Ông biện lý tổ chức một buổi họp vào ngày thứ tư tại tòa án Barnstable. Ba điều tra viên của văn phòng ông phải có mặt, những người đã thực hiện việc khám xét nhà của Covey, vị bác sĩ pháp y phụ trách việc giảo nghiệm, hai nhân viên canh gác bờ biển ở Woods Hole để cho lời khai với tư cách là chuyên gia - một người về các dòng hải lưu vào ngày Vivian Carpenter chết đuối, còn người thứ hai cho biết về bộ đồ lặn, và cuối cùng là Nat Coogan.
- Việc đó có nghĩa là sáng nay anh sẽ đi làm sớm đấy - Nat nói với Debbie vào sáng thứ tư - Anh muốn đến nhìn sơ qua chiếc xe của Tina để kiểm tra xem nó có bị rỉ nhớt không và anh cũng muốn nói chuyện với viên thừa phát lại của Vivian để xem cô ta có liên lạc với ông ấy không.
Deb để thêm vài cái bánh kẹp vào trong dĩa của chồng mình. Hai người con trai của họ đã ăn sáng xong và đi làm rồi. Cả hai đứa nó tìm được một việc làm trong mùa hè.
- Đúng ra em không được cho anh bánh thêm như thế - bà thở dài - vì anh đang muốn sụt mười ký mà.
- Nhưng em yêu, ngày hôm nay anh rất cần năng lượng mà. Debbie lắc đầu.
Từ lúc ăn sáng đến giờ, Nat ngắm nhìn các ánh bạc trong bộ tóc của vợ.
- Trông em thật đáng yêu - ông nói - Anh sẽ đưa em đi ăn ngoài để cho thiên hạ lé mắt mới được. Nhưng em chưa nói việc này đã tiêu tốn của em hết bao nhiêu.
- Anh cứ việc ăn bánh kẹp đi - bà nói và đưa chai xi rô cho ông - Anh không cần phải biết điều đó.
Nat cho xe ngừng lại nhà hàng Wayside. Ông ló đầu vào trong phòng ăn để nhìn và đúng như ông dự đoán, Tina đang làm việc. Ông liền đến thẳng phòng nhân viên nhưng chỉ thấy mỗi cô thư ký.
- Cho tôi hỏi một câu về Tina - ông nói.
Cô thư ký nhún vai.
- Tôi nghĩ là không có vấn đề gì. Hôm trước họ đã cho ông xem hồ sơ của cô ta rồi.
- Nhưng cô có biết là cô ta có hay nhận điện thoại riêng không?
- Chắc cô ta không nhận được cuộc gọi nào đâu, trừ khi có chuyện khẩn cấp. Chính chúng tôi nhận điện thoại và người phục vụ sẽ gọi lại vào giờ nghỉ giải lao.
Chắc mình không biết được gì về mặt này đâu, ông thầm nghĩ.
- Nhưng cô có biết cô ta sử dụng loại xe nào không?
Người phụ nữ chỉ ra phía bãi đậu xe ở phía sau nhà hàng. "Chiếc Toyota xanh lá đó là của cô ta đấy".
Chiếc xe có ít nhất mười năm tuổi rồi. Trên hai vè, có mấy lỗ thủng ở những nơi bị rỉ sét. Nat làu bàu khum người xuống nhìn dưới khung xe. Nhiều vệt dầu lóng lánh trên kim loại, đường nhựa cũng có vết nhớt.
Đúng như mình nghĩ, Nat mừng rỡ. Ông đứng lên một cách khó nhọc và nhìn vào bên trong chiếc ghế sau vô lăng. Chiếc xe của Tina không khác gì một thùng rác. Băng cát-xét nằm ngổn ngang trên ghế, còn dưới sàn xe đầy vỏ lon coca. Ông ngó ra phía sau thấy trên băng có vô số báo và tạp chí. Còn phía dưới có hai bi đông dầu không bị che hết một phần.
Nat trở lại văn phòng của nhà hàng Wayside.
- Cho tôi hỏi một câu nhé. Thế cuối cùng, có bao giờ Tina được chỉ định nhận các vụ đặt chỗ trước không?
- Có - cô thư ký đáp lại. Mỗi ngày từ mười một cho đến mười một giờ ba mươi, trong giờ nghỉ giải lao của Karen.
- Trong trường hợp đó, cô ta có thể nhận các cuộc gọi riêng phải không?
- Tôi nghĩ là được đấy.
- Cám ơn cô nhiều.
Nat khoan khoái lái xe đến điểm dừng thứ hai, cuộc hẹn với viên thừạ phát lại của Vivian.
Leonard Wells làm việc trong căn phòng tiện nghi cách con đường chính của Hyannis chỉ có hai bước. Ở độ tuổi năm mươi, ông là một người rất kín đáo, đôi mắt kính với ánh mắt suy tư trong một bộ vét mỏng màu be. Nat biết đây là một con người không bao giờ tháo lỏng nút cà vạt của mình trước công chúng.
- Thưa thanh tra Coogan, chắc ông cũng biết là tôi đã tiếp chuyện với các vị thanh tra của ông biện lý, của vị luật sư gia đình Carpenter và của người đại diện công ty nhận bảo hiểm chiếc nhẫn ngọc bích. Tôi cảm thấy khó có thể giúp gì thêm nữa cho cuộc điều tra.
- Có thể ông không làm được việc đó, thưa ông - Nat nói thật ôn tồn - Nhưng có thể vẫn có một chi tiết nào đó bị bỏ qua và đương nhiên là tôi biết rõ các điều khoản của bản chúc thư.
- Chồng cô ta sẽ nhận đến đồng xu cuối cùng của những gì mà Vivian sở hữu, cũng như ngôi nhà, chiếc tàu và chiếc xe hơi cùng toàn bộ nữ trang của cô ta - Một phản đối lạnh lùng lộ trong giọng nói của Wells.
- Thế ai là người thừa hưởng trong bản di chúc trước?
- Không ai hết. Cách đây ba năm Vivian có đến gặp tôi, vào thời điểm cô ta vừa thừa hưởng các vốn đầu tư năm triệu đôla.
- Tại sao cô ta lại chọn ông? Ý tôi muốn nói là gia đình cô ta không thiếu gì luật sư cố vấn.
- Tôi lo công việc cho người bạn gái của cô ta và dường như người đó rất hài lòng với việc làm của tôi. Vả lại vào lúc đó Vivian nói không muốn để cho mấy vị luật sư gia đình lo công việc cho mình. Cô ta có hỏi tôi nên chọn ngân hàng nào để mướn một két sắt. Và cô ta cũng muốn biết một nhân viên tài chính nghiêm túc để giao mớ cổ phần của cô ta. Cô ta còn hỏi tôi về người thừa kế khả dĩ của cô ta nữa.
- Như thế có nghĩa là cô ta muốn làm một bản di chúc?
- Không, ý cô ta không phải như thế. Cô ta chỉ muốn biết xem ai có thể thừa hưởng gia tài của cô ta trong trường hợp cô ta chết. Tôi trả lời là tài sản sẽ trở về nhà gia đình cô ta.
- Câu trả lời đó có làm cho cô ta yên lòng không?
- Cô ta nói là cô ta không muốn tặng cho họ món quà này vì họ không xứng đáng nhưng vì cô ta không còn ai khác trên đời nên thà để cho họ thì hơn. Đương nhiên là mọi việc đã thay đổi vào cái ngày mà cô ta làm quen với Scott Covey.
- Ông có khuyên cô ta nên làm một hôn ước không?
- Tôi đã nhiều lần thúc giục cô ta nên lập một bản di chúc chi tiết hơn nữa. Tôi có nêu cho cô ta thấy cách mà cô ta làm bản di chúc đó sẽ để toàn bộ tài sản lại cho người chồng vì vậy cô ta nên thêm vài điều kiện trong trường hợp sau này cô ta có con. Cô ta trả lời chừng nào cô ta có bầu thì sẽ xem xét lại vấn đề. Tôi cũng có nhấn mạnh đến trường hợp cuộc hôn nhân này thất bại, cô ta cần phải có vài biện pháp để bảo vệ tài sản của mình.
Nat liếc nhìn quanh căn phòng. Trên tường lát gỗ bóng loáng, một bộ sưu tầm sách luật được xếp ngay ngắn trên các kệ trong một cái tủ bằng gỗ đào hoa tâm. Có vài hình ảnh săn bắn được lồng trong khung kính, một tấm thảm Trung Đông. Có thể nói toàn bộ cảnh trí cho thấy một óc thẩm mỹ nhất định phù hợp với con người của Leonard Wells. Nat thấy thích con người này.
- Thưa ông Wells, cô Vivian có thường đến gặp ông không?
- Ồ không đâu. Tôi nghĩ cô ta đã nghe theo lời khuyên của tôi khi chỉ gởi một số tiến nhỏ tại ngân hàng địa phương. Cô ta rất hài lòng về người cố vấn tài chánh mà tôi đã giới thiệu và chỉ gặp người đó mỗi ba tháng một lần tại Boston. Cô ta đã để chiếc chìa khóa két sắt tại văn phòng tôi đây và mỗi khi cô ta đến lấy, chúng tôi chỉ trao đổi qua loa vài câu mà thôi.
- Tại sao cô ta lại giao cho ông cái chiếc khóa két sắt?
- Vivian không được ngăn nắp cho lắm. Hồi năm rồi, cô ta đã làm mất chìa khóa đó hai lần và điều đó làm cho cô ta tốn khá nhiều tiền. Vì ngân hàng nằm sát bên văn phòng của tôi nên cô ta mới quyết định giao nó cho tôi. Lúc cô ta còn sống, cô ta là người duy nhất được tiếp cận két sắt đó. Đương nhiên là sau khi cô ta chết, người ta đã kiểm kê cái két sắt đó, chắc ông cũng biết điều đó mà.
- Ba ngày trước khi cô ta chết, Vivian có gọi điện cho ông không?
- Có nhưng nhằm lúc tôi đi nghỉ hè.
- Ông có biết tại sao cô ta muốn liên hệ với ông không?
- Không, tôi không biết. Cô ta không muốn lấy chiếc chìa khóa và cô ta cũng không bao giờ bàn công việc với người hợp tác của tôi. Cô ta chỉ để lại tin nhắn bảo tôi gọi cho cô ta khi nào tôi trở về. Nhưng không may là khi tôi về thì cô ta đã mất tích được hai ngày rồi.
- Thế khi cô ta nói chuyện với cô thư ký của ông, giọng cô ta như thế nào? Cô ta có vẻ gì bồn chồn không?
- Vivian luôn tỏ ra bồn chồn khi người cô ta muốn gặp không có mặt ngay lúc đó.
Tất cả việc này cũng không giúp ích gì nhiều cho mình, Nat thầm nghĩ. Nhưng ông lại hỏi tiếp:
- Ông có bao giờ gặp Scott Covey chưa, ông Wells?
- Chỉ một lần duy nhất, đó là lúc đọc bản di chúc.
- Ông nghĩ sao về anh ta?
- Đương nhiên ý kiến của tôi có tính chủ quan thôi. Ngay trước khi gặp anh ta, tôi tin chắc đây là một tên đào mỏ đã lựa chọn một người phụ nữ trẻ yếu đuối và rất nhạy cảm. Tôi vẫn nghĩ đúng là một điều đáng buồn khi cả phần tài sản của gia đình Carpenter đó rớt vào tay một kẻ xa lạ. Cô ta còn có rất nhiều người bà con xa đang được hưởng một phần nào đó. Nhưng tôi cũng phải nhìn nhận là sau đó, ý nghĩ của tôi đã thay đổi. Tôi rất có ấn tượng với Scott Covey. Anh ta đã tỏ ra rất xúc động với cái chết của vợ mình, trừ phi anh ta là một tên đóng kịch tài ba. Anh ta hững hờ khi biết được số của cải anh ta nhận được quá to lớn.