Nghe điện thoại reo, Menley đoán chắc của Adam vì anh có nói sẽ gọi điện vào giờ này. Menley ôm đứa bé vào lòng rồi nhấc điện thoại lên. "Coi nào Hannah" - chị thì thầm. "Con đã uống hết phân nửa bình sữa thứ hai rồi còn gì. Với cái đà này con sẽ là đứa bé ba tháng duy nhất được ghi tên vào danh sách Những đứa bé cần kiểm tra trọng lượng".
Chị kẹp ống nói giữa vai và lỗ tai của mình trong khi vỗ vào lưng Hannah. Người gọi là Jane Pierce, biên tập viên của tờ Travel Times. Như thường lệ, Jane nói ngay vào vấn đề:
- Menley ơi, cô định ở suốt tháng Tám tại Cap phải không?
- Tôi cũng mong được như thế - Menley đáp lại - Ngôi nhà mà chúng tôi mướn dường như có vấn đề với hệ thống ống nước. Chúng tôi mới hay chuyện đó hôm qua. Tôi không thích những rắc rối về nhà vệ sinh nên sáng nay Adam đã chạy đi kiếm một ngôi nhà khác rồi.
- E rằng khó có thể tìm được một ngôi nhà tương đối tiện nghi phải không?
- Elaine, cô bạn cũ của Adam đang điều hành một công ty địa ốc. Chính cô Elaine đã tìm cho chúng tôi căn nhà đầu và cô ta nói có một ngôi nhà khác rất hợp cho chúng tôi, hy vọng Adam cũng sẽ nghĩ như thế.
- Nếu như thế thì...
- Chị Jane à, chúng em nên đi thôi, em rất muốn kiếm tư liệu cho một cuốn sách mới về các cuộc phiêu lưu của David. Adam nói có nhiều chuyện về vùng Cap này và em lấy nơi này làm cảnh trí cho cuốn sách của em.
David là người anh hùng bé nhỏ của một loạt sách cho thiếu nhi đã đưa Menley lên tượng đài vinh quang.
- Chị biết đây là một lời cầu xin ân huệ, Menley, nhưng em là người duy nhất có thể dựng được cảnh trí lịch sử mà chị đang cần cho bài viết của chị - Jane Pierce van nài.
Khi Menley gác máy mười lăm phút sau đó, chị đã bị thuyết phục để viết một bài về vùng Cap Cod cho tờ Travel Times.
"Con yêu" - Chị vừa vỗ vào lưng đứa bé vừa thì thầm "Dù sao đi nữa cũng chính Jane là người đã cho mẹ cái cơ hội đầu tiên mười năm trước đây. Có đúng thế không? Đó điều tối thiểu mà mẹ có thể làm cho bà ta".
Hannah đang ngủ say trên vai chị.
Căn hộ này trên tầng hai mươi tám ở Đại lộ East End có một tầm nhìn tuyệt vời xuống con sông East và những cầu bắc ngang qua.
Rời bỏ Rye để trở lại New York sau cái chết của Bobby đã giúp chị thoát khỏi cơn điên loạn. Nhưng nếu đi khỏi được thành phố này vào tháng Tám là điều hay nhất. Sau cơn đầu tiên, vị bác sĩ phụ khoa của chị đã thúc chị đến khám một bác sĩ tâm lý.
- Chị mắc phải chứng rối loạn hậu chấn thương, mặc dù đó là một tình trạng bình thường sau một sự cố đau buồn, nhưng có cách để chữa trị nó và tôi khuyên chị nên đi khám ở một bác sĩ tâm lý.
Vì vậy, mỗi tuần một lần, chị đến gặp bác sĩ Kaufman và vị này bắt chị phải mau chóng đi nghỉ hè.
- Các cơn đó rất tự nhiên và về lâu lại còn rất có ích nữa. Hai năm sau cái chết của Bobby, chị luôn từ chối nhìn vào sự thật. Bây giờ chị đã có Hannah rồi, chị có thể đương đầu các cơn đó. Chị hãy đi nghỉ ngơi ở đâu đó, hãy thụ hưởng cuộc đời, nhưng nhớ phải mang theo thuốc của chị. Chị đừng ngại gọi điện cho tôi nếu chị cảm thấy cần, và nếu không có gì khác, tôi sẽ gặp lại chị vào tháng Chín.
"Chúng ta sẽ tha hồ mà vui đùa" - Menley thầm nghĩ.
Chị mang Hannah lên phòng, thay quần áo cho con bé trước khi đặt xuống giường và ru cho nó ngủ lại. "Bây giờ con phải ngoan và ngủ thật giỏi cho mẹ" - chị thì thầm trong tai con bé.
Cổ và vai chị cứng đơ nên chị phải xoay đầu qua lại và ưỡn người cho đỡ mệt. Bộ tóc màu hung nâu của chị lắc lư quanh cổ áo thun. Menley ước gì mình cao thêm một tí nhưng ở vào cái tuổi ba mươi mốt, chị rồi cũng phải quen với chiều cao một thước sáu mươi hai của mình. Ít ra mình cũng khá cân đối, chị tự an ủi, và cái thân hình thon thả hiện giờ là hiệu quả của nhiều buổi tập thể dục trên tầng một của tòa nhà chị đang ở.
Trước khi tắt đèn, chị ngắm nhìn đứa con thân yêu của mình. Đúng là một phép lạ! Được lớn lên cùng người anh trai, chị không khác gì một thằng con trai, không thích búp bê lại mê đá banh hơn chơi bán hàng. Chị luôn cảm thấy thoải mái với đám con trai, hồi còn trẻ chị là người thân tín và vú em được ưa chuộng của hai đứa cháu mình.
Nhưng không có gì cho thấy tình yêu bao la mà chị cảm nhận được khi sinh Bobby, và lần này nó lại biểu lộ một lần nữa trước cái khuôn mặt tròn trịa của con bé đáng yêu mà tánh tình đôi khi khá thất thường.
Khi chị bước vào phòng khách, điện thoại lại reo vang. "Lần này chắc thế nào cũng là Adam vì có thể anh đã cố gọi cho mình trong lúc mình đang nói chuyện với Jane" - chị tự nhủ khi cầm máy lên.
Đúng là Adam.
- Chào anh yêu - chị nói bằng giọng thật vui vẻ - Anh có tìm được nhà không?
Không kịp trả lời câu hỏi, Adam hỏi lại đầy lo lắng:
- Anh đây em yêu. Em thấy thế nào? Con bé ra sao rồi?
Menley giữ im lặng trong khoảnh khắc. Mình không nên trách khi anh tỏ ra lo lắng như thế, tuy vậy chị không khỏi chọc ghẹo anh.
- Em thì không sao hết, nhưng em phải thú thật với anh là em không chăm gì được cho Hannah từ khi anh ra khỏi nhà lúc sáng nay. Anh chờ em một chút để em đi coi thử nghe.
- Menley ơi!
- Anh tha lỗi cho em đi, nhưng sao anh cứ đặt có mỗi một câu hỏi mà thôi, có vẻ như anh đang chờ nhận tin xấu vậy.
- Anh rất tiếc em yêu, đừng giận anh nhé. Chỉ vì anh quá yêu hai người đó thôi, em có biết không, anh luôn muốn em và con lúc nào cũng khỏe mạnh. Anh đang ở cùng Elaine đây và tụi anh đã tìm được một ngôi nhà thật hết ý. Ngôi nhà của một thuyền trưởng, có gần ba trăm năm tuổi, trên Đảo Morris ở Chatham. Nó tọa lạc tại một nơi thật lý tưởng, ngay trên vách đá nhìn ra đại dương. Em sẽ thích nó mà. Nó có cái tên "Tưởng Nhớ" nữa đấy. Anh sẽ kể cho em rõ khi anh trở về. Anh sẽ về sau bữa ăn tối.
- Anh phải nhớ là anh còn lái xe suốt năm tiếng đồng hồ nữa đấy - Menley phản đối - và sáng nay anh đã làm một chuyến rồi. Đáng lẽ anh nên ở lại đó đêm nay và về đây lúc sáng sớm mai.
- Anh không bận tâm khi phải về trễ vì anh muốn ở cạnh bên em và con tối nay. Anh yêu em!
- Em cũng yêu anh - Menley đáp lại hết sức nhiệt tình.
Sau khi nói lời chúc ngủ ngon, chị gác máy và thì thầm một mình. "Em hy vọng lý do thật sự khi muốn trở về khuya như thế vì anh lo sợ khi để em ở nhà một mình với con bé mà thôi".