Menley mời Amy ở lại ăn tối.
- Chị có làm món spaghetti, một dĩa xà lách và món xốt trứng trụng nước sôi, chị muốn em ăn chung với chị.
- Rất sẵn lòng.
Đúng là một con bé ngoan ngoãn, Merdey thầm nghĩ, mà nói cho đúng cũng đâu còn bé bỏng gì lắm đâu. Cô bé sắp mười tám tuổi rồi và tỏ ra rất ổn định với cái tuổi đó. Cô còn biết trách nhiệm hơn khối người đã trưởng thành. Nhưng có điều chắc cô bé chưa thông cảm việc bố cô ta cưới Elaine làm vợ.
Đây là đề tài Menley không hề muốn nói đến. Chị chỉ muốn đề cập đến việc Amy chuẩn bị vào đại học mà thôi. Khi bàn cãi về chuyện này, Amy trở nên hào hứng hơn.
- Em có nói chuyên trên điện thoại với cô bạn ở cùng phòng. Cô ta có vẻ dễ thương đấy. Chúng em đã nhất trí về các rèm và ra phủ giường. Mẹ cô ấy sẽ mua hộ và em sẽ thanh toán lại phần của em.
- Thế còn quần áo của em thì sao?
- Elaine có nói là sẽ đi đến Boston bằng xe hơi và chúng em sẽ có. Coi nào cô ta gọi như thế nào nhỉ? À, một buổi dành cho các cô gái. Chị thấy có ghê lắm không?
- Này Amy, em không nên quá khó khăn với cô ta như thế - Menley bảo - Rồi đây cô ta sẽ lấy ba của em kia mà.
- Tại sao chứ? Em thật sự không thích cô ta chút nào.
- Ồ đương nhiên là em sẽ mến cô ta mà.
- Menley à, ồ, em muốn nói thưa bà Nichols, ba em là một con người chán lắm.
- Coi nào Amy!
- Không, em nói thật đấy. Ông ta khả ái, tốt bụng và đã thành công trong đời, nhưng đó không phải là vấn đề. Elaine không hề yêu ông ta. Ông tặng cho cô ta nhiều món quà kỳ cục lắm, ý em là cách ông tặng cho cô ấy rất kỳ cục và cô ta cũng đang đóng kịch đấy. Cô ta sẽ làm cho ông khổ và cô ta biết em cũng hiểu điều đó. Có lẽ vì lý do này mà cô ta không ưa em.
- Amy ơi, chị hy vọng là bé Hannah sẽ không nói như thế về bố của nó - Menley vừa nói vừa lắc đầu dù chị phải công nhận là Amy nhận xét đúng.
- Chị muốn đùa chắc? Ông Nichols là tuýp người đàn ông mà tất cả đàn bà đều mơ tưởng và nếu chị muốn biết thì Elaine là người đứng đầu danh sách đấy.
***
Sau khi Amy ra về, Menley đi khắp ngôi nhà để khóa cửa. Chị nghe bản dự báo thời tiết trên đài địa phương và biết là cơn bão đang hình thành và sẽ đổ bộ vào Cap vào khoảng chiều mai hay vào đầu buổi tối hôm sau. Mình nên cẩn thận kiểm tra lại coi có cây đèn pin và đèn cầy sẵn không, chị tự nhủ.
Điện thoại reo khi chị vừa ngồi vào bàn làm việc trong thư phòng. Đầu dây là giọng của Jan Paley.
- Hôm qua tôi đã không gặp được cô tại nhà của Scott Covey - bà nói - Tôi muốn nói cho cô biết là Phoebe bắt đầu kể chuyện lại về Tobias Knight. Cô Menley ơi, tôi cho là cô có lý. Bà ta muốn cho chúng ta biết điều gì đó về chuyện đấy.
- Ngày hôm nay tôi có ghé qua ngôi nhà tại Eastham sau khi đưa Adam ra phi trường. Nhân viên tiếp tân đã cho tôi xem bức tranh họa ông ta. Tobias Knight có vẻ tự kiêu và xảo trá. Tôi không nghĩ là Mehitabel đã quan tâm đến ông ta. Ngoài ra theo các ngày tháng mà chúng ta được biết, bà ta đã mang thai với Andrew Ereeman được ba tháng trước khi bị tố cáo.
Chị ngưng một lúc.
- Hãy để tôi suy nghĩ xem. Tôi đã mang thai hai lần rồi, tôi cho là trong ba tháng đầu tiên khi mang thai không ai lại có hứng thú để lao đầu vào một cuộc phiêu lưu tình ái đâu.
- Như vậy, cô tin vào điều gì vậy?
- Tobias Knight là một tên cướp biển. Ông ta bị Vương Quốc tra hỏi về chuyến hàng hóa của chiếc Thankfull vào gần đúng thời điểm người ta nghi ngờ ông ta đến viếng thăm Mehitabel vào các giờ trái khoáy. Giả sử ông ta không có đến gặp bà ta tại nhà bà ta thì sao? Nếu chính ông ta không thú nhận đã có mối quan hệ với Mehitabel thì người ta sẽ tìm kiếm một cách giải thích khác cho sự hiện diện của ông ta trong khu vực đó rồi. Chắc có thể ông ta đã giấu một phần số hàng của chiếc Thankfull trong vùng này, hoặc ngay trong ngôi nhà đó cũng nên.
- Ồ, không thể nào trong ngôi nhà được - Jan phản đối.
- Vì kích thước của tầng trệt của ngôi nhà này nhỏ hơn của căn nhà ở Eastham. Nhưng từ bên ngoài cả hai đều giống hệt nhau. Tôi sẽ làm một cuộc thám hiểm mới được.
- Tôi nghĩ cô không tìm thấy được gì nhiều đâu. Xưa kia có một chỗ để cất giữ hàng hóa nhưng có thể sau hai thế kỷ nó được bít kín lại rồi. Nhưng có thể nó đã tồn tại trong một thời gian nào đó.
- Có một ai đó có thể biết ngôi nhà này có một căn phòng bí mật không?
- Theo tôi biết thì không. Và người thầu cuối cùng có làm nhiều sửa chữa quan trọng là Nick Bean ở Orleans.
- Bà thấy có trở ngại gì nếu ngày mai tôi đến hỏi thăm ông ta không?
- Dĩ nhiên là không rồi. Và cô cũng nên lục khắp ngôi nhà xem sao. Thôi chúc cô ngủ ngon.
Khi đặt máy xuống, Menley ngồi thu người trong chiếc ghế bành để ngắm xem bức họa của Mehitabel và Andrew. Họ có vẻ hạnh phúc lúc ở trên tàu.
Mehitabel đã chết trong lời thề về sự vô tội của mình và một tuần lễ sau And rew đi biển mặc dù đang có cơn bão tố, muốn đem trở về đứa con của mình. Có thể nào ông ta đã công nhận sự vô tội của Mehitabel và sự hối hận đã giày vò ông?
Linh lính của Menley cho biết chị đã đi đúng đường. Chị trở về với các hồ sơ nhưng không còn tâm trí để tiếp tục làm việc. Chị phải đối mặt với sự thật mà Amy vừa tiết lộ với chị lúc tối nay. Elaine có thể đang đính hôn với một người đàn ông khác nhưng cô ta vẫn yêu Adam. Mình đã đoán ra trong bữa tiệc hôm trước, Menley thầm nghĩ. Elaine không hề quên là cô ta đang giữ cuốn băng video đó. Cô đã chủ ý giữ nó dù biết là không có gì có thể thay thế nó cho gia đình mình. Cô sẽ làm gì với nó nếu không phải là để ngắm nhìn Adam chứ? Trừ phi cô sử dụng nó vào một mục đích khác.
***
Đến mười giờ, chị lên phòng, thay quần áo ngủ và gọi điện cho Adam tại căn hộ của họ ở New York,
- Anh cũng đang định gọi để chúc em ngủ ngon đây. Thế mấy người yêu của anh ra sao rồi?
- Rất khỏe - Menley do dự nhưng rồi cũng phải đặt ra câu hỏi đang hành hạ chị - Amy đã ở lại ăn tối với em và có nói một việc rất hấp dẫn. Cô ta nghĩ Elaine đang si mê anh và em phải nhìn nhận là em cũng cho như thế.
- Thật lố bịch.
- Thật không? Này anh Adam, anh có nhớ là sau cái chết của Bobby, em không còn là một người vợ dưới con mắt của anh nữa. Mùa hè rồi, em muốn chúng mình chia tay nhau và giờ này chúng mình chắc đã ly hôn rồi nếu em không mang thai Hannah. Anh đã gặp Elaine rất nhiều lần trong thời gian chúng mình xa nhau, có đúng không?
- Cái đó còn tùy vào ý nghĩa mà em hiểu về từ "gặp”. Lúc nhỏ tụi anh vẫn đã rất thân với nhau mà.
- Anh Adam ơi, anh làm ơn bỏ qua cái chuyện bạn thân đi. Anh có kể là cô ta đã an ủi anh nhiều lắm sau cái chết của ba anh. Và trong suốt nhiều năm tháng, mỗi khi anh không có bạn gái anh đều gọi cô ta, có phải đúng như thế không?
- Menley ơi, em không nghĩ hồi năm ngoái anh có léng phéng với cô ta chứ?
- Và hiện giờ anh có không?
- Trời ơi, anh thề là không mà Men.
- Em chỉ muốn hỏi anh nhiêu đó thôi. Chúc anh ngủ ngon, anh yêu.
Adam nghe tiếng cách trong máy. Khi về đến căn hộ này anh biết điều gì đang làm cho anh băn khoăn. Vào một ngày mùa đông năm trước trong lúc Menley đã đi ra ngoài, anh đã xem cuốn băng của Bobby. Nó vẫn nằm tại chỗ mà anh đã để trong ngăn tủ bàn làm việc. Nghĩa là hồi năm ngoái anh đã đem nó về đây rồi. Nhưng tại sao Elaine lại lưu một bản sao mà không cho anh biết chứ?