Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bảy Mươi Bốn

❊ ❊ ❊

Trên đường về, Amy tự hỏi không biết cô có nên có báo cho cha mình biết bà Carrie Bell suýt tí nữa đã làm cho cô khóc không nữa. Bà Nichols cũng có hỏi cô về vấn đề đó nhưng cô đã chối.

Có vẻ như bà Nichols tin mình nhưng bố mình chắc thế nào cũng nghe theo bà Carrie. Ông luôn tỏ ra bận tâm vì mình trong khoảng thời gian sau này. Phải chi ông không luôn miệng nói sẽ là một điều tuyệt vời nếu mình có một bà mẹ kế!

Vào tháng sau mình sẽ được mười tám tuổi, Amy thầm nghĩ. Mình rất muốn bố mình thôi việc ca ngợi các đức tính của Elaine. Mình rất vui khi ông tái giá nhưng mình vẫn thích hơn nếu không phải với cô ấy.

Tối nay, cô muốn đi chơi cùng các bạn của mình ở Hyannis. Nhưng Elaine quyết định làm một bữa ăn tối và bố cô vừa bắt buộc vừa năn nỉ cô đi theo ông.

Ôi sao mình muốn vào đại học cho rồi, Amy tự nhủ trong lúc nhích chiếc xe từng chút một vì sự tắc nghẽn trên con đường dẫn đến vòng xoay. Rồi cô lại thở dài.

- Mẹ ơi, sao mẹ lại chết để bỏ hai cha con lại như thế này?

Chắc có thể cũng vì lý do này mà cô cảm thấy mình gần gũi với bà Nichols hơn. Không khác gì việc cô thương nhớ người mẹ mình, bà Nichols cũng tiếc nhớ thằng con trai cưng của bà ta. Nhưng bây giờ bà ta đã có Hannah rồi.

Và mình có Elaine, cô ta cay đắng nghĩ đến việc đó khi bước đi trên lối ra vào.

***

Nhưng cô không hối tiếc việc đi cùng cha đến dự bữa ăn tối ở nhà Elaine. Scott Covey cũng được mời và cô đang giúp anh ta luộc tôm hùm. Cô nhận thấy anh ta dễ mến và không bao giờ làm phiền người khác với các vấn đề của mình. Anh ta nói với cô về Chapel Hill.

- Một trong các vở kịch chúng tôi đóng trong chuyến lưu diễn được quảng cáo trong hai tuần liền tại trường đại học thuộc thành phố Chapel Hill - anh ta cho cô biết như thế. - Quả thật đó là một thành phố tuyệt vời, tôi tin rằng cô sẽ cảm thấy rất hạnh phúc khi đến đó.

Trong bữa ăn, Amy nhận thấy họ tránh nói về cuộc thẩm vấn. Chỉ có Elaine hỏi cô là bà Carrie trong khi làm công việc nhà, còn nghe tiếng bước chân nữa không.

Thừa cơ hội này, Amy nói bóng gió về những tiếng khóc Carrie tưởng là chính cô đã khóc.

- Không, nhưng nếu bà ta có nói cho mấy người nghe là bà ta thấy tôi khóc, tôi xin báo trước cho mấy người biết là bà ta đã lầm.

- Bà ta có nghe một ai đó khóc à? — Elaine hỏi - Con có nghĩ là Menley không?

- Bà Nichols đã đi ra ngoài với bà Paley và bà ta rất khỏe khi trở về nhà. 

Amy không muốn nói về Menley cho Elaine nghe. Cô biết Elaine đang tin là bà ta đang đứng trên bờ của một suy sụp thần kinh khác. Phải chi mình lái xe riêng của mình thay vì đi với bố mình. Mình không ngồi chết ở đây cho đến hết buổi tối đâu - cô thầm hối tiếc.

Đến khi Scott cho biết ý định anh ta muốn về, cô liền chụp lấy cơ hội.

- Anh có thể đưa tôi về được không? - cô hỏi rồi xoay về phía cha mình với một bộ mặt bơ phờ: "Bố à, con đã làm việc vất vả suốt cả ngày và bây giờ con muốn về nhà, trừ phi cô Elaine muốn con ở lại để rửa chén".

- Ồ không, con hãy về nghỉ đi. Giữ trẻ là một công việc nặng nhọc mà.

Amy đã giả bộ mệt mỏi, nên cô không thể đi gặp bạn bè trong tối nay được. Tivi thì không có gì hay cả và cô cũng không thể nhờ Scott chở cô đi thuê một băng video. Nhưng cô nhớ Elaine có một bộ sưu tầm băng lạ thường mà cô ta thường cho ba cô mượn.

- Cô Elaine, có thể cô cho cháu mượn một cuốn băng video được không?

- Cháu cứ lấy những gì cháu thích nhưng nhớ phải đem trả đấy.

Làm như thể mình là hạng người đó vậy, Amy lẩm bẩm. Ba cô vừa bắt đầu một câu chuyện dài vô tận của ông khi cô bước ra khỏi chỗ đó để qua bên phòng khách.

Kệ chiếm gần hết các bức tường. Hơn phân nửa chứa băng video được xếp theo vần. Amy đọc tựa đề và chọn một cuốn Một cô gái vùng quê với Grace Kelly và Lông ngựa, một phim hài của anh em nhà Marx. Khi quay trở ra, Amy nhớ có một phim cô luôn muốn xem là Birth of the Nation (Sự hình thành của một quốc gia), có lẽ Elaine có nó. Cô đọc dọc theo vần B và tìm thấy nó. Khi lấy nó xuống cô làm rớt mấy cuộn băng khác. Trong lúc đặt chúng lại chỗ cũ, Amy hiểu vì sao chúng bị rơi ra. Có một cuộn băng nằm bên trong, sát tường. Amy ngạc nhiên khi thấy cái tựa: BOBBY - BĂNG CUỐI, có phải đây là cuốn băng về thằng bé Nichols mà Carrie xem qua hồi năm ngoái không?

Mình muốn coi thử nó xem sao, cô thầm nghĩ. Có thể Elaine không biết là nó có ở đây đâu. Dù sao nó cũng thuộc gia đình Nichols và vì thế cô ta sẽ không cho mình mượn cũng nên. Mình sẽ đem trả nó cùng với mấy băng kia. Không ai biết chuyện gì đâu. Cô nhét hết mấy cuốn băng vào trong túi đeo lưng của mình và trở lại phòng ăn.

Ba cô vừa kể xong câu chuyện. Scott Covey mỉm cười rất nhã nhặn, còn Elaine thì rũ rượi. Amy muốn bóp cổ Elaine khi cô nghe giọng cười này. Khi mẹ cô còn sống, mẹ thường nói:

- Anh John này, anh có thể nào hứa đừng bao giờ bắt mẹ con em nghe những lời thoại dài lê thê đó trong vòng một phút không? - Rồi bà sẽ cười với ông chớ không cười chế giễu ông.

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.