Nhà hàng Captain Table nhìn ra biển là một trong những nhà hàng thuộc câu lạc bộ thuyền buồm Hyannis.
Là thành viên của câu lạc bộ và là khách hàng thường xuyên của nhà hàng nên John luôn giữ được một trong những bàn tốt nhất trong căn phòng ăn có gắn kính. Ông nài Menley phải ngồi cho bằng được ngay tại cửa sổ để có thể nhìn thấy Nantucket Sound với những chiếc thuyền buồm, những du thuyền sang trọng cũng như các chiếc thuyền máy qua lại giữa Cap, Martha Vineyard và Nantucket.
Menley nhâm nhi sâm banh, một ý nghĩ đang ám ảnh chị: có phải trong các hồ sơ của Phoebe có một bức chân dung của thuyền trưởng Andrew Freeman không? Một bức ảnh chị đã thoáng nhìn qua và đã vô tình in sâu trong tâm trí trong lúc chị đọc mớ hồ sơ dày cộm đó? Trong suốt mấy ngày qua không biết chị đã bao lần dùng từ "vô tình" hay "trong tiềm thức". Chị biết các loại thuốc an thần chị đang uống có thể làm loạn các ý nghĩ của mình.
Chị lắc đầu để xua đi ý nghĩ hỗn độn đó. Hiện tại chị đang ngồi trong một nhà hàng và tự khen mình đã nhận lời mời. Có lẽ cũng chỉ vì lý do đó mà Adam muốn chị phải đi gặp bạn bè. Chị thuộc tuýp người cởi mở nhưng sau cái chết của Bobby chị luôn phải giả vờ vui vẻ để mọi người yên tâm.
Khi chị mang thai Hannah, chị đã vùi đầu viết chương cuối cùng của các cuộc phiêu lưu của David cho đến khi nào nó kết thúc mới thôi. Sau đó chị nhận ra rằng mỗi khi chị không làm gì chị lại bắt đầu sợ một tai họa khác sẽ xảy đến, sợ bị xảy thai hoặc cho ra đời một đứa bé vừa sinh ra đã chết.
Sau khi Hannah chào đời, chị mắc các chứng rối loạn tâm lý hậu sản, các cơn hoảng sợ, suy sụp thần kinh.
Menley biết bây giờ mình đang cố hết sức để trở nên bình thường. Chị đã tìm lại được dáng vóc trước đây vì vậy buổi tối hôm nay, chị chọn mặc một cái áo bằng lụa xám, khoác áo vét boléro và một quần tây xếp ly. Chị buộc tóc ra sau để lộ sợi dây chuyền và đôi bông tai bằng kim cương Adam đã tặng chị lúc đính hôn.
Chị ngạc nhiên khi biết Scott Covey cũng có mặt trong bữa tiệc. Chị quan sát anh ta khi người maitre dẫn anh ta tới bàn. Chị công nhận Scott rất quyến rũ. Nói cho đúng, thái độ của anh ta để lộ một chút rụt rè và có biệt tài chú ý đến người đối thoại của mình.
Vừa nhìn thấy chị, anh ta lên tiếng:
- Chị có lý đấy - chị Menley. Khi tôi nói chuyện với Adam trên điện thoại, anh ấy cũng bảo là anh ấy không thể làm gì khác, tuy nhiên vẫn khuyên tôi phải thường xuyên giữ liên lạc với anh ấy và phải bật máy trả lời suốt ngày đêm.
- Adam là một con người quyết đoán - Elaine mỉm cười.
- Tôi rất vui mừng khi được anh ấy giúp đỡ - Scott đáp lại - nhưng thôi, chúng ta không nên làm hỏng cuộc vui đêm nay với những chuyện đó nữa.
- Gia đinh Carpenter nên tỏ ra ân cần với Vivian lúc cô ta còn sống thì hơn. Các người hãy tin tôi đi, ngày con bé mua ngôi nhà đó cách đây ba năm, cô ta thật sự rất đơn độc. Tôi có mang tới một chai sâm banh và thái độ biết ơn của cô ta làm tôi thật sự đau lòng. Cô ta ru rú một mình trong ngôi nhà, không có người nào khác - Elaine nói
- Elaine ơi - John cắt ngang.
Khi thấy mắt của Scott ửng lệ, Elaine cắn môi.
- Ô xin lỗi nghe Scott, nhưng anh có lý đấy, thôi chúng mình nên nói chuyện khác đi.
- Phải đó, mình nói chuyện khác đi - John phụ họa với nụ cười toe toét. Chúng tôi định tổ chức tiệc cưới ở đây và hai người là những người đầu tiên được thông báo chính thức ngày cưới: thứ bảy 26 tháng Mười Một vào lúc bốn giờ chiều. Chúng tôi đã quyết định luôn các món ăn: ra gu gà tây. Mấy người không được quên là chỉ hai ngày sau lễ Tạ ơn thôi nhé - Nói xong ông nắm lấy ta của Elaine.
Elaine có vẻ hớn hở của một cô dâu sắp lấy chồng, Menley nghĩ. Một xâu chuỗi hạt trai sẽ làm nổi bật cái áo trắng có cổ cuộn tròn. Bộ tóc vàng sẽ được bới cao một cách tự nhiên bao khuôn mặt hơi gầy của cô ta. Chiếc nhẫn kim cương hình quả lê trong bàn tay trái là bằng chứng sự hào phóng của John. Chỉ có điều John nói quá nhiều và đôi khi mấy câu chuyện đùa của anh ta lại nhạt phèo. Chị đã quen với sự lanh lẹ và nhạy cảm của Adam, đúng là một cực hình khi chị phải nghe đến không biết lần thứ bao nhiêu câu "Chuyện đó làm cho tôi nhớ lại."
Đến một lúc nào đó, khi đã quá chán ngán các câu chuvện dài lê thê đó, Scott Covey nháy mắt cho Menley và chị mỉm cười. Anh chàng đó nghĩ như mình đấy, chị tự nhủ.
Nhưng John là một người đàn ông mạnh mẽ rất hào phóng, có thể có rất nhiều phụ nữ đang mơ được ở vào địa vị của Elaine.
Khi rời khỏi bàn ăn, Menley rất nóng ruột, có thể nói là đang lo âu muốn mau chóng về nhà. John đề nghị đưa chị cùng Elaine về nhà để biết chắc chị không phải gặp vấn đề gì.
- Không, thôi khỏi, tôi xin mấy người đấy, không có chuyện gì đâu - Chị cố đè nén nỗi bực dọc của mình. Tại sao mình lại có những phản ứng quyết liệt mỗi khi có người nào đó muốn che chở cho mình, chị tự trách mình.
Hannah vẫn còn ngủ say khi Menley về đến nhà.
- Đúng là một thiên thần - Amy bảo - Thế chị có muốn ngày mai em lại đến vào giờ này không?
- Không, không cần đâu - Menley bình thản đáp lại - Tôi sẽ lo mọi chuyện. Mặc cho vẻ thất vọng hiện trên mặt của Amy, chị đang mừng thầm vì chị sẽ được ở một mình với đứa con thân yêu cho đến lúc Adam về vào ngày mốt.
***
Đêm đó Menley không tài nào ngủ yên giấc được. Không phải vì chị đang căng thẳng thần kinh mà vì các hình vẽ và minh họa có trong tập hồ sơ của bà Phoebe Sprague cứ lởn vởn trong đầu chị. Chị cứ nghĩ mình chỉ xem qua thôi nhưng không ngờ mọi thứ lại lưu giữ thật đậm nét trong tâm trí. Đó là hình ảnh của những người định cư đầu tiên, có vài người vô danh, và vài ngôi nhà, các bản vẽ, hình mấy chiếc thuyền buồm... Nói đúng hơn tất cả chỉ là một mớ hỗn độn.
Có thể nào chị đã nhìn thấy bức hình vẽ đó và đã vô tình sao chép lại trong lúc chị đang muốn tạo dựng hình ảnh của thuyền trưởng Andrevv Freeman không? Hình dáng của ông không có gì khác lạ với đàn ông thời đó bởi rất nhiều thủy thủ đầu thế kỷ XVIII đều để bộ râu ngắn như thế.
Và có lẽ sau đó mình đã tình cờ vẽ lại bộ mặt của ông ta phải không? Chúa ơi, chuyện gì đã xảy đến cho con vậy?
Đêm nay, dù chưa đến hai giờ sáng, nhưng chị đã ba lần đến phòng Hannah, con bé vẫn ngủ say. Chỉ mới một tuần thôi mà trông nó lớn hẳn lên, Menley suy tư khi xoa bàn tay nhỏ xíu của nó.
Nhưng rồi chị cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, cơn buồn ngủ ập đến nhanh chóng. Chị trở về phòng ngủ, sờ qua cái gối của Adam, tiếc rẻ sự vắng mặt của anh. Thế hồi tối này anh ấy có gọi điện không? Chắc không. Nếu có Amy đã báo cho chị rồi. Nhưng tại sao anh ấy không gọi vào lúc mười giờ ba mươi vậy? Anh ấy biết vào giờ đó mình đã về nhà rồi kia mà.
Đúng ra mình nên gọi cho anh ấy mới phải, để nói cho anh ấy biết là đêm nay mình rất vui. Cũng có thể anh ấy ngại gọi cho mình, sợ phải nghe mình than vãn về bữa tiệc này.
Ôi trời ơi, sao tôi muốn được làm chính mình đến thế, hãy ban cho tôi có một cuộc sống bình thường đi!
Đến bốn giờ sáng tiếng xe lửa gầm rú làm rung chuyện cả ngôi nhà. Chị đang có mặt tại ngã tư đường sắt, đang cố băng qua đó cho kịp lúc. Đoàn tàu đang phóng tới.
Chị ngồi bật dậy, bịt hai tai mình lại để giảm bớt tiếng ồn đó, rồi loạng choạng chạy qua phòng trẻ nít. Chị phải cứu Bobby cho bằng được.
Hannah đang hét, quơ chân múa tay và đẩy cái mền ra xa.
Chiếc xe lửa cũng sẽ giết chết con bé mất - Menley thầm nghĩ, cố bám víu vào hiện thực trong tuyệt vọng.
Nhưng rồi đột nhiên sự yên tĩnh đã trở lại. Chuyến xe lửa đã xa dần và tiếng bánh xe nhỏ lần trong đêm tối.
Hannah la hét inh ỏi.
- Con nín đi! - Menley la lên - Con có nín đi không!
Tiếng hét vẫn không ngừng.
Menley sụp người ngồi xuống cạnh chiếc giường của Hannah, người rung lên và co rúm lại, sợ không dám đưa tay ra bồng con của mình.
Và chị nghe tiếng gọi ở chân cầu thang, tiếng gọi như bảo chị hãy tìm đến đó "Mẹ ơi, Mẹ ơi!".
Hai cánh tay đưa ra trước, nức nở gọi tên Bobby, chị bước đi.