Lúc sáu giờ sáng thứ ba, Scott Covey cho chiếc vali cuối cùng của mình lên chiếc BMW và kiểm tra lại ngôi nhà không biết lần thứ bao nhiêu. Elaine sẽ cho một người tới dọn dẹp, tránh cho anh ta một việc phải lo. Anh coi lại một lần cuối các ngăn tủ các kệ để xem mình có quên cái gì không.
Bỗng anh nhớ lại mình đã bỏ lại tám hay mười chai rượu gì đó ở dưới hầm. Không có lý do gì để bỏ lại cho bà giúp việc đó cả. Nhưng một điều làm anh bận tâm - đó là các tấm hình của Viv. Anh muốn quên tất cả những gì đã xảy ra hồi mùa hè này nhưng để chúng lại trong nhà có vẻ vô liêm sỉ quá. Anh sẽ bỏ chúng chung với các hành lý của anh trong cốp xe.
Anh đã mang ra ngoài các thùng rác và bao tái sinh. Mình có phải tháo tấm hình Tưởng Nhớ ra khỏi cái khung và xé nó đi không? - Anh nhún vai - Không có gì quan trọng. Mấy người đổ rác một giờ nữa sẽ đi ngang qua đây thôi.
Ngày hôm qua trong phiên tòa, anh đã yêu cầu ông thừa phát lại của Vivian, ông Leonard Wells, lo giùm tờ di chúc và việc thừa kế. Ông chánh án đã tuyên bố anh ta vô tội và như thế gia đình cô ta không thể nào trì hoãn việc chuyển giao tài sản. Wells có báo cáo trước cho anh là phải bán bớt đi một số chứng khoán để thanh toán các chi phí thừa kế, bởi vì chính quyền không bao giờ quên việc đó.
Anh lái chiếc xe ra khỏi gara, chạy quanh nhà một vòng, ngừng lại một lúc rồi nhấn ga thiệt mạnh.
- Xin tạm biệt Vivi nhé! Anh nói.