Đúng bảy giờ, Amy đến giữ bé Hannah. Cô bé chào hỏi Menley rồi bước đến quỳ xuống cạnh chiếc ghế đu để trong phòng đồ chơi của con bé.
- Chào Hannah - cô nói nhỏ nhẹ - Hôm nay em có đi biển không?
Hannah nhìn cô ta với ánh mắt kênh kiệu.
- Đáng lẽ em thấy nó vọc nước trong vũng nước kìa - Menley kể - Nó la chí chóe khi chị đem nó ra khỏi đó. Rồi em sẽ mau chóng nhận thấy là Hannah biết cách biểu lộ sự bất bình của mình.
Menley biết cha của Amy đã đính hôn với Elaine nhưng chị không biết ông ta đã ly dị hay góa bụa. Hình như Amy cũng muốn chị đặt câu hỏi này.
- Em hãy kể về mẹ của em cho chị nghe đi. Chị chỉ biết là cô con gái của bà ấy rất dễ thương mà thôi.
- Mẹ em chết khi em mới mười hai tuổi - Giọng của Amy vô cảm và không hề biến điệu.
- Việc đó chắc làm cho em khổ tâm lắm phải không?
Menley suýt nói thêm là Elaine sẽ là một bà mẹ mới cho cô bé, nhưng chị thấy cô có một cách nhìn khác về vấn đề này. Chị cũng nhớ lại anh Jack của chị phải miễn cưỡng chấp nhận những lần đi chơi của mẹ với người đàn ông khác. Một trong các người quen của mẹ chị là một vị bác sĩ và rất gắn bó với bà. Mỗi khi ông điện tới, Jack nói thật to "Ông Stanley Beamish gọi cho mẹ đấy". Stanley Beamish là tên một nhân vật ngu xuẩn trong một bộ phim nhiều tập của thời bấy giờ.
Mẹ chị luôn rầy la con trai, nhưng lại cười mỉm khi bà cầm lấy điện thoại. Và ông Roger đã thử làm bố dượng hờ không được lâu cho lắm. Ông ta là một người tốt - Menley thầm nghĩ, và biết đâu được, có thể mẹ sẽ hạnh phúc với ông ta nếu mẹ cố gắng hơn thay vì từ chối ông ta. Có thể mình có cơ hội để nói chuyện nhiều với Amy trong tháng này đây - chị nghĩ như thế. Điều này có thể giúp cho mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn.
- Đã đến giờ phải lo cho cô công chúa ngủ rồi đấy - chị nói - Chị có ghi ra một danh sách các số điện thoại khẩn cấp đây, nào là cảnh sát, phòng cháy chữa cháy, xe cứu thương và luôn cả số của Elaine.
- Em biết số đó - Nói xong Amy đứng lên - Chị có thấy trở ngại gì không nếu em bồng Hannah trên tay?
- Không có gì đâu, trái lại là đằng khác.
Với đứa bé trên tay, Amy cảm thấy an tâm hơn.
- Bà trông rất đẹp, bà Nichols - cô ta nói.
- Cám ơn em - Menley cảm thấy hạnh phúc khác thường với lời khen tặng này. Đến lúc này chị mới nhận thấy mình hơi bối rối khi phải đối mặt với những người bạn thân của Adam. Chị không có được cái vẻ đẹp sắc sảo của các cô người mẫu mà trước kia anh thường đi chơi và chị cũng biết anh đã dẫn nhiều cô đến nghỉ mát tại vùng Cap này. Ngoài ra chị còn biết mình sẽ là đề tài cho nhiều người nhận xét. Mọi người đều biết chuyện của anh. Bà vợ của Adam để mất một đứa con khi băng ngang một đường ray xe lửa. Bà vợ của Adam ba năm rồi không có mặt cùng anh trong suốt tháng mà anh ở lại Cap.
Tốt thôi, họ sẽ ngắm mình từ đầu đến chân cho mà coi. Sau khi đắn đo suy nghĩ thật kỹ, chị chọn mặc một bộ cánh bằng lụa màu xanh cổ vịt, cùng một dây lưng đan tiệp màu và mang đôi xăng đan.
- Em nên dỗ cho bé Hannah ngủ trước khi chị đi -- Mcnley bảo Amy. - Tivi để ở phòng khách, chị muốn em để máy liên lạc nội bộ ở âm lượng tối đa và mỗi ba mươi phút em qua phòng canh chừng nó một lần. Con bé có tật hay đá hết chăn mền đi chỗ khác. Do máy giặt chưa được lắp đặt nên chị giúp việc đang phơi hai bộ đồ ngủ của con bé.
- Carrie Bell à? Có phải bà ta đang lo việc dọn dẹp trong nhà không? - Một âm sắc hoài nghi lộ rõ trong giọng nói của Amy.
- Không, người này tên Hildy. Chị ta đến mỗi tuần một lần. Nhưng tại sao?
Họ đang bước lên bậc thang trên cùng. Menley đứng lại nhìn Amy tỏ vẻ ngạc nhiên. Amy đỏ mặt, vội phân bua:
- Ồ không có sao cả, xin lỗi chị. Em biết thế nào Elaine cũng sẽ giới thiệu cho chị một người khác.
Menley bồng Hannah khỏi tay Amy.
- Bố nó sẽ lên thăm nó ngay bây giờ.
Nói xong, chị đi vào phòng mình, lúc đó Adam đang mặc xong cái áo vét bằng vải lanh màu xanh dương. Chị vui vẻ nói:
- Có một người ái mộ anh đang muốn tỏ lòng ngưỡng mộ anh đây.
Anh hôn Hannah.
- Chúng ta sẽ cố gắng về sớm, em cưng của anh, theo anh em không nên làm khó dễ với Amy nhé!
Menley hiểu rằng Adam đã yêu thương Bobby đến chừng nào và chị thầm nghĩ nếu có chuyện gì không may xảy đến cho Hannah thì... "Nhưng tại sao mình cứ phải nhớ đi nhớ lại mãi chuyện đó kia chứ?" Chị cố xua đi những suy nghĩ không hay và nói bằng một giọng bông lơn:
- Con gái anh bảo anh tuyệt lắm. Nó hỏi có phải anh diện như thế để gặp lại các cô bạn gái cũ của anh không?
- Đời nào - Adam liếc nhìn vợ mình - Anh chỉ có một mối tình trong đời mà thôi - rồi anh quay sang nói với bé Hannah "Hannah à, con hãy nói cho mẹ biết là mẹ trông rất khêu gợi lắm đấy và bố sẽ không bao giờ chịu đổi mẹ con với bất cứ thứ gì khác trên đời".
Với tiếng cười, Menley đem đứa bé về phòng của nó. Amy đang đứng cạnh đầu giường, đầu hơi nghiêng như thể cô ta đang nghe ai nói vậy.
- Chị có cảm giác lạ khi vào trong phòng này không, chị Nichols?
- Em muốn nói gì vậy?
- Xin lỗi chị, em cũng không rõ nữa - Amy tỏ ra lúng túng - Em xin lỗi vì đã làm chị bận tâm, em thật vô ý quá. Anh chị cứ vui chơi cho thỏa thích đi. Em hứa sẽ trông chừng Hannah và nếu có bất cứ chuyện gì em sẽ gọi chị ngay. Hơn nữa Elaine ở cách đây có ba cây số thôi mà.
Menley tỏ ra suy tư một lúc. Phải chăng có điều gì đó khác lạ trong phòng con bé? Có phải chị cũng cảm nhận được điều đó không? Rồi chị lắc đầu như để xua đuổi một ý nghĩ kỳ quặc, Menley đặt bé Hannah xuống chiếc giường và nhét ngay cái núm vú vô miệng nó, không cho nó có thời giờ phản ứng.