Hôm nay trời có vẻ nóng bức, nhưng Scott Covey vẫn mặc một bộ vét màu xanh dương để ra trước tòa với một áo trắng và một chiếc cà vạt màu xanh xám. Anh hơi do dự khi muốn mặc quần áo cho thoải mái hơn, nhưng nếu quần áo bình dị quá sẽ không gây ấn tượng tốt cho ông chánh án.
Anh ta do dự không biết nên đeo nhẫn không? Nó có vẻ lố bịch quá không? Chắc là không rồi, anh ta thầm nghĩ và luồn nó vào ngón tay. Anh ta tự ngắm mình trong gương. Bất chợt nghĩ đến trước đây Vivian luôn ham muốn nước da đồng đỏ của anh. Vivian thường nói:
"Em chỉ phí thời giờ để tắm nắng và lột da, trong khi anh lại có được nước da rám nắng tuyệt đẹp đó. Như thế màu mắt của anh trở nên sậm hơn còn tóc thì sáng hơn làm cho mấy cô gái cứ phải nhìn anh chết trân".
"Trong khi đó anh chỉ nhìn mình em thôi" - Anh đã chọc cô ta như thế.
Anh ngắm nhìn mình từ đầu đến chân rồi trề môi. Anh mang một đôi giày mọi hiệu Gucci mới toanh, cảm thấy không thích hợp cho lắm nên anh bỏ đi tìm một đôi giày cũ được đánh xi bóng láng. Như thế này hay hơn nhiều, anh nhận xét khi kiểm tra lại lần cuối cùng.
Miệng đột nhiên khô khốc, anh nói thật lớn tiếng "Nào bây giờ phải đi thôi".
***
Bà Paley đến nhà gia đình Sprague để ở lại cùng Phoebe trong lúc Henry ra trước tòa.
- Hồi chiều hôm qua bà ấy bị dao động dữ lắm - Henry báo cho bà Jan - Menley có nói một điều gì đó về Tưởng Nhớ làm cho bà xúc động. Tôi có cảm tưởng bà ấy muốn cho chúng ta biết một điều gì đó nhưng không thể thốt ra thành lời.
- Chỉ cần nhắc đến ngôi nhà thôi, chắc thế nào tôi cũng làm cho bà ta nói ra được.
***
Amy đến Tưởng Nhớ vào lúc tám giờ. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy ông Nichols mặc đồ vét. Ông ta lịch lãm quá đi! Đây là tuýp người luôn cho thấy mình là một con người hoàn hảo trong mọi hoàn cảnh.
Với vẻ mặt lo âu, Adam kiểm tra lại hồ sơ đựng trong cặp, rồi anh ngước mắt lên và mỉm cười với cô.
- Xin chào Amy. Menley đang mặc quần áo cho Hannah. Em lên đó lo cho bé Hannah đi vì chúng tôi gần trễ giờ rồi.
Ông ấy rất dễ thương, Amy thầm nghĩ. Cô nghĩ mình không nên để Adam phải mất thời giờ để tìm cái băng video của Bobby ở New York trong khi nó đang ở tại nhà của Elaine.
Trong một lúc bốc đồng, cô nói:
- Ông Nichols ơi, tôi có thể thổ lộ với ông điều này không? Nhưng xin ông đừng bao giờ nói là do tôi tiết lộ được không?
Anh nhìn cô với anh mắt lo ngại nhưng vẫn đáp lại “Đương nhiên rồi".
Cô cắt nghĩa bằng cách nào cô đã tìm ra băng video đó, đem nó về nhà mình, rồi sau đó trả nó lại chỗ cũ. Rồi Amy giải thích:
- Em đã mượn nó mà cô Elaine không hay biết, vì thế cô ấy sẽ giận dữ nếu biết được. Chỉ vì em muốn xem thằng con trai của ông thôi.
- Ồ Amy ơi, cô có biết là cô vừa trút cho tôi một gánh nặng ghê gớm lắm không. Chúng tôi không có bản sao cuốn băng đó và Menley sẽ tuyệt vọng nếu như nó bị mất đi. Hồi năm ngoái tôi đã vội vã rời khỏi Cap và có nhờ Elaine giữ cho tôi vài thứ. Vì thế sẽ rất dễ dàng nếu tôi hỏi cô ta trả lại cuốn băng đó cho tôi mà không dính dáng gì tới em.
Anh nhìn đồng hồ. "Thôi đã tới giờ rồi và họ đang xuống kia".
Amy nghe tiếng chân trên cầu thang và Menley xuất hiện trong bước đi hối hả với Hannah trên tay.
- Em sẵn sàng rồi đây Adam. Con bé này không ngừng ngọ nguậy - Rồi chị quay sang Amy - Tôi trao nó cho em đây Amy.
Amy đón lấy Hannah từ tay Menley.