Chỉ còn mười tám ngày nữa thôi, Henry tự nhủ khi nghe bà Phoebe hát và Hannah được ngồi trên đùi của Menley. Ông đang buồn vì rồi đây ông sẽ thức dậy mà không có người vợ bên cạnh mình.
Hôm nay bước chân của bà có vẻ vững vàng hơn, không bị kéo lê và run rẩy như mọi hôm. Ông biết điều này chỉ là một tiến bộ tạm thời. Càng ngày bà càng có ít thời khắc minh mẫn hơn nhưng nhờ ơn Chúa bà cũng không có nhiều cơn ác mộng. Hai đêm vừa rồi bà ngủ rất ngon.
- Đứa cháu nội tôi cũng thích nghe người ta hát cho nó bài "Những con búp bê nhỏ" - Phoebe nói với Hannah - và nó cũng gần bằng tuổi cháu đấy, cô bé.
Laura bây giờ đã mười lăm tuổi rồi. Mọi việc đều xảy ra đúng theo lời của các bác sĩ. Các kỷ niệm xưa nhất được biến mất sau hết. Henry tỏ lòng biết ơn Menley với cái nhìn đầy thương cảm mà cô vừa trao đổi với ông. Adam quả thật có một cô vợ rất khả ái, ông thầm nghĩ. Trong hai tuần lễ này, ánh nắng mặt trời đã làm tóc cô bạc đi nhưng nước da cô trở nên sậm hơn nên làm nổi bật cái màu xanh thẫm của đôi mắt cô. Cô có một nụ cười rất có duyên và ngày hôm nay ông nhận thấy có một chút gì đó thay đổi nơi cô ấy, một vẻ buồn man mác mà trước đây không hề có.
Rồi khi nghe cô nói về Phoebe, ông tự hỏi không biết cô ta có quá chú tâm trong công việc nghiên cứu về Tưởng Nhớ không nữa. Chuyện ngôi nhà đó thật bi đát.
- Tôi tình cờ đọc được bài viết về cái chết của Mehitabel - chị nói với bà Phoebe - Tôi nghĩ rằng khi bà ta biết ông Andrew không bao giờ trả đứa con lại cho mình, bà ta đã chết dần chết mòn một cách bi thảm.
Dường như Bà Phoebe đang cố nói ra điều gì đó. Từ trong tâm khảm của bà như vang lên: Chuyện này có liên quan đến Mehitabel và người vợ của Adam. Menley thế nào cũng sẽ bị kéo vào trong căn phòng tối om mà Andrew Freeman đã để cho xác của Tobias Knight thúi rữa và sau đó nó bị cho ngập nước. Phải chi gương mặt và giọng nói của những người đang sắp giết chết người vợ của Adam không phải là những hình bóng mơ hồ. Làm sao báo động cho cô ta được bây giờ? - Những tiếng nói cứ tắc nghẹn trong cổ họng bà không thể nào thốt ra được, nhưng cuối cùng nó cũng vỡ toang.
- Mấy người hãy đi hết đi - bà ta hét lên trong lúc xô đẩy Menley và đứa bé - Hãy đi đi!
***
- Cha mẹ của Vivian sẽ là những nhân chứng cảm động và rất thuyết phục - Adam nói với Scott. Họ sẽ mô tả anh như một tên đào mỏ đã tiếp cô bạn gái cũ của mình một tuần trước khi làm đám cưới, và sau khi ám sát chết người con gái của họ, đã cướp đi chiếc nhẫn ngọc bích cô ta đeo trong tay bằng một hành động tột cùng của lòng tham.
Scott Covey tỏ ra lo lắng khi ngày thẩm vấn đến gần. Họ ngồi đối mặt nhau tại cái bàn trong phòng ăn, với giấy tờ của Adam trải trước mặt anh ta.
- Tôi chỉ biết nói lên sự thật mà thôi - Covey nói thật nhỏ nhẹ.
- Chính cách anh nói mới quan trọng. Anh phải thuyết phục được ông chánh án rằng, giống như Vivian, anh cũng là nạn nhân của cơn bão. Tôi có một nhân chứng bào chữa chắc ăn lắm, một người đã gần như mất đứa cháu nội khi chiếc tàu của họ bị một con sóng đánh chìm. Đứa bé đó sẽ chết nêu ông ta không chụp kịp cái chân nó khi nó bị đánh trôi qua mạn tàu.
- Người ta có khép ông ta vào tội giết người không, nếu ông ta không cứu kịp thằng bé?
- Đó chính là điều mình phải làm cho ông chánh án thấu hiểu đấy.
Khi sắp sửa ra về, Adam nói:
- Không ai có thể đoán trước kết cục của một cuộc điều tra tư pháp. Nhưng chúng ta vẫn có cơ may để thoát nạn. Anh không được quên điều này: Tuyệt đối anh không được mất bình tĩnh và không bao giờ được chỉ trích cha mẹ của Vivian. Anh phải hiểu là những cha mẹ đang đau khổ ghê gớm và anh cũng là một người chồng bị sự đau khổ đè nặng. Hãy luôn có từ "chồng" trong đầu mỗi câu khi họ muốn mô tả anh như một tên cơ hội được ghép thêm là một tên sát nhân.
***
Adam rất ngạc nhiên khi thấy Menley và Hannah đang ngồi trong xe chờ anh.
- Em e là em đã làm cho bà Phoebe xúc động - Menley thú nhận với anh - Đáng lẽ em không được đề cập đến Mehitabel trước mặt bà ấy. Vì một lý do chưa thể hiểu được, bà ấy đã gặp phải một cơn chấn động khủng khiếp.
- Không hề có lý do cho các cơn như thế - Adam nói.
- Biết đâu đấy? Các cơn của em thì do một tác nhân kích thích, có phải vậy không?
- Đó là một trường hợp khác hoàn toàn - Adam nói rồi mở công tắc xe.
"Mẹ ơi, mẹ". Giọng nói này sao vui thế. Đêm rồi, chị tưởng chừng đã nghe Bobby gọi. Có thể nào chị đã nhớ lại trong chiêm bao cái tiếng gọi ngày hôm đó chị đã nghe được tại East Hampton không? Có phải chị đã liên kết một kỷ niệm đẹp với một hồi tưởng không? "Thế chừng nào anh trở lại New York?" - Menley sực tỉnh và hỏi Adam.
- Ông chánh án sẽ cho biết quyết định vào sáng mai, trễ lắm là sáng thứ ba. Anh sẽ đi vào lúc chiều tối thứ ba và sẽ ở lại đến ngày thứ năm. Nhưng anh tin vụ án sẽ kết thúc sớm và anh sẽ ở bên em để chăm sóc con và em, Men à.
- Em muốn anh mang về cho em cuốn băng video của Bobby ở East Hampton.
- Anh đã hứa là anh sẽ làm mà, em yêu. Trong lúc nổ máy Adam tự hỏi "Tại sao cô lại muốn nó như thế không biết?"