Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm

❊ ❊ ❊

1 tháng 8

Sccott Covey không thể ngủ trước mười hai giờ đêm.

Tuy nhiên có khi anh vẫn không ngủ được khi ánh sáng tờ mờ của buổi bình minh chiếu rọi trong căn phòng. Sau đó anh lại chìm trong một giấc ngủ chập chờn để khi thức dậy với cảm giác đang bị một cái gì đó siết chặt đầu mình, một cơn nhức đầu thật dữ dội.

Nhăn mặt vì đau đớn, anh hất tung tấm mền. Nhiệt độ đã hạ thấp trong đêm, nhưng anh biết việc đó không kéo dài. Đến trưa, mặt trời chiếu rực rỡ và họ sẽ có một ngày thật ấm áp của mùa hè mà gió biển sẽ làm cho dịu bớt. Tuy vậy trong căn phòng cũng khá lạnh và nếu Vivian có mặt trong đây, anh sẽ phải đóng cửa sổ lại trước khi nàng bước ra khỏi giường để làm việc đó.

Hôm nay sẽ là ngày làm lễ mai táng cho Vivian.

Trước khi ra khỏi phòng, Scott nhìn lại chiếc giường để nhớ lại trong suốt ba tháng họ lấy nhau, những lần mà anh mang cà phê đến tận giường khi nàng thức dậy.

Họ đắp mền thật kỹ và âm thầm uống cà phê bên nhau. Anh hình dung lại nàng để cái dĩa thật vững trên hai đầu gối chụm lại với nhau, lưng tựa vào chiếc gối và anh tưởng chừng nghe được cả tiếng cười giòn tan của nàng khi đề cập đến cái đầu giường bằng đồng.

- Mẹ em đã cho làm lại chiếc giường khi em được mười sáu tuổi - nàng kể lại với một giọng trầm đục - Bằng mọi giá em muốn có một chiếc giường như thế này nhưng mẹ bảo là em không hề có chút nghệ thuật nào về trang trí nội thất và bây giờ không còn ai nằm giường bằng đồng nữa cả. Việc làm đầu tiên khi em nhận lãnh phần tiền của mình là mua ngay một chiếc giường cổ nhất mà em có thể tìm được. Rồi nàng bật cười. Nhưng em phải công nhận là một cái đầu giường được bọc vẫn êm hơn khi mình muốn tựa đầu vào đó.

Buổi sáng đó, anh đã lấy dĩa và tách bỏ xuống đất.

- Vậy em hãy tựa đầu vào người anh đi.

Thật kỳ lạ khi đúng ngay lúc này, kỷ niệm ấy lại hiện trong tâm trí của anh. Scott bước xuống bếp, pha cà phê, làm bánh mì nướng rồi lại ngồi trước quầy. Mặt tiền ngôi nhà nhìn ra đường, còn phía sau là Ao Oyster. Qua cửa sổ bên hông nhà, xuyên tán lá cây, người ta có thể nhìn thấy một góc ngôi nhà của gia đình Sprague.

Vivian có nói là không bao lâu nữa bà Sprague sẽ được đưa vào dưỡng trí viện.

- Henry không muốn em đến thăm bà ta nhưng mình phải mời ông ta ăn tối khi nào ông ở nhà một mình - Rồi cô tiếp - "Em rất thích đãi khách khi có anh bên cạnh em" - Nói xong cô choàng hai tay ôm lấy cổ anh - "Nhưng anh yêu em thật lòng chứ, có phải không Scott?"

Anh đã bảo đảm với cô bao nhiêu lần rồi, anh ôm chặt cô vào lòng làm cho cô cảm thấy vững lòng và tìm lại sự hăng say để nêu ra tất cả các lý do khiến cô yêu anh đến điên cuồng.

- Em luôn hy vọng chồng em sẽ cao hơn một thước tám mươi và quả thực đúng như thế thật. Em luôn hy vọng anh ta sẽ có mái tóc vàng và đẹp trai đến mức làm cho các cô gái khác phải chết mê chết mệt. Và như vậy là em đã được toại nguyện, tất cả những người đàn bà khác đều ghen với em, nhưng điều em muốn hơn hết là anh ta phải say mê em đến điên dại.

- Thì cũng đúng như trường hợp của anh đây. Anh đã nói điều này không biết đến lần thứ mấy ngàn rồi.

Scott nhìn chăm chăm ra cửa sổ, cố nhớ lại hai tuần lễ sau cùng, nhớ lại vài người thân của gia đình Carpenter và rất nhiều bạn bè đến chia buồn khi họ hay tin Vivian bị mất tích. Nhưng cũng có rất nhiều người khác không làm việc đó. Cha mẹ cô luôn giữ khoảng cách. Anh biết là đối với rất nhiều người, anh chỉ là một thằng lấy vợ vì tiền mà thôi, một tên cơ hội chủ nghĩa. Có vài tờ báo ở Cap và Boston đăng bài phỏng vấn của nhiều người bảo rằng họ rất hoài nghi về nguyên nhân tai nạn.

Gia đình Carpenter là một dòng họ thế phiệt tại bang Massachusetts và đã tồn tại trong nhiều thế hệ. Vào những thời trước, gia đình đó có nhiều người làm thống đốc hay thượng nghị sĩ. Nên tất cả những gì liên quan đến gia đình này đều được in bằng chữ đậm trên báo chí.

Anh đứng lên, đi rót cho mình một tách cà phê khác. Nhưng đột nhiên cái viễn cảnh của tang lễ và mai táng cũng như sự hiện diện không thể tránh khỏi của các phóng viên thông tin đại chúng làm cho anh bốì rối. Anh sẽ là điểm nhắm của toàn thể cử tọa.

- Các người cút xéo cho tôi nhờ, chúng tôi yêu nhau mà - anh hét thật lớn trong nhà bếp khi để bình pha cà phê xuống bàn.

Anh uống thật nhanh một ngụm nhưng vì nóng quá nên anh phải chạy lại bồn rửa để nhả nó ra. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.