Khi phiên tòa kết thúc, Nat không uống rượu ăn mừng. Ông ngồi trong phòng khách với một ly bia để nhớ lại diễn tiến của phiên tòa.
- Và đó là cách mà nhiều tên sát nhân đã tuột khỏi bàn tay của luật pháp - ông nói với Debbie - Anh có thể bỏ ra hai ngày để kể hết những vụ án mà người ta biết chắc người chồng, người láng giềng hay người hợp tác là thủ phạm nhưng lại không đủ bằng chứng để kết tội tên đó.
- Anh vẫn còn quan tâm đến vụ này sao? - Debbie hỏi.
Nat nhún vai. "Vấn đề là sự thiếu vắng chứng cứ không thể chối cãi được".
- Nếu thế thì anh hãy nghĩ cách ăn mừng kỷ niệm ngày đám cưới của chúng ta đi. Hay là chúng ta tổ chức một bữa tiệc nhỏ?
- Anh định đưa em đi ăn tại một nhà hàng sang trọng và qua đêm tại khách sạn - Rồi ông nháy mắt với bà, khẽ nói:
- Khách sạn Motus nhé!
Nat uống hết ly bia, rồi bất giác gào lên:
- Trời à, Deb ơi, phải có một bằng chứng nào đó chứ! Anh biết nó đang nằm ngay dưới mũi anh đây. Anh biết chắc như thế nhưng vẫn chưa tìm ra được.