Từ đường lộ, người ta không nhìn thấy được ngôi nhà nghỉ hè của gia đình Carpenter. Khi vừa vượt qua hàng rào và chạy dọc trên lối vào, thanh tra Nat Coogan nhận thấy bãi cỏ được cắt xén cẩn thận và các bồn đầy hoa. Rất ấn tượng. Gia tài kếch xù từ lâu đời. Không có gì gọi là lòe loẹt cả.
Ông đậu xe ngay trước cửa nhà. Đây là ngôi nhà cổ xưa từ thời Victona với một cánh cổng lớn bằng lưới sắt rèn. Với thời gian, các mè bằng gỗ đã lên nước và có một màu xám tuyệt đẹp trong khi các khung cửa sổ và lá sách thì mang một màu trắng sáng chói trong ánh nắng buổi chiều
Sáng nay, khi ông điện tới để xin một cuộc diện kiến, ông hơi ngạc nhiên khi nghe câu trả lời sốt sắng của Graham, cha của Vivian Carpenter.
- Thế ông muốn tới trong ngày hôm nay phải không thanh tra Coogan? Bởi vì chúng tôi định đi đánh gôn lúc chiều nay, nhưng việc đó cũng không cần thiết cho lắm
Nat không hề mong chờ sẽ được họ phản ứng như thế. Gia đình Carpenter có tiếng là một gia đình khó tiếp xúc. Ông nghĩ sẽ nhận được một câu trả lời lạnh lùng, rằng ông phải cho biết lý do ông muốn nói chuyện với họ.
Lý thú đấy, ông tự nhủ.
Một cô hầu dẫn ông đến hàng hiên ở phía sau nhà, nơi ông bà Graham Carpenter ngồi trong các ghế bành bằng mây đang nhâm nhi một ly trà lạnh. Trong buổi lễ tang, họ tỏ ra lạnh nhạt và kiêu ngạo. Những giọt nước mắt duy nhất được khóc cho Vivian Carpenter Covey là chồng của cô ấy. Và ngày hôm nay khi thấy họ ngồi đối diện với mình, ông mới nhận ra là mình đã lầm. Khuôn mặt quý phái của cha mẹ Vivian biểu lộ nét căng thẳng, đượm vẻ sầu não.
Họ tiếp ông một cách trầm tĩnh, mời ông dùng một ly trà lạnh hay một thứ gì đó tùy thích. Ông lễ phép từ chối và Graham Carpenter đề cập ngay vào vấn đề.
- Tôi nghĩ chắc ông không đến đây để nói lời chia buồn với chúng tôi, có phải không thanh tra Coogan?
Nat ngồi trên một chiếc ghế thẳng lưng. Ông hơi cúi người ra phía trước, hai tay đan vào nhau, một tư thế rất quen thuộc mà các cộng sự thường thấy ở ông mỗi khi ông đánh hơi được đầu mối.
- Tôi xin chia buồn cùng gia quyến, nhưng đúng như ông nói thưa ông Graham. Đó không phải lý do đưa tôi đến đây. Tôi sẽ không úp mở. Tôi không thể chấp nhận cái giả thuyết con gái ông chết do tai nạn cho đến khi tôi có thể kiểm chứng tính xác thực của nó, vì vậy tôi phải gặp thật nhiều người để đặt càng nhiều câu hỏi càng tốt.
Có vẻ như ông vừa chích điện vào họ thì phải. Thoáng chốc, vẻ đờ đẫn của họ biến mất, và ông Graham xoay qua nói với bà vợ "Em thấy không Anne, anh đã nói rồi mà"
Bà gật đầu. "Tôi không thể nào tin được."
- Bà không thể nào tin cái gì thế, thưa bà Carpenter? - Nat liền hỏi lại.
Họ nói cho ông biết các lý do khiến họ nghi ngờ người con rể mình nhưng Coogan không tìm thấy một cái gì khả dĩ có thể thuyết phục được ông.
- Tôi có thể hiểu cảm nghĩ của hai ông bà khi không thấy bất cứ một tấm hình nào của con gái mình trong căn nhà - ông đáp lại - Nhưng tôi cũng thường thấy người ta đôi khi có một phản ứng rất kỳ lạ trước thảm kịch. Có người thì đem trưng bày hết những bức ảnh của người quá cố mà họ có thể tìm thấy được, trong khi nhiều người khác thì hủy đi tất cả hình ảnh hay vật kỷ niệm, đem cho hết quần áo, bán chiếc xe của người vừa chết và có khi đánh đổi một nhà khác nữa. Giống như thể khi hủy bỏ những kỷ niệm kia, họ sẽ vượt qua được nỗi khổ của họ.
Cuối cùng Nat nói:
- Hai ông bà đã làm quen với Scott Covey sau cuộc hôn nhân của con gái ông bà. Vì rằng đối với ông bà anh ta là một người xa lạ, tôi cho là hợp lý khi ông bà cảm thấy lo âu. Thế ông bà có biết gì về quá khứ của anh ta không?
Graham Carpenter gật đầu.
- Có, tôi có làm điều đó. Tuy nhiên tôi không điều tra tỉ mỉ, nhưng những gì anh ta đã nói với chúng tôi là đúng sự thật. Anh ta được sinh ra và lớn lên tại Colombus, bang Ohio. Người cha và bà mẹ kế thì sống tại California. Anh ta theo học tại trường đại học Kansas nhưng không lấy được bằng. Sau đó anh ta có tập tành làm diễn viên hài nhưng không được lâu. Và cuối cùng làm công việc quản lý cho hai gánh hát nhỏ. Cũng chính tại đó Vivian làm quen với anh ta hồi năm ngoái - Ông cười buồn, rồi nói tiếp: Vivian nói anh ta có tài sản riêng nhưng đó chỉ là một lời nói khoác dành cho chúng tôi.
- Ra vậy - Nat đứng lên - Tôi xin nói thật với ông bà, cho đến giờ mọi việc đều khớp với nhau. Con gái ông bà đã si mê Covey và anh ta cư xử như thể anh ta rất yêu cô ấy. Họ định đi du lịch ở Hawai và cô ấy có rêu rao khắp thiên hạ cô muốn trở thành một tay lặn giỏi trước khi đi. Là một tay bơi lội cừ nhưng anh ta chưa hề lái một chiếc tàu nào trước khi gặp cô ấy. Cơn bão đó được dự báo sẽ ập đến vào đêm khuya. Thành thật mà nói, chính cô Viv là người có kinh nghiệm hơn và đúng ra chính cô phải là người nghe dự báo thời tiết.
- Điều này có nghĩa là ông chấm dứt cuộc điều tra có phải không? - ông Carpenter hỏi.
- Không đâu. Nhưng có nghĩa, ngoài việc cô Vivian là một người đang rất khỏe mạnh và họ chỉ mới lấy nhau một thời gian ngắn, thì vụ này không có gì đáng ngờ cả.
- Tôi hiểu. Tốt thôi. Tôi xin cám ơn ông đã đến đây để thông báo cho chúng tôi sự việc. Tôi sẽ tiễn ông.
Họ đã ra đến cửa khi nghe tiếng bà Anne gọi họ lại. "Thưa ông Coogan!"
Nat và Graham đồng loạt xoay người lại.
- Chỉ một chi tiết thôi. Tôi biết là cái xác con gái tôi trông khiếp lắm sau một thời gian ở dưới nước và bị các sinh vật biển cắn.
- Tôi e là đúng như thế.
- Em yêu, anh nghĩ em không nên dằn vặt mình như thế - Người chồng phản đối.
- Không, xin ông hãy nghe tôi ông Coogan. Các ngón tay của bàn tay phải con gái tôi còn nguyên vẹn hay đã mất hết rồi?
Nat do dự.
- Một bàn bị hủy hoại nhiều, còn bàn kia còn nguyên. Hình như bàn tay trái bị cắn nhiều thì phải, tôi sẽ kiểm tra lại trên các bức ảnh khám nghiệm. Tại sao bà lại hỏi câu đó?
- Tại vì con gái tôi có mang một chiếc nhẫn ngọc bích rất đắt giá ở ngón áp út bàn tay mặt. Từ ngày mẹ tôi tặng nó cho Vivian, con bé chưa hề tháo nó ra lần nào. Chúng tôi có hỏi Scott về chiếc nhẫn này bởi nó là một vật gia truyền và chúng tôi muốn thu hồi lại nếu người ta tìm được nó. Nhưng anh ta có xác nhận với chúng tôi là bàn tay bị hủy hoại nhiều và không có chiếc nhẫn đó.
- Sau một giờ nữa, tôi sẽ gọi điện cho ông bà - Nat trả lời.
***
Về đến phòng làm việc, Nat nghiên cứu thật kỹ các tấm hình trước khi gọi điện cho ông bà Carpenter.
Trong mười ngón tay, không ngón nào còn lóng thứ ba. Trên bàn tay trái, chiếc nhẫn cưới vẫn còn ở ngón áp út, trong khi bàn tay phải thì nát bấy. Giữa lóng thứ nhất và lòng bàn tay, thịt đã mất tận xương. Cái gì đã cuốn hút các sinh vật biển ăn xác chết như thế? Nat tự hỏi.
Khi ông gọi điện cho vợ chồng Carpenter, ông dè dặt không đưa ra kết luận quá vội vàng, rằng bàn tay con gái của họ bị hủy hoại nhiều và không có chiếc nhẫn.
- Hai ông bà có biết chiếc nhẫn đó chật hay rộng đối với ngón tay không?
- Nó rất chật - Ông Carpenter trả lời. Rồi ông ta hỏi tiếp - "Thế ông nghĩ gì?"
- Tôi không nghĩ gì hết thưa ông Carpenter. Đó chỉ là một chi tiết buộc tôi phải chú ý. Tôi vẫn giữ liên lạc với ông bà.
Khi gác máy, Nat biết mình vừa mới nhận được một đầu mối quan trọng. Chiếc nhẫn đó có phải là tang vật để người ta làm sáng tỏ nội vụ không? Mẹ kiếp! Chắc chắn tên khốn kiếp Covey đã tháo chiếc nhẫn đó rồi bỏ mặc xác con bé tội nghiệp. Bởi vì khi tháo ra hắn ta đã làm chảy máu và điều này cuốn hút các sinh vật biển.