Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bốn

❊ ❊ ❊

31 tháng 7

Cầm tay vợ, Henry Sprague bước dọc theo bãi biển. Vài đám mây bay lả lướt trong ánh chiều dương, ông tự khen mình đã cột cái khăn choàng bằng len quanh đầu Phoebe. Đột nhiên ông có cảm nhận rằng, trời đêm tạo vẻ gì đó khác lạ cho phong cảnh. Loại bỏ mấy người đang tắm biển, bãi cát dài vô tận cùng khối nước lạnh của đại dương bao la dường như đã tìm được sự hòa hợp nguyên thủy với thiên nhiên.

Ông ngắm nhìn các con hải âu nhún nhảy nơi mép nước. Vỏ sò đủ màu nằm rải rác trên mặt cát ẩm ướt. Nhiều năm trước đây, ông tìm thấy một phao cứu sinh của chiếc tàu Andrea Doria mà sóng biển đã đánh dạt vào bờ.

Phoebe và ông rất thích những giây phút này trong ngày. Và cũng chính tại đây, Henry đã nhận thấy nơi người vợ của mình các triệu chứng đầu tiên của bệnh mất trí nhớ. Ngày hôm nay, với lòng nặng trĩu, ông biết mình không thể nào giữ bà vợ thân yêu ở nhà lâu hơn nữa. Người ta có cho bà uống Tacrine và đôi khi tình trạng của bà có vẻ khả quan hơn, nhưng rồi nhiều lần trong thời gian sau này, bà ta bỏ trốn mỗi khi ông bận làm một việc gì khác. Cách đây vài ngày, ông tìm thấy bà trên bãi biển này lúc hoàng hôn, bà đã đi ra rất xa, trong khi ông phóng ra, một ngọn sóng đánh bà té nhào, suýt chút nữa đã nhấn chìm bà. 

Chúng mình đã có bốn mươi sáu năm hạnh phúc - ông tự nhủ - Mình có thể hàng ngày đến trung tâm chữa bệnh tâm lý thăm bà ấy kia mà. Và ông cho đó là giải pháp hay nhất. Ông biết ông không còn cách nào khác, tuy vậy ông rất khổ tâm khi phải quyết định như thế. Bà im lặng bước đi một cách vô hồn bên cạnh ông, chìm đắm trong cái thế giới bí mật của bà. Thật là một sự thật quá phũ phàng. Giáo sư Phoebe Cummings Sprague - một nhà sử học lừng danh giảng dạy tại trường Đại học Harvard, giờ đây không còn biết cách cột khăn choàng như thế nào kể cả việc mình đã ăn sáng hay chưa.

Ông nhận ra chỗ mà họ đang đứng và ngước mặt lên nhìn. Ngay phía sau đụn cát, ở bên trên một chút, ngôi nhà lộ rõ ở cuối chân trời. Nó nằm chơi vơi ngay bờ vách đá với vẻ kiêu kỳ, nó luôn tạo ra vẻ như một con chim ưng.

- "Này em Phoebe" - ông gọi nhỏ.

Bà xoay mặt lại và nhìn ông không chớp mắt, trán nhăn lại. Những cử chỉ này của bà bây giờ đã trở thành như máy móc. Lúc đầu bà chau mày lại để che giấu một cách tuyệt vọng sự mất trí nhớ của mình.

- Tôi đã nói với bà là Adam Nichols cùng Menley và đứa con Hannah của họ sẽ mướn nó trong suốt tháng Tám. Tôi sẽ mời họ đến nhà mình chơi vì tôi biết bà luôn có tình cảm quyến luyến đặc biệt dành cho Adam.

Adam Nichols. Đám sương mù dày đặc bao trùm tâm trí của Phoebe đã buộc bà phải cố gắng để hiểu những gì chồng mình vừa nói đang tan dần trong chốc lát. Bà nhớ lại, dường như lúc đầu mang tên Nickquenum mà.

Nickquenum, tiếng người thổ dân có nghĩa là: "Tôi trở về nhà". Tôi từng dạo quanh nó - bà tự nhủ - Tôi đã vào ngôi nhà đó rồi. Một người nào đó tôi từng quen - là ai mới được chứ - có làm một việc gì đó kỳ lạ. Không được để cho vợ của Adam đến ở đây. Rồi đám sương mù lại che kín các ý nghĩ của bà, bao trùm lấy đầu óc của bà. Bà nhìn chồng mình:

- Nhưng Adam Nichols là ai vậy?

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.