Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười Bốn

❊ ❊ ❊

Anh ta ở suốt ngày trên chiếc Viv's Toy. Đây là một chiếc tàu máy dài sáu thước rưỡi, trông nó hoàn hảo. Vivian có nói đến việc thay thế nó bằng một chiếc tàu buồm.

- Bây giờ em đã có một thuyền trưởng, có lẽ mình nghĩ đến việc tậu một chiếc khác lớn hơn để đi biển một cách nghiêm túc rồi đấy.

Ôi biết bao kế hoạch! Biết bao mộng ước! Từ ngày Vivian mất đến giờ Scott chưa hề lặn một lần nào. Anh ta chỉ câu cá một lúc, kiểm tra lại các rọ tôm hùm, trong đó có bốn con khoảng hơn một ký, rồi anh mặc đồ lặn để thám hiểm đáy biển.

Anh neo chiếc tàu tại chỗ dành cho riêng anh tại cảng và về nhà vào lúc năm giờ ba mươi. Không chậm trễ, anh đem hai con tôm biếu các người láng giềng.

Henry Sprague mở cửa cho anh.

- Thưa ông Sprague, tôi nhớ hồi đám cưới chúng tôi ông có vẻ thích món tôm hùm. Hôm nay có bắt được vài con và tôi nghĩ chắc hai con này sẽ làm cho ông hài lòng.

- Ô cám ơn anh nhiều lắm, anh rất tử tế khi nghĩ đến chúng tôi như thế - Henry đáp lại - Mời anh vô nhà.

- Thôi khỏi, xin cám ơn ông. Thế bà Sprague ra sao rồi? 

- Không có gì thay đổi. Anh có muốn chào bà ấy một tiếng không? Hãy chờ một chút, bà ấy ra tới kìa.

Ông xoay đầu lại để nhìn bà bước ra cửa.

- Em yêu, Scott có đem cho em hai con tôm hùm. Có phải anh ta quá tử tế không?

Phoebe Sprague nhìn Scott Covey với đôi mắt mở to.

- Tại sao cô ta khóc lớn quá vậy? - bà hỏi - Thế bây giờ cô ta đã khỏe lại chưa?

- Không có ai khóc hết em yêu - Henry nói bằng giọng dỗ ngọt và choàng cánh tay qua vai bà.

Phoebe lách người ra.

- Hãy nghe đây - đột nhiên bà hét lên. Tôi đã nói cho ông biết là có một người đàn bà sống trong ngôi nhà này mà ông không chịu tin. Anh kia anh đi theo tôi - Bà chụp lấy tay Scott và chỉ vào trong tấm gương được gắn ngay cửa ra vào. Hình của ba người phản chiếu trong đó - Anh có thấy người đàn bà kia không? Bà đưa tay đụng ngay hình của mình trong tấm gương. Bà ta sống trong nhà tôi mà ông ấy không chịu tin.

Hơi lúng túng trước lời nói xàm của Phoebe Sprague, Scott bỏ về nhà, đầu óc nghĩ mông lung. Anh định luộc một con tôm cho bữa ăn tối của mình nhưng rồi cảm thấy không đói nữa. Anh bèn rót một ly rượu xcốt và nghe máy trả lời. Có hai tin nhắn. Elaine Atkins có điện tới hỏi anh có muốn bán nhà không. Chị ta có một người khách có tiềm năng mua đấy. Cuộc gọi kia là cha của Vivian. Hai ông bà này có việc cần gì đó muốn hỏi anh. Họ sẽ đến nhà anh vào khoảng sáu giờ ba mươi và chỉ ở lại vài phút thôi.

Có chuyện gì vậy kìa? Scott tự hỏi. Anh nhìn đồng hồ, đã sáu giờ mười rồi. Anh để ly rượu xuống và bỏ đi tắm. Anh mặc một chiếc áo thun màu xanh dương, một quần bằng vải mịn và đôi giày mọi. Anh đang chải đầu thì chuông cửa vang lên.

Đây là lần đầu tiên Anne Carpenter đến nhà con gái mình từ sau cái chết của cô ta. Chưa biết mình muốn kiếm gì nữa, bà ngó ngang ngó dọc căn phòng khách. Suốt ba năm Vivian sống tại đây, bà chỉ đến có đôi ba lần và dường như mọi thứ đều đúng với trí nhớ của bà. Vivian đã thay bàn tủ trong phòng ngủ nhưng cô ta gần như để nguyên đồ đạc trong phòng này. Anne có đề nghị với con gái mình bỏ cái ghế tựa hai chỗ cùng với các bức chạm khắc vô vị nhưng Vivian lại phản đối trong khi chính cô ta mở miệng để xin ý kiến của bà.

Scott cố mời họ uống một ly rượu.

- Con cũng vừa pha cho con một ly đây. Bố mẹ hãy uống với con nhé! Cho đến giờ con cũng chưa tiếp ai khác nhưng thấy được bố mẹ là niềm an ủi lớn lao cho con đấy.

Anne miễn cưỡng công nhận là anh ta buồn thật sự. Anh ta trông rất đẹp trai với mái tóc vàng óng, nước da ngăm đen và đôi mắt màu hạt dẻ. Điều đó thật dễ hiểu tại sao Vivian lại si mê anh ta đến thế. Nhưng còn anh ta, anh ta tìm thấy nơi cô ta, nếu không phải gì khác hơn là một người rất giàu có? Hoảng sợ, bà không dám nghĩ tiếp điều này nữa. Một người mẹ mà nghĩ về con mình như thế quả là một điều ghê tởm.

- Thế dự định của anh là gì thế Scott? - ông Graham Carpenter hỏi.

- Con không có dự định nào hết. Đối với con tất cả việc này giống như một ác mộng. Con chưa hoàn toàn chấp nhận sự thật này được. Bố mẹ biết là Viv và con đang kiếm một ngôi nhà lớn hơn. Các phòng trên lầu hơi nhỏ, và vì chúng con muốn có em bé nên chúng con muốn tìm cho được một ngôi nhà mà chúng con có thể dành một phòng cho bà vú để không phải vướng bận vì con bé. Chúng con đã làm cho bố mẹ thất vọng nhiều rồi nên muốn làm lành với bố mẹ. Cô ta luôn nhận lỗi về mình chớ không hề đổ lỗi cho bố mẹ.

Anne cảm thấy bị nghẹn nơi cổ họng. Bà thấy miệng của Graham mím lại.

- Chúng tôi có cảm nghĩ mình luôn bất đồng ý kiến với con bé - bà bình thản nói - Đó là những điều thường xảy ra mà không cần có lý do chính đáng giữa cha mẹ và con cái và mình cứ phải hy vọng là nó sẽ thay đổi. Mẹ rất vui khi biết Viv đã mong muốn như thế, đó cũng là ước nguyện sâu kín nhất của bố mẹ đấy.

Chuông điện thoại reo. Scott giật nẩy mình. "Để con trả lời bảo họ gọi lại sau". Nói xong anh bỏ xuống bếp ngay.

Một lúc sau, Anne ngạc nhiên khi ông Graham cầm ly rượu đi vào trong hành lang hướng về nhà tắm. Ông xuất hiện trở lại khi Scott trở ra.

- Tôi chỉ muốn thêm một ít nước vào trong ly rượu thôi - ông cắt nghĩa.

- Sao bố không xuống nhà bếp lấy - Scott đáp lại - Cú điện thoại này là của chị nhân viên địa ốc hỏi ngày mai chị ta có thể đưa một người khách lại coi nhà được không. Con bảo với chị ta là căn nhà không còn được rao bán nữa.

- Này Scott, có một việc bố mẹ muốn hỏi con - Ông Graham Carpenter cố hết sức mình để giữ cho thật bình tĩnh - Đó là chuyện chiếc nhẫn ngọc bích Vivian luôn đeo trên tay. Nó là vật gia bảo của gia đình từ nhiều thế hệ rồi. Con có giữ nó không?

- Không. Con không có nó.

- Chính con là người nhận dạng cái xác. Thế lúc người ta tìm thấy nó, vợ con không có mang trên tay sao? 

Scott xoay mặt qua chỗ khác.

- Thưa bố mẹ, con rất mừng là bố mẹ không nhìn thấy cái xác của Viv. Cái xác đó bị mấy con sinh vật biển ăn thịt nhiều đến mức gần như không còn gì cả. Nhưng nếu con tìm lại được chiếc nhẫn đó, con sẽ trả lại cho bố mẹ ngay. Con biết đó là một vật gia bảo. Thế bố mẹ có muốn vật gì khác trong mớ đồ đạc của vợ con không?

Anne giật mình "Ờ... không... không"

Cả hai ông bà Carpenter đứng lên cùng một lúc. "Bố mẹ sẽ mời con đến ăn tối trong một ngày rất gần đây" - Anna tuyên bố.

- Cảm ơn mẹ, con luôn muốn chúng ta hiểu nhau nhiều hơn.

- Trừ khi anh muốn giữ hết mấy tấm hình của Vivian, nhưng nếu có thể anh lựa cho chúng tôi vài tấm được không? - Ông Graham nói.

- Dạ được chứ!

Khi cả hai đã lên xe và đi khá xa, Anne mới xoay qua hỏi chồng mình.

- Ông có bao giờ thêm nước vào trong rượu xcốt của ông đâu. Thế ông đã làm gì vậy?

- Tôi chỉ muốn nhìn qua phòng ngủ một cái. Anne, bà có nhận thấy là không có một bức ảnh nào của Vivian trong phòng khách không? Cả trong phòng ngủ cũng không có nữa. Tôi dám cá với bà trong căn nhà đó không còn bất cứ một dấu vết nào của đứa con gái mình. Tôi không thích tên Covey này và tôi cũng không bao giờ tin tưởng anh ta. Nó là một thằng đểu cáng. Nó biết nhiều hơn những gì nó nói và tôi quyết định phải tìm cho ra sự thật. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.