Sáng thứ bảy Adam nhắc Menley bảo Amy đừng đến. Anh có hẹn với một chuyên gia hàng hải mà ông giám đốc hải cảng Chatham đã giới thiệu cho anh. Anh nói với Menley:
- Anh cần phải có một chuyên gia để có thể chống đối các chuyên gia Viện Hải Dương Học của Word Hole về vị trí cái xác đã giạt vào. Nhưng anh sẽ không vắng mặt lâu đâu, có thể anh sẽ về vào lúc mười hai hay một giờ gì đó.
"Một chiến thắng nhỏ", Menley tự nhủ. Có thể anh ấy không tin giấc mơ của mình về Bobby không phải là một hồi tưởng, nhưng ít ra anh đã dám để cho mình ở nhà một mình với con bé.
- Sáng nay em phải làm việc. Em sẽ nhờ Amy giữ bé Hannah đến giờ ăn trưa thôi.
- Tùy ý em thôi, em yêu.
Amy đến vào lúc Adam chuẩn bị đi. Cô giật mình khi nghe Menley hỏi:
- Anh Adam, anh để cuốn băng video của Bobby ở East Hampton ở đâu vậy? Em nghĩ bây giờ em đủ can đảm để xem nó
- Anh để nó trong căn hộ đấy.
- Lần sau khi anh về New York, anh có thể mang nó về cho em được không?
- Được chứ và chúng mình sẽ cùng xem nó.
Mình có phải nói cho họ biết là hiện giờ mình, đang giữ nó không? - Amy tự hỏi - Có thể họ sẽ giận mình đây. Không được, mình phải trả cho Elaine càng sớm càng tốt. Ông Nichols có thể sẽ nhớ là hồi năm ngoái ông đã bỏ quên tại Cap và gọi Elaine để đòi lại.
***
Khi bước vào trong thư phòng, Menley cảm nhận có cái gì đó thay đổi. Trong này rất lạnh, chắc có thể vì ánh sáng mặt trời không chiếu rọi vào trong phòng này cũng nên. Dù sao mình cũng không muốn để các hồ sơ lại căn phòng chung nữa. Mình sẽ mất rất nhiều thời giờ để lục lọi trong đó. Mình sẽ trải chúng xuống sàn giống như cách mình làm khi còn ở nhà và sẽ viết bằng chữ thật to vào mỗi cái nhãn cho mỗi hồ sơ. Như thế mình sẽ tìm dễ dàng hơn những gì mình muốn và một khi kết thúc công việc làm, mình chỉ cần để y nguyên như thế và đóng cửa lại.
Chị bỏ mấy giờ đầu tiên để sắp xếp các hồ sơ theo ý muốn, sau đó mở cái tập cuối cùng mà ông Henry đã trao cho Adam và bắt đầu nghiên cứu nội dung của nó.
Các hình vẽ nằm trên cùng. Chị ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần cái hình của ông thuyền trưởng và Mehitabel trên tàu, sau đó gắn nó lên tường cạnh bàn làm việc. Kế đến chị gắn thêm các hình vẽ chị đã thực hiện và cả luôn cái bà Jan đã mang từ thư viện Brewster về. Gần giống nhau như đúc, chị tự nhủ. Có thể mình đã vô tình nhìn thấy bức hình vẽ này trong các lần tìm kiếm của mình.
Chị đã lên kế hoạch để tiến hành công việc. Trước hết chị sẽ bắt đầu lọc ra trong tất cả các tài liệu mới những gì liên quan đến Tobias Knight. Tên ông ta được đề cập lần đầu tiên trong việc trừng phạt Mehitabel.
"Trong cuộc hội họp của dân làng Monomoit, vào ngày thứ tư tuần thứ ba của tháng Tám năm 1707, Mehitabel vợ của thuyền trưởng Andrew Freeman đã trình diện và tòa kêu án trước sự hiện diện của những người buộc tội cùng người tòng phạm trong vụ án ngoại tình. Những cư dân của thành phố đã chứng kiến sự trừng phạt sự dâm ô để phòng tránh".
"Ngày thứ tư tuần thứ ba của tháng Tám" - Menley suy nghĩ - Gần đúng vào thời điểm của ngày hôm nay đây và Andrew đã nhìn cảnh vợ mình bị đánh một cách tàn nhẫn. Tại sao ông ta có thể để như thế được?
Có một ghi chú viết tay của Phoebe. "Thuyền trưởng Freeman đi biển ngay trong tối hôm đó, đem theo đứa bé mới sáu tuần tuổi và một thổ dân làm vú nuôi".
Ông ta đã bỏ mặc vợ mình và mang đứa con đi mất. Menley ngước mắt lên nhìn bức hình của Andrew Freeman. Tôi cho là ngày đó ông không cảm thấy tự tin và không nhân nhượng đến mức đó, chị thầm nghĩ. Chị lấy bức hình ra khỏi tường, chụp lấy cây bút than. Bằng vài nét quẹt sửa, chị đổi lại cái nét mặt đầy tự tin đó.
Chị muốn tạo cho ông ta một ánh mắt tàn ác nhưng bất chấp mọi nỗ lực của chị, vẻ mặt của thuyền trưởng Freeman vẫn là gương mặt của một người bị nỗi đau hành hạ.
Có lúc nào ông cảm thấy hối tiếc sự tàn ác mình đã tạo ra không? - Chị thầm trách.
***
Amy đưa Hannah về nhà để cho nó uống một ly nước trái cây. Hình như cô có nghe tiếng khóc ở đâu đó trước cửa nhà. Chắc đó là những gì bà Carrie đã nghe thấy trong ngày hôm qua, cô nghĩ. Có thể bà Nichols đã về nhà sớm hơn mình mong đợi.
Trước mặt mọi người bà Nichols ra vẻ tươi tỉnh nhưng bà ta thật sự đã suy sụp tinh thần nhiều. Amy tự hỏi không biết cô có nên nói việc này lại cho ông Nichols không nữa.
Amy lắng tai nghe một lần nữa. Không, không phải là tiếng khóc của bà Nichols. Cũng như hôm qua, có lẽ gió đã nổi lên và chính nó đã tạo ra tiếng nức nở đó bằng cách thổi qua cái ống khói. Bà lại lầm rồi, bà Carrie, Amy tự nhủ.