Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi Bốn

❊ ❊ ❊

Jan Paley ở nhà suốt ngày chủ nhật. Đối với bà, đó là ngày buồn nhất trong tuần. Bà luôn nhớ đến những thời khắc hạnh phúc của những ngày chủ nhật mà Tom cùng bà ngồi đọc báo, chơi ô chữ hay đi dạo trên bãi cát sỏi.

Bà ở trên đường Lower, tại Brewster, trong ngôi nhà họ đã mua cách đây ba mươi năm. Họ đã định bán nó lại một khi đã xong việc trùng tu Tưởng Nhớ. Nhưng bây giờ bà lại tự khen mình đã không dọn nhà khi Tom vừa mới mất.

Jan chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi ngày thứ hai trở lại và các hoạt động trong tuần lại bắt đầu. Mới đây, bà đã đề nghị giúp đỡ thư viện của phụ nữ ở Brewster nên bà phải làm việc vào chiều thứ hai. Đây là một công việc rất thú vị, hữu ích và bà cũng thích tiếp xúc với nhiều phụ nữ khác.

Hôm nay, trên đường đến thư viện, bà có nghĩ đến Menley Nichols. Bà nhận thấy mình có cảm tình với người phụ nữ trẻ này và ngoài ra bà rất thích sách của chị. Bà cảm thấy vui sướng khi biết các cuộc phiêu lưu tới đây của David sẽ xảy ra tại vùng Cap này. Ngày thứ bảy rồi, khi Menley nói đến Tưởng Nhớ, cô gái trẻ này ngỏ ý có thể cô ta sẽ dùng hình tượng của thuyền trưởng Andrew Freeman để kể lại chuyện của một bé trai đã đi biển khi còn rất trẻ.

Jan tự hỏi không biết cô ấy có nghe theo lời đề nghị của mình không và yêu cầu Henry Sprague cho phép cô tham khảo các ghi chép của Phoebe. Nhưng khi xe ra đến lộ, một ý nghĩ khác lại đến với bà. Hồi đầu thế kỷ XVIII, các thuyền trưởng thường mang vợ cùng con cái theo các chuyến hải hành quan trọng dài ngày. Và có rất nhiều bà vợ của họ viết nhật ký nên trong thư viện của phụ nữ tại Brewster có rất nhiều loại tài liệu đó. Cho đến bây giờ, bà không có thời giờ để đọc chúng, nhưng sẽ rất hấp dẫn nếu tình cờ bà vợ của thuyền trưởng Freeman có đóng góp trong việc ghi lại các cuộc hành trình đó.

Thời tiết rất đẹp và đúng như dự đoán, chỉ có mỗi chiếc xe của Alana Martin trong bãi, một người tình nguyện khác của ngày thứ hai. Như thế chiều nay, mình tha hồ đọc sách, Jan thầm nghĩ.

Khoảng một giờ sau, bà vào phòng đọc sách với một chồng bản thảo. Một trong các bà vợ kia có viết là họ "đã sống hai năm trên tàu". Bà ấy có qua bên Trung Quốc và Ấn Độ, đã sanh đẻ trong một cơn bão trên Đại Tây dương và sau đó trở về nhà "rất khỏe khoắn và bất chấp các thử thách của chuyến hải hành". Bây giờ chúng ta đang ở thời đại máy bay phản lực nhưng mình vẫn chưa đặt chân lên đất Trung Quốc nữa.

Đọc các cuốn nhật ký đó quả là lý thú nhưng Jan vẫn chưa tìm được bất cứ một ghi chép nào về người vợ của thuyền trưởng Freeman. Rồi bà cũng phải từ bỏ ý muốn đó. "Có thể Mehitabel Freeman không hề cầm bút hoặc nếu bà ta có làm đi nữa, mình vẫn không tìm được cuốn Hồi Ký của bà ta ở trong đây".

Alana đang kiểm tra số sách đã cho mượn trên các kệ. Bà ngừng tay và lấy mắt kính ra, một cử chỉ máy móc mà bà ta thường làm khi muốn nhớ một cái gì đó. 

- Thuyền trưởng Freeman - bà ta lớn tiếng. Tôi nhớ là đã tìm các thông tin về ông ta cho Phoebe Sprague cách đây nhiều năm rồi. Mà hình như chúng tôi còn tìm được ở đâu đó một bức tranh vẽ ông ta nữa kìa. Ông ta quê ở Brewster mà.

- Ồ, tôi không biết chi tiết này - Jan đáp lại - Tôi cứ tưởng ông ta là người ở Chatham.

Alana đeo mắt kính vào lại.

- Chị để cho tôi xem lại chỗ này coi.

Vài phút sau, Anne đọc các biên niên sử của Brewstervà nguệch ngoạc vài ghi chép. Bà biết được mẹ của Andrew tên Elizabeth Nickerson, là con gái của William Nickerson ở Yarrunouth. Vào năm 1653, bà đã lấy Samuel Freeman, làm nghề nông. Của hồi môn bà nhận được từ cha của mình là hai mươi mẫu đất trên vùng cao và năm mẫu đất tại Monomoit. Monomoit là tên trước kia của Chatham.

Không biết mảnh đất tại Chatham có nằm ngay tại chỗ Tưởng Nhớ được xây dựng không nữa, Jan tự hỏi.

Samuel và Elizabeth Freeman có ba người con trai tên là Caleb, Samuel và Andrew. Nhưng tất cả đều chết chỉ còn lại Andrew. Khi được mười tuổi, ông bắt đầu đi biển trên chiếc Mary Lou, chiếc thuyền buồm một cột do thuyền trưởng Nathaniel Baker chỉ huy.

Năm 1702, Andrew đã ba mươi tám tuổi, là thuyền trưởng chính chiếc tàu của mình, chiếc Godspeed. Và đã cưới Mehitabel Winslow, mười sáu tuổi, con gái của mục sư Jonathan Winslow ở Boston.

Mình nóng lòng kể cho Menley Nichols những tin này, Jan hớn hở. Có thể cô ấy đã tìm được những thông tin này trong các hồ sơ của Phoebe rồi, nếu cô ta mượn được chúng.

- Chị có muốn biết mặt mũi của thuyền trưởng Andrew Freeman không?

Jan ngước mặt lên. Alana đang đứng cạnh bà với nụ cười chiến thắng.

- Tôi biết tôi có một hình vẽ của ông ta mà. Có thể ai đó đã vẽ ông ta trên tàu. Có phải ông ta có dáng vẻ oai phong không?

Bức hình được vẽ bằng bút chì và mực. Qua bức hình cho thấy thuyền trưởng Freeman đang đứng tại bánh lái của chiếc Godspeed. Một người đàn ông có vóc dáng uy nghi, đôi vai rộng với bộ râu đen và ngắn. Với nét mặt nổi bật, một cái miệng cương nghị và đôi mắt ti hí như thể bị chói vì ánh nắng mặt trời. Từ người ông ta toát ra vẻ quyền uy và tự tin.

- Ông ta nổi tiếng không biết sợ là gì, trông ông ta quả đúng là như thế phải không? - Alana nhận xét - Chị tin em đi, em không bao giờ muốn ở trong ngôi nhà của người đàn bà đã phản bội ông ta.

- Chị nghĩ tôi có thể chụp một bản sao được không? - Jan hỏi - Tôi sẽ rất cẩn thận.

- Ồ, đương nhiên là được chứ.

Khi Jan trở về nhà vào lúc chiều, bà điện ngay cho Menley để báo bà có nhiều tài liệu rất lý thú cho chị. Bà nói:

- Một trong số đó là của hiếm đấy. Ngày mai tôi sẽ đem đến cho chị. Chị có ở nhà vào lúc bốn giờ chiều không?

- Giờ đó được đấy - Menley đồng ý - Hôm nay tôi có làm vài bức phác thảo cho các bức hình minh họa và đúng như bà đã nói, các tài liệu của bà Sprague quả là một kho báu. Cám ơn bà đã báo cho tôi việc đó. Nhưng bà nghĩ tôi có thể tìm được ở đâu đó một bức chân dung của bà Mehitabel không?

- Tôi không biết nữa nhưng để tôi cố gắng tìm xem sao?

Sau khi gác máy, Jan chìm trong suy tư. Dường như Menley Nichols tỏ ra rất sung sướng khi nói chuyện với mình, nhưng trong giọng của cô ta có cái gì đó làm cho mình cảm thấy khó chịu. Là cái gì vậy? Câu hỏi làm cho bà bối rối.

Tom bị cơn đau tim tại Tưởng Nhớ. Ông ta đã làm việc rất lâu ở ngoài và khi trở về thì ôm lấy ngực. Bà giúp ông nằm xuống và hối hả gọi điện cho bác sĩ. Khi bà trở lại, ông chụp lấy tay bà và chỉ vào lò sưởi "Jan, tôi vừa thấy." Tom đã thấy cái gì? Nhưng ông đã nhắm mắt xuôi tay mà không kịp kết thúc câu nói của mình. 

***

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.