Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi Tám

❊ ❊ ❊

Adam và Menley chờ Hannah thức dậy để đi tắm. Điều tuyệt vời nhất là ngôi nhà có bãi tắm riêng. Ngoài những người sống trong nhà ra không ai có thể đến đây tắm được.

Ánh nắng mặt trời đã dịu lại và người ta có thể cảm nhận không khí của một mùa thu đang đến sớm. Những làn gió nhẹ thoang thoảng làm mát dịu lòng người, không khí xung quanh thật yên tĩnh.

Adam ngồi cạnh Hannah được đặt nằm trong chiếc xe nôi trong khi Menley đang bơi.

- Mẹ con đúng là một kình ngư đây, con có biết không? Anh vừa nói mắt vừa nhìn Menley lội ra xa, con sóng mỗi lúc một mạnh hơn. Lo âu, anh bước đến mép nước và quơ tay bảo chị trở vào.

Cô ấy có thấy không hay giả vờ không biết? Anh tự hỏi trong khi chị càng bơi ra xa hơn nữa. Một con sóng lớn dựng đứng lên và đập mạnh vào bờ. Menley trồi ra khỏi bọt biển, nét mặt thật vui tươi và chị thốt lên:

- Thật tuyệt vời. 

- Nhưng cũng rất nguy hiểm đấy, Menley à. Đây là Đại Tây dương mà em.

- Không đùa chứ, em cứ ngỡ là trong hồ bơi!

Họ bước trở lên chỗ chiếc xe nôi, Hannah vẫn ngoan ngoãn ngồi nhìn một con mòng biển nhảy nhót trên cát.

- Men à, anh không đùa đâu. Trong lúc anh vắng mặt, anh không muốn em lội ra xa như thế.

Chị đứng khựng lại.

- Và em cũng phải nhớ bật máy liên lạc nội bộ khi con mình ngủ chứ gì? Em phải gọi Amy ở lại đêm với em không phải để chăm sóc Hannah mà để theo dõi em. Ý anh muốn tất cả là vì em có phải không? Tại sao những lời nói của anh lúc nào cũng ám chỉ ngụ ý rằng chúng ta phải có người giúp việc tại gia. Mà cũng đúng thôi, biết đâu được, các chứng hậu chấn thương tâm lý có thể là một vấn đề thật sự đấy! Dù sao đi nữa, chính em là người lái chiếc xe khi đứa con anh chết mà! - Menley gào lên giọng trách oán.

Adam chụp lấy hai tay chị.

- Thôi em có nín đi không! Tại sao em không ngừng trách anh là đã không tha thứ cho em về cái chết của Bobby vậy? Nhưng đó không phải là vấn đề tội lỗi. Cốt lõi của vấn đề là chính em không thể tha thứ cho em mà.

Họ lặng lẽ bước lên nhà, ý thức được việc họ đã làm khổ cho nhau dù biết chắc rằng có một ngày nào đó họ dứt khoát phải chữa lành cái ung nhọt đó. Khi họ vừa mở cửa thì điện thoại reo, Adam chạy đến trả lời. Menley quấn khăn tắm quanh người mình để bồng Hannah.

- Thế nào Elaine, cô khỏe chứ? 

Không biết Elaine đã nói gì với anh mà Menley thấy nét anh xị xuống. Một lúc sau, anh đáp lại ''Cám ơn đã báo cho tôi biết".

Nhưng rồi giọng của anh lại trở nên vui vẻ.

- Tối mai hả? Rất tiếc nhưng anh phải đi New York rồi. Nhưng chờ một chút... có thể Menley."

Adam lấy tay bịt ống nghe lại.

- Men à, tối mai Elaine và John sẽ đi ăn tại Captian Table ở Hyannis Port. Họ mời em đi ăn với họ đấy.

- Anh cám ơn họ giùm em, nhưng em thích ở nhà làm việc hơn, để khi khác vậy — Menley vùi đầu vào trong cổ của con bé. Con đúng là thiên thần của mẹ đấy, chị thì thầm.

- Men à, Elaine rất muốn em đi cùng đấy. Anh không thích em ở nhà một mình đâu. Tại sao em từ chối vậy? Em có thể nhờ Amy giữ Hannah thêm vài tiếng đồng hồ kia mà.

Ý định này quá rõ rồi, Menley thầm nghĩ. Thôi được, mình cứ làm cho họ thấy mình là một con người lịch thiệp, nếu không Adam luôn muốn có một người nào đó ở bên cạnh mình. Chị cố nở nụ cười. "Thôi được, có thể đó là một ý hay đấy!"

Adam nói lại trong điện thoại.

- Laine à, Menley vui lòng nhận lời mời. Như thế nhé, đúng bảy giờ phải không? - Rồi anh lại bịt ống nghe một lần nữa - Men à, họ nghĩ nên để Amy ngủ đêm ở đây vì họ không muốn cho cô bé lái xe về lúc đêm khuya.

Menley nhìn Adam không chớp mắt. Chị còn nhận biết, bé Hannah đã cảm nhận được cái nhìn trân trân của chị. Đứa bé không bi bô nữa và bắt đầu lè nhè.

Anh làm ơn nói với Laine - chị dùng đúng cái tên được rút ngắn mà Adam luôn sử dụng - rằng em hoàn toàn có thể ở một mình trong ngôi nhà này hay bất cứ một căn nhà nào khác và nếu Amy không thể lái xe về trong một đêm hè lúc mười giờ tối thì em nghĩ cô ta chưa đủ trưởng thành để giữ con của em.

***

Mãi đến giờ ăn tối, không khí căng thẳng giữa hai người mới giảm bớt. Khi Menley cho Hannah ăn và tắm xong, Adam ra ngoài để mua vài thứ và trở về với tôm hùm sống, rau cải xoong, đậu Hà Lan và một ổ bánh mì Ý giòn rụm.

Họ cùng ăn tối, uống một chai chardonnay lạnh. Đến cuối bữa, họ mang cà phê đến bờ vách đá ngồi xem sóng biển ập vào bãi cát.

Mùi muối trong không khí làm cho Menley cảm thấy dễ chịu. Nếu chính Adam bị những cơn hoảng sợ và suy sụp thần kinh thì mình cũng sẽ lo âu như thế, chị tự nhắc nhở mình.

Đến tối, trước khi đi ngủ, họ cùng nhau đến chỗ Hannah để thăm dò lần cuối. Con bé đã đổi tư thế nằm, Adam sửa cho nó nằm thẳng lại và đắp mền cho nó. Rồi anh đặt bàn tay một lúc trên người cô bé.

Một chi tiết nhặt được trong các hồ sơ của Phoebe, bất ngờ hiện lại trong đầu của Menley. Vào buổi sơ khai của vùng Cap này, tình yêu mãnh liệt giữa người cha và đứa con gái đã cho ra đời một từ thật đặc biệt. Cô gái là tortience của cha mình.

Họ trở về phòng, một lúc sau, khi đang thiu thiu ngủ, Adam đặt ra câu hỏi anh nóng lòng muốn biết.

- Men à - anh thì thầm - Tại sao em muốn giấu Amy việc em đã lên cái ban công của bà góa vậy? 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.