Scott Covey mời Elaine, Adam, Menley và Henry đến nhà mình uống rượu.
- Tôi sẽ không giữ mấy người lâu đâu, nhưng tôi muốn nói lời cảm ơn.
Adam liếc nhìn sang Menley và chị gật đầu ưng thuận.
- Chỉ một phút thôi nghe - anh đáp lại.
Henry từ chối lời mời.
- Jan đã ở cùng Phoebe suốt cả buổi rồi - ông giải thích.
Menley rất muốn trở về với Hannah nhưng chị cũng muốn hỏi Elaine tại sao cô ta đã ngăn cản họ mướn căn nhà của bà Chambers. Lời mời của Scott Covey đã tạo cơ hội cho chị.
Trên đường đi, Adam và chị bàn cãi về phiên tòa.
- Em không bao giờ muốn phải ngồi chỗ của Fred Hendin để nghe vị hôn thê của mình nói trước mặt bàn dân thiên hạ là mình chạy theo một thằng đàn ông khác - Menley cho biết ý kiến - Nhưng anh ta đã thật sự hỗ trợ cho cô ta khi đứng ra làm chứng.
- Nếu khôn ngoan, anh ta nên bỏ cô ấy - Adam đáp lại - Nhưng có lẽ anh ta không làm như thế, Scott cũng may là được Tina xác nhận lời khai của mình nhưng toàn bộ vụ này có thể sẽ bị đưa ra trước một bồi thẩm đoàn cấp cao hơn nếu xuất hiện các chứng cứ mới. Từ nay Scott phải tỏ ra hết sức thận trọng mới được.
***
Scott mở một chai rượu Bordeaux lâu năm. Anh ta nói "Tôi giữ nó cho dịp trọng đại này" - rồi rót ra ly.
- Đây không phải là một dịp ăn mừng - Scott bắt đầu - vì nếu như thế Vivian phải có mặt cùng chúng ta. Nhưng tôi muốn nâng ly để chúc mừng quý vị, những người bạn thân thiết của tôi, để cám ơn tất cả những gì mà quý vị đã làm cho tôi. Anh Adam, anh đúng là một nhà vô địch, còn chị Menley, tôi biết chị đã thuyết phục anh Adam bào chữa cho tôi. Elaine ơi, tôi còn biết nói gì khác hơn là cám ơn chị.
Anh ta nhấp một ngụm rượu rồi tiếp:
- Và bây giờ tôi muốn thông báo cho quý vị biết các kế hoạch của tôi, và chỉ cho quý vị biết mà thôi. Sáng mai, lúc hừng sáng tôi sẽ ra đi và sẽ không bao giờ trở về nữa. Tôi tin chắc là quý vị sẽ hiểu tôi. Tôi không thể nào đi một bước trong cái thành phố này mà không bị người ta chỉ tay vào, người ta thì thầm phía sau lưng tôi. Tôi cũng nghĩ gia đình Carpenter sẽ vui hơn nếu không thấy mặt tôi ở đây. Vì thế, tôi rất muốn chị Elaine bán giùm căn nhà này ngay từ bây giờ.
- Được thôi, nếu đó là ý muốn của anh - Elaine vui vẻ nhận lời.
- Tôi không muốn phản đối cách anh nhận định các sự kiện - Adam nhận xét.
- Anh Adam, tôi phải đi du lịch một thòi gian. Tôi sẽ gọi điện đến văn phòng của anh vào tuần tới và bản kê khai chi phí của anh đã được làm rồi, tôi sẽ gởi cho anh một tấm ngân phiếu. Dù cho số tiền là bao nhiêu đi nữa, nó cũng rất xứng đáng.
Vài lúc sau, Adam nói:
- Này Scott, nếu anh phải đi vào sáng mai, chúng tôi sẽ để cho anh có thời gian chuẩn bị hành lý.
Adam và Menley chào từ biệt còn Elaine ở lại để trao đổi thêm vài chi tiết về việc bán căn nhà.
Trong lúc họ bước ra xe, Adam không hiểu tại sao mình vẫn cảm thấy không hài lòng. Có một cái gì đó làm cho anh nghĩ là anh đã bị gạt.