Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm Mươi

❊ ❊ ❊

Thân chủ của Adam, Susan Potter âm thầm ngồi khóc trước mặt anh trong văn phòng luật Nichols, Strand và Milller trên đại lộ Công Viên. Susan Potter năm nay mới hai mươi tám tuổi, người hơi tròn trịa, tóc nâu hung và mắt màu xanh lá, cô ấy sẽ rất có duyên nếu như khuôn mặt không bị nỗi lo sợ và sự căng thẳng làm cho biến dạng.

Bị khép vào tội giết chồng, cô đã xin được xét lại nhờ đơn chống án của Adam. Tòa sẽ họp vào tháng Chín.

- Tôi có thể đương đầu vụ này một lần nữa - cô ta nói - Thật nhẹ người khi được ra khỏi nhà tù, nhưng khi nghĩ phải trở vào trong đó lại...

- Bà sẽ không trở vào đâu - Adam trả lời - Nhưng bà Susan, bà phải nhớ kỹ những gì tôi nói với bà đây: bà không được liên hệ với gia đình của Kurt vì bất cứ lý do gì. Nếu chẳng may cha mẹ anh ta có gọi điện cho bà, bà phải gác máy ngay. Ý đồ của họ là chọc tức bà, để bà nói ra những lời mà sau này họ có thể cho là lời hăm dọa.

- Tôi biết mà - Susan định bỏ đi - Tôi lấy làm tiếc vì đây là lần thứ hai ông phải trở lại thành phố vì vụ án của tôi. Tôi hy vọng ông biết tôi mang ơn ông đến chừng nào. 

- Khi nào bà thật sự trắng án, đến chừng đó tôi xin nhận lòng biết ơn của bà - Adam bước vòng cái bàn để đưa bà ta ra cửa.

Ngay lúc anh mở cửa, bà ta ngước mặt lên nhìn anh.

- Mỗi ngày trong đời, tôi xin cám ơn Chúa khi ông chấp nhận bào chữa cho tôi.

Adam nhìn thấy sự tôn thờ trong ánh mắt bà ta.

- Bà không nên nản chí bà Susan à - anh nói nhẹ nhàng.

Rhoda, cô thư ký của anh đang ngồi trong phòng kế bên. Cô ta bước theo anh vào phòng làm việc riêng.

- Chúa ơi! Anh Adam, không một người phụ nữ nào có thể dửng dưng trước sức quyến rũ của anh được. Tất cả mấy bà thân chủ rồi đây sẽ si mê anh cho coi.

- Vừa vừa thôi Rhoda à. Một luật sư cũng gần giống một nhà phân tâm học. Thông thường các khách hàng phải si mê nhà phân tâm học của họ trong một thời gian ngắn, đó là điều mà người ta gọi là hội chứng của cánh tay để người ta dựa vào.

Những lời anh vừa thốt ra còn văng vẳng bên tai, trong thoáng chốc anh nghĩ về Menley. Hình như Menley đang mắc một chứng hoảng sợ khác thì phải. Anh đoán ra việc đó căn cứ vào sự biến dạng của giọng nói như một người sành điệu về âm nhạc khi nghe phải một nốt lạc điệu. Điều này nằm trong kinh nghiệm của anh mà cũng là một trong cách lý do khiến cho anh trở thành một luật sư tài ba. Nhưng tại sao cô ấy lại không chịu nói ra chứ? Cơn khủng hoảng này nghiêm trọng đến mức độ nào? Anh tự hỏi.

Cái ban công của bà góa. Cách duy nhất để leo lên cái chuồng cu đó là một cầu thang hẹp. Nếu chẳng may cô ấy định lên đó với Hannah và bị ngất xỉu thì sao đây? Nếu chẳng may cô làm té đứa bé thì sao?

Adam cảm thấy cổ họng bị nghẹn lại. Hình ảnh của Menley cúi người trên xác của Bobby trong quan tài vẫn ám ảnh anh. Tinh thần Menley không thể chịu nổi với sự mất mát của Hannah.

Anh chỉ còn mỗi một việc cần phải làm. Anh miễn cưỡng gọi điện cho vị bác sĩ tâm lý của Menley. Tim anh muốn ngừng đập khi nghe bác sĩ Kaufman nói:

- À anh Adam, tôi đang do dự không biết có nên điện cho anh không. Tôi không biết anh đang ở trong thành phố. Anh định chừng nào trở về Cap lại?

- Chiều nay.

- Tôi sẽ gởi thuốc của Menley đến cho anh để anh đem về cho cô ấy.

- Bà đã nói chuyện với Menley hồi nào vậy? - Anh hỏi.

- Hôm nay. - Và giọng của bác sĩ Kaufman thay đổi. - Anh chưa biết gì hết à? Thế tại sao anh lại gọi điện cho tôi?

Anh cắt nghĩa cho bà nghe nỗi lo sợ Menley bị các chứng rối loạn tâm lý mà cô ngoan cố muốn giấu anh. Vị bác sĩ không nói gì cả. Sau đó Adam kể vụ cô giữ em nhìn thấy Menley trên ban công của bà góa, trong khi Menley chối là không có lên đó.

- Thế Menley có bồng Hannah theo không?

- Không, đứa bé đang ở với cô giữ trẻ.

Một lúc im lặng. Rồi cân nhắc lời mình, bác sĩ Kaufman nói:

- Này anh Adam, tôi nghĩ không nên để Menley ở một mình với bé Hannah và tôi nghĩ anh nên mang cô ấy trở về New York. Tôi muốn cô ấy phải nhập viện một thời gian để cho an toàn. Anh không cần phải có thêm một thảm kịch khác trong gia đình.

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.