hiện đang bị giữ tại phòng giảo nghiệm.
Covey và Vivian chỉ có một chiếc xe hiệu BMW đời mới nhất. Nat biết nó là của Vivian. Bỗng dưng Nat nhớ lại sự giận dữ của mẹ ông khi trong ngày chị ông lấy chồng cách đây nhiều năm. Bà nói: "Jane đã tiêu xài hết những gì nó kiếm được bằng mồ hôi nước mắt của nó. Không biết nó tìm thấy gì nơi thằng ăn bám đó chứ? Hắn bước vào cuộc đời của nó chỉ với vài bộ đồ lót mà thôi!"
Nat có cảm tưởng Covey cũng chỉ có những thứ ấy khi kết duyên cùng Vivian mà thôi. Đột nhiên đôi mắt ông sáng lên. Chiếc BMW đậu ở bên trái gara nhưng ở bên phải lại có một vệt dầu khá lớn. Nat quì xuống để kiểm tra, chiếc BMW không hề bị rỉ dầu và trên lối ra vào cũng không có vết dầu nào khác.
Thế chiếc xe nào đã đậu tại đây, không phải chỉ một lần đâu, trái lại nhiều lần là đằng khác - ông tự hỏi - và tại sao người bí ẩn này lại phải cho xe vào gara kia chứ? Có lẽ người này muốn che giấu sự hiện diện của mình.
Nat quyết định sẽ kiểm tra xem chiếc xe của Tina có bị rỉ dầu không.