Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chín Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

Có vẻ gì đó căng thẳng không bình thường khi Menley thức dậy vào lúc bảy giờ sáng ngày thứ tư. Cơn gió thoảng rất ẩm ướt và căn phòng vẫn còn chìm trong bóng tối. Ánh sáng mặt trời thường ngày chiếu xuyên qua các bức rèm, không còn nhìn thấy nhún nhảy trên bệ cửa sổ.

Chị ngủ rất ngon. Dù phòng của Hannah nằm sát bên phòng chị, chị vẫn để hai cánh cửa mở và hệ thống liên lạc nội bộ bật lên được đặt trên bàn ngủ cạnh giường. Lúc hai giờ chị đã thức dậy kiểm tra khi nghe Hannah ngọ nguậy nhưng con bé vẫn ngủ say.

Và cũng nhờ ơn Chúa, mình không có ác mộng và hồi tưởng, Menley tự nhủ trong lúc mặc áo ngủ vào. Chị bước đến cửa sổ nhìn ra biển và kéo mành sáo lên. Đại dương có màu xám xịt và các con sóng lớn dần khi tiến vào bờ. Một ánh mặt trời yếu ớt soi chiếu trong ánh hào quang vào các cụm mây đang bay là là trên mặt biển.

Biển cả, bầu trời và ánh nắng mặt trời. Ngôi nhà tuyệt vời này với quang cảnh độc nhất và các kích thước đúng mức của nó. Càng ngày Menley càng thích thú với cái không gian bao la này. Sau cái chết của cha mình, mẹ chị để căn phòng nhỏ cho người anh trai và đặt cái giường của Menley vào trong phòng của bà. Khi Jack vào đại học, đến lúc đó Menley mới được sử dụng căn phòng đó và khi anh ta trở về, anh ta phải ngủ trên chiếc ghế dài biến đổi được đặt trong phòng khách.

Ngay từ nhỏ, chị đã vẽ hình mấy căn nhà nhỏ đẹp với trang trí nội thất hoàn chỉnh, Menley nhớ lại khi phóng tầm nhìn ra đại dương. Nhưng không bao giờ có thể tưởng được một ngôi nhà như thế này với một vị trí lý tưởng như vậy. Điều đó đã giải thích tại sao căn nhà ở Rye không bao giờ quyến rũ mình như cái này.

Tưởng Nhớ là ngôi nhà thân yêu của gia đình mình, chị thầm nghĩ. Chúng ta sẽ trở lại vào dịp Lễ Tạ ơn và Giáng Sinh, chúng ta sẽ có những kỳ nghỉ hè thật tuyệt vời giống như những lần Adam đã trải qua lúc còn trẻ. Đây sẽ là phần bổ khuyết tuyệt hảo cho sự tiện lợi của cuộc sống ở Manhattan với phòng làm việc của Adam cách nhà chỉ vài phút mà thôi.

Nhưng trong cuộc đời mình, Mehitabel đã có những kế hoạch gì? Chị tự hỏi. Có rất nhiều bà vợ của mấy ông thuyền trưởng thường đi biển theo chồng và đem theo cả mấy đứa con nhỏ. Mehitabel đã đi biển cùng chồng sau cuộc hôn nhân. Trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, bà ấy có định đi những chuyến nào khác không?

Người ta có thể tưởng tượng là Tobias Knight có xây cất một nhà kho trên đất của bất động sản này hay ở ngay trong nhà này và đó là lý do người ta trông thấy sự hiện diện của ông ta ở đây. Đây cũng là hướng mình sẽ khai thác cho câu chuyện, chị quyết định.

Nhưng tại sao sáng nay mình lại quan tâm đến Mehitabel đến thế chứ? Chị tự hỏi và hiểu được lý do. Ngày thứ tư của tuần thứ ba trong tháng Tám nhiều năm trước đây, Mehitabel bị kết tội ngoại tình, bị quất roi và khi trở về nhà mới biết được chồng bà đã đem đứa con đi mất. Và hôm nay cũng là ngày thứ tư của tuần thứ ba của tháng Tám.

Một lúc sau, chị không cần đến hệ thống liên lạc nội bộ để biết Hannah đã thức dậy và đang đói meo.

- Tôi tới đây, cô Khó Chịu - chị hét trong lúc chạy qua buồng của con mình.

Amy đến vào lúc chín giờ. Vẻ mặt cô bé không được vui, chị đoán chắc cô ta có chuyện bực mình. Một lúc sau, Amy đã cho Menley biết lý do.

- Hồi tối hôm qua Elaine đã có mặt khi em về tới nhà - cô cắt nghĩa - Ông Nichols có hỏi cô ta về cuốn băng video của Bobby và em nghĩ hình như cô ta biết là em đã lấy nó. Cô ta đòi em lại nhưng em không chịu trả. Em có nói là nó thuộc về chị và có hứa sẽ đem trả cho chị. Cô ta bảo đó là một bản sao cô ta đã thực hiện hồi năm ngoái. Cô ấy giải thích rằng lúc đó ông Nichols quá xúc động, cô ta sợ ông làm mất cuốn bản gốc nên cô đã sang lại vì biết chị chưa xem nó - Mắt của Amy ửng lệ - Ba em lại bênh cô ta và tỏ ra rất tức giận với em.

- Amy ơi, chị rất tiếc đã đem quá nhiều rắc rối đến cho em. Nhưng chị không tin Elaine đã làm một bản sao để dành cho chị đâu. Và chị cũng rất mừng là em đã không trả cuốn băng đó, thế bây giờ nó đâu rồi?

Amy lục trong túi xách của mình "Đây này".

Menley cầm nó một lúc trên tay rồi để nó xuống bàn.

- Sau nay chị sẽ xem nó. Em đưa Hannah đi chơi một vòng đi. Con bão sắp ập đến, người ta tiên đoán nó sẽ kéo dài đến chiều mai đấy.

Một giờ sau Adam gọi điện về nhà. "Em cảm thấy thế nào, em yêu?"

- Rất khỏe nhưng thời tiết đang thay đổi. Người ta dự báo có một trận bão đấy.

- Thế Amy đem cuốn băng của Bobby lại chưa?

- Rồi anh.

- Em xem chưa?

- Chưa, nhưng anh Adam, anh phải tin em chứ. Em định trưa nay sẽ xem nó trong lúc Amy coi chừng Hannah và em biết là sẽ không có chuyện gì đâu.

Khi gác máy xong, chị nhìn vào màn hình vi tính. Câu cuối cùng chị viết trước khi điện thoại reo là: "Hình như Mehitabel đã van xin chồng tin tưởng nơi bà".

Đến mười một giờ chị gọi cho Nick Bean, người thầu đã sửa chữa ngôi nhà. Không cần đợi năn nỉ, Bean cho chị tất cả các thông tin quí báu về Tưởng Nhớ.

- Đây là một kiến trúc tuyệt hảo - ông ta nói - Không hề có một cây đinh nào trong bộ sườn nguyên thủy. Tất cả các mối lắp ghép đều được thực hiện bằng mộng và ngàm.

- Thế ông có hay biết gì về những căn phòng bí mật trong mấy ngôi nhà của những người định cư đầu tiên không?

- Tôi có thấy trong vài căn nhà xưa và những người chủ tỏ ra rất hãnh diện. Vào thời gian đầu, mấy căn phòng đó mang tên "phòng thổ dân" bởi vì chính căn phòng đó sẽ là nơi cho cả gia đình trốn vào để tránh các cuộc tấn công của bọn thổ dân.

Menley cảm thấy có vẻ gì đó vui vui trong giọng nói của ông ta.

- Duy chỉ có một vấn đề là bọn thổ dân vùng Cap không hiếu chiến lắm. Nói cho đúng các căn phòng đó được dùng chứa hàng lậu hay cất giấu các tài sản có giá trị khi các chủ nhân vắng nhà cho một chuyến đi xa. Người ta có thể xem như là một két sắt vậy.

- Thế ông có nghĩ ngôi nhà Tưởng Nhớ có một căn phòng tương tự như thế không?

- Cũng có thể lắm. Hình như một người thợ của tôi khi làm tại đó có nói về một cái tương tự như thế. Có quá nhiều khoảng trống giữa các phòng ốc và trung tâm ngôi nhà nơi có lò sưởi. Nhưng chúng ta không thể tìm được một nơi bí ẩn như thế dù cho nó hiện hữu đi nữa. Có thể vì nó được bít quá lâu mà phải cần đến một phép lạ để tìm ra nó. Trước hết người ta có thể bắt đầu tìm từ căn phòng dành cho ông mục sư tại phòng khách. Đôi khi có một pa nô có thể tháo gỡ ở phía sau dẫn đến kho chứa hàng.

Một panô có thể tháo gỡ được! Vừa gác máy xong, Menley chạy đến phòng của ông mục sư trong phòng khách để kiểm tra Nó nằm ở phía bên trái. Chị mở cánh của ra và một mùi ẩm mốc bay vào mũi chị. Mình phải để cánh cửa mở để cho thoáng khí mới được, chị tự nhủ. Nhưng chẳng có mối nối nào ở trong cùng căn phòng này cho thấy có lối dẫn vào kho chứa hàng.

Khi nào mình làm chủ ngôi nhà này rồi, mình tha hồ kiểm tra lại. Ngay lúc này mình không thể nào đập phá các tường ra được. Chị tự nhủ và bỏ về thư phòng. Bỗng dưng có điều gì đó thôi thúc chị, và chị muốn xem cuốn băng video của Bobby ngay.

Chị chờ cho Amy đưa bé Hannah lên ngủ sau bữa ăn trưa xong, chị mới lấy cuốn băng và đi vào thư phòng. Chị cho cuốn băng vào đầu máy và nhấn nút hoạt động.

Trong dịp cuối tuần đó, họ đã đến nhà của một người hùn hạp với Adam. Ngày chủ nhật, Lou Miller có đem theo một máy quay. Adam đang đùa giỡn với Bobby trong hồ bơi trong khi chị ngồi dưới một cây lọng nói chuyện với Shery, vợ của Lou.

Lou quay cảnh Adam đang dạy bơi cho Bobby và có vẻ hai cha con hợp ý nhau lắm. Rồi Adam bồng Bobby lên mép hồ bơi. Chị nhớ là Lou đã ngừng quay và nói "OK, kết thúc các cuộc biểu diễn dưới nước. Bây giờ đến lượt Menley và Bobby. Adam, anh hãy đặt nó ở ngay bờ hồ bơi, còn Menley, chị hãy gọi con chị đi".

Chị nghe chính tiếng nói của mình "Bobby ơi, lại đây với mẹ đi, mẹ đang cần con đấy".

Mẹ đang cần con đó Bobby.

Menley lau nước mắt trong lúc nhìn đứa bé hai tuổi, hai tay đưa ra phía trước, chạy về phía chị với tiếng kêu "Mẹ ơi, mẹ".

Chị giật mình. Đúng là cái giọng vui tươi chị tưởng chừng đã nghe hồi tuần trước. Chị nhận thấy nó quá rung động và đầy sức sống. Đó là cách nó gọi "Mẹ" và điều này bây giờ làm cho chị phải chú ý. Lúc ấy Adam và chị đã cười rồ. Adam có nói "Hình như nó gọi M..ạ với dấu nhấn trên âm ạ đó".

Chính cái âm đó đã đánh thức chị dậy trong đêm hôm đó để chạy khắp ngôi nhà tìm nó. Mà nếu như đây là một giấc mơ chứ không phải một hồi tưởng thì sao? Bác sĩ Kaufman có nói các giấc mơ đẹp một ngày nào đó sẽ phá tan cái chấn thương kia. Nhưng còn tiếng hú của chiếc xe lửa, nó chỉ có thể là một hồi tưởng mà thôi.

Hình ảnh trong cuốn băng vẫn tiếp diễn. Bobby chạy sà vào tay chị, chị xoay mặt nó về phía máy quay và hỏi "Tên con là gì ?". Chị bật khóc khi nghe nó hãnh diện trả lời "Obert Adam Nikko". Nước mắt chảy ràn rụa trên mặt của chị khi màn hình trở nên đen thui và chị ngồi đó một lúc lâu, hai bàn tay bụm lấy mặt. Rồi một ý nghĩ làm vơi đi nỗi buồn đó: chỉ hai năm nữa thôi Hannah sẽ trả lời y như vậy và làm sao con bé nói tên Menley Hannah Nichols đây ?

Chị nghe tiếng chân của Amy trên cầu thang và lớn tiếng gọi cô bé. Amy bước vào với vẻ mặt lo âu "Bà có sao không bà Nichols ?"

Menley nhận ra rằng nước mắt đã làm cho đôi mắt của mình đỏ lên.

- Không sao hết nhưng chị muốn em xem cuốn băng này với chị.

Amy ngồi xuống cạnh chị trong lúc chị cho cuốn băng cuốn ngược lại và cho nó chạy lại thêm một lần nữa. Khi hết, Menley mới hỏi:

- Này Amy, chỗ Bobby gọi chị, em có nhận thấy có cái gì đặc biệt trong giọng của nó không ?

Amy mỉm cười.

- Khi nó gọi tiếng mẹ, người ta có cảm tưởng như nó muốn cố nói " Mẹ của con".

- Chị cũng nghĩ như thế. Chị chỉ muốn biết chắc đó không phải do trí tưởng của chị thôi.

- Chị ơi, có thể nào người ta nguôi đi với cái chết của một người thân yêu không ?

Menley biết cô ta đang nói về mẹ của mình.

- Không, chị đáp lại, nhưng rồi người ta sẽ học được cách cám ơn Chúa đã ban tặng cho ta một người thân yêu như thế bên cạnh ta dù trong một thời gian quá ngắn ngủi đi nữa. Và để nói theo cách của mẹ chị, bà thường nói với hai anh em chị là thà bà sống mười hai năm với ba của chị còn hon sống cả một đời với bất cứ người đàn ông khác.

Chị choàng tay ôm lấy vai Amy.

- Em sẽ luôn nhớ đến mẹ của em như chị nhớ Bobby, nhưng chúng ta phải giữ sự tưởng nhớ đó cho riêng mình. Kể từ nay chị sẽ cố hết sức cho việc đó.

Nụ cười của Amy làm cho chị an lòng, tuy nhiên Menley vẫn cảm thấy bị ray rứt về chuyện chị đã hai lần bị tiếng hú của xe lửa làm cho chị phải thức giấc mà hình như chính Hannah cũng nghe thấy.

Tiếng hú của xe lửa! Mà nếu đó không phải do trí tưởng tượng thì sao?

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.