Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn Mươi Bốn

❊ ❊ ❊

Deb Coogan đang có một thời khắc tuyệt vời. Thông thường bà để tóc ngắn và được ông thợ làm đầu ở bên kia thành phố cắt tỉa mỗi tháng một lần. Đây là lần đầu tiên bà đến tiệm Tresses, tiệm uốn tóc sang trọng nhất của Chatham.

Tại đây bà cảm thấy thật sảng khoái khi được thưởng thức mùi thơm tỏa ra từ dầu gội đầu. Được tận hưởng những giây phút thoải mái khi người thợ xoa bóp quanh cổ bà. Nghĩ đến nhiệm vụ của mình là càng tiếp chuyện với nhiều nhân viên chừng nào tốt chừng đó, bà quyết định chấp nhận tất cả các dịch vụ họ đề nghị với bà.

Nhưng bà vẫn lo sợ nhân viên ở đây không muốn nói chuyện với bà đủ lâu theo mong muốn. Tất cả mọi người đang bàn tán về cái tin sốt dẻo của Scott Covey sẽ bị truy tố về cái chết của vợ hắn.

Deb không khó khăn gì để cho Beth, người thợ gội đầu cho bà, nói về Vivian Carpenter, cô ấy cho biết cô quả ngạc nhiên khi biết Vivian có nhiều tiền đến thế, cô nói:

- Bà biết không, cô ấy không hề xì ra một đồng tiền bo. Nhưng lỡ nếu có một giọt nước trúng phải lỗ tai cô ta thôi, cô ta sẽ làm lớn chuyện và cho là sẽ ảnh hưởng đến màng nhĩ nhạy cảm của cô ta. Tôi tự hỏi không biết chúng có thể nhạy cảm đến mức nào? Vậy mà mụ ta cứ khoác lác về chuyện lặn dưới nước.

Người thợ làm tóc tỏ ra nhân từ hơn.

- Ồ tất cả chúng tôi, lúc nào cũng phải làm cái này, sửa cái nọ cho cô ta. Cô ta luôn nghĩ chúng tôi không làm hết mình và đương nhiên là phần lỗi thuộc về chúng tôi. Thật đáng buồn. Nhưng hoặc là cô ta tỏ ra kênh kiệu hoặc bực tức vì một chuyện không đâu. Cô ta có thể làm cho mọi người trở thành khùng vì cô ta.

Cô thợ móng tay cũng bép xép không kém nhưng cũng không nói điều gì mới cả.

- Chị ta mê chồng mình lắm và phải công nhận là anh ta đẹp trai như một vị thần vậy. Một hôm anh ta băng qua đường để đến đón chị ta, một trong người thợ móng tay nhìn anh ta qua cửa kính. Người này liền thốt lên "Xin thứ lỗi cho tôi một chút, tôi phải ra đường để rơi vào lòng của anh chàng đẹp trai kia mới được". Đương nhiên là giỡn nhưng có điều chị ta đang làm móng cho chính Vivian mới chết chứ. Tôi chưa hề thấy một cơn thịnh nộ như thế bao giờ, Vivian hét thật to "Tại sao tất cả bọn con gái trên trái đất này lại cứ đeo bám chồng tôi như thế chứ?

Đeo bám chồng tôi, Deb thầm nghĩ. Điều đó có nghĩa là anh ta không quan tâm đến - Chuyện xảy ra khi nào vậy? - Deb hỏi.

- Khoảng một hay hai tuần gì đó trước khi cô ta chết.

Đến khi người thợ móng chân làm cho Debbie, bà mới biết là mình đã không phí thời gian cho buổi chiều nay. Vì lúc này họ đang ở một chỗ riêng biệt được ngăn cách với phần còn lại bằng riđo, với cả một hệ thống để ngâm chân. 

- Bà hãy cố giữ nguyên bàn chân nhé, thưa bà Coogan, tôi không muốn làm cho bà bị thương đâu - cô thợ Marie bảo.

- Nhưng tôi sợ bị nhột lắm.

Marie phì cười.

- Bà giống một người khách quen của tôi. Cô ta không tài nào chịu được việc người ta đụng vào mấy ngón chân, nhưng đến khi cô ta lấy chồng cô ta phải cố để làm chân mình đẹp hơn.

Chụp lấy cơ hội này, Deb đề cập đến Vivian.

- Thật tội nghiệp, Vivian Carpenter chỉ sống được có ba tháng sau khi lấy chồng.- nói rồi bà thở dài.

- Đúng vậy, thật khủng khiếp, có phải không? Sandra - người khách mà tôi nói không chịu được việc làm móng chân đã...

- Sao?

- Thì hôm cô ta đến đây, cô ta ngồi tại cái ghế này cạnh bên Vivian. Họ đã tán gẫu và Sandra nói toẹt móng heo những gì đã xảy ra với mình.

- Thế hôm đó họ đã nói những gì?

- Cô ta nói sau khi rời khỏi đây, cô ta cùng người yêu đến văn phòng công chứng để ký vào tờ hợp đồng kết hôn cho hợp lệ.

Debbie rướn người tới. "Thế Vivian đã nói gì?"

- Cô ta nói đại khái là "Nếu người ta không thể tin tưởng người mà mình lấy thì tốt hơn hết không nên lấy nhau".

Marie thoa một loại mỡ lên chân của Debbie và bắt đầu xoa bóp.

- Sandra không phải là hạng người chịu thua một cách dễ dàng. Cô ta nói với Vivian là cô ta đã lập gia đình một lần rồi và hai người đã ly hôn sau ba năm. Sandra có hai cửa tiệm trong thành phố. Ông chồng cũ của cô ta quả quyết là ông ta đã phụ giúp cô rất nhiều trong công việc. Ông ta có được một số tiền trợ cấp rất khá. Theo Sandra, ông ta không hề biết nghĩa của từ "cửa tiệm" trước khi quen biết cô ta và sau ngày họ chia tay nhau, ông vẫn không biết gì. Cô ta nói với Vivian là một khi một trong hai vợ chồng mà một người có tiền còn người kia thì không, khi ly đị, chính người đầu tiên phải chi tiền.

- Và Vivian đã trả lời sao? - Debbie hỏi.

- Cô ta có vẻ bối rối. Cô ta nói đây là một nhận xét khá lý thú và có nói thêm "Tôi nghĩ tôi cũng nên gọi điện cho ông cố vấn tài chánh của tôi mới được".

- Có khi nào cô ta chỉ nói đùa không?

- Tôi không biết nữa vì với cô ta không ai có thể biết được cô ta sẽ làm gì — Rồi Marie chỉ vào cái mâm đựng mấy chai son. - Cũng giống màu đỏ nhạt của móng tay có phải không bà?

- Đúng vậy.

Marie lắc cái chai cho đều và bắt đầu sơn thật cẩn thận các ngón chân của Debbie.

- Thật đáng tiếc“ cô thở dài - Thành thực mà nói, Vivian cũng không dữ như người ta nghĩ đâu, chỉ có điều cô ta không tin vào chính bản thân cô ta. Tôi không gặp lại cô ta, vì sau đó có ba ngày, cô ta đã chết.

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.