Coogan đang trên đường đến Orleans khi ông nhận được điện thoại vào lúc ba giờ mười lăm của văn phòng biện lý. Viên phụ tá biện lý báo cho ông biết là chiếc nhẫn ngọc bích đã được trả lại cho gia đình Carpenter. Đêm qua đúng mười giờ đêm, một người láng giềng, ông Preston Creshaw, có thấy một chiếc xe khả nghi chạy chầm chậm trước thùng thư của gia đình Carpenter.
- Chúng tôi không chắc người lái xe đã bỏ chiếc nhẫn vào trong đó, nhưng đó cũng là một đầu mối - ông phụ tá nói - Lời mô tả chiếc xe của ông Creshaw cũng khá chính xác: một chiếc Plymouth đen hay xanh đậm, mang bảng số Masachusetts với một hàng số trong đó có số 7 và một con 3 hay con 8 gì đó. Hiện chúng tôi đang cho truy tìm.
Một chiếc Plymouth đen - Nat nghĩ - Xanh lá đậm hay đen. Mình mới thấy chiếc xe này gần đây không biết là ở đâu? Phải rồi! Trước căn nhà của Fred Hendin và sau đó ông thấy Fred và Tina leo lên chiếc xe đó sau khi ra khỏi tòa án hôm thẩm vấn.
- Anh bạn trai của Tina Aroldi có một chiếc Plymouth xanh lá đậm - ông báo lại - Thử cho kiểm tra bảng số xem sao?
- Ông hãy chờ một chút - Ông phụ tá nói lại trong điện thoại với giọng mừng rỡ.
- Bảng số gồm có một số 7 và số 3. Sếp muốn anh có mặt khi chúng tôi đưa anh ta về thẩm vấn.
- Nếu thế, tôi xin hẹn với mấy anh đúng năm giờ trước cửa nhà anh ta. Tôi đang theo một tin tức có thể đưa chúng ta đến một đầu mối khác.
Vị chuyên gia về không ảnh, Walter Orr, đã nghe máy nhắn tin và gọi trả lời. Nat có hẹn đến văn phòng ông ta lúc bốn giờ.
Mớ bòng bong bắt đầu được gỡ rối, ông hớn hở khi bỏ máy điện thoại xuống cái đế trên bảng điều khiển. Mười phút sau ông rời Đường số 6 để tiến về hướng Orleans. Năm phút sau ông đã ngồi trong văn phòng của Walter Orr ngay trung tâm thành phố.
Khoảng ba mươi tuổi, dáng người chắc nịch, Walter Orr giống một người khuân vác hơn là một nhiếp ảnh gia. Anh ta đang pha cà phê.
- Một ngày làm việc thật vất vả - anh ta nói với Nat - Tôi phải đi chụp vài bức không ảnh trên bầu trời New Lon-don và ông có thể tin là tôi rất mừng khi về đây. Gần hai giờ nữa thôi, cơn bão sẽ ập đến và trong lúc đó tôi không muốn mình đang bay lơ lửng trên trời.
Anh ta đưa một tách cho Nat.
- Ông dùng cà phê chứ?
Nat lắc đầu - Không cám ơn - lấy tấm hình bị rách ra và hỏi:
- Chính anh đã chụp nó phải không?
Orr chỉ liếc qua bức ảnh.
- Phải chính tôi đã chụp nó. Ai đã phá hỏng nó như thế kia?
- Đó là câu hỏi chúng tôi đang đặt ra. Chúng tôi được biết là Elaine Atkins đã thuê anh chụp và hiện giờ cô ta đang giữ cái âm bản của nó.
- Đúng vậy. Cô ta muốn giữ nó và có trả tôi thêm tiền để tôi nhượng lại nó.
- Tốt, bây giờ anh hãy nhìn kỹ vào tấm hình này - Nat đưa tấm hình Elaine đã tặng cho ông - Anh có nhận thấy sự khác biệt không?
- Đương nhiên rồi, hình chiếc tàu đã bị loại bỏ. Ai đã làm thế? Elaine à?
- Người ta nói với tôi như thế.
- Tốt thôi, tôi đã đồng ý cho cô ta muốn làm gì tùy thích.
- Trong điện thoại, anh nói là ngày và giờ của các lần chụp ảnh đều được ghi lại trên âm bản phải không?
- Đúng vậy.
Nat chỉ vào góc hình bên phải của nguyên bản và nói:
"Người ta có thể đọc được ngày thứ sáu 15 tháng Bảy, 15g30".
- Và năm thì được ghi ở phía trên - Orr nói nhanh.
- Tôi hiểu rồi. Vấn đề là làm sao biết chắc ngày giờ trên đó là chính xác chứ? Trường hợp này có đúng như vậy không?
- Đúng vậy.
- Tôi cần một phóng to của hình chiếc tàu bị thiếu. Thế anh đã chụp bao nhiêu kiểu, hay anh có cái nào tương tự như thế không ?
Orr tỏ ra do dự.
- Điều đó có quan trọng cho ông lắm không? Ông cho là chiếc tàu đó chở ma túy hay cái gì tương tự như thế à?
- Điều đó có thể rất có ích cho rất nhiều người đấy - Nat đáp lại.
Orr mím môi lại.
- Tôi biết không phải ông đến đây để chiêm ngưỡng các tác phẩm nghệ thuật của tôi. Giữa hai chúng ta thôi nhé, tôi đã bán hết cuộn phim cho Elaine rồi, nhưng tôi có làm cho riêng tôi một tấm hình này. Tôi sẽ không bán nó cho bất cứ ai vì đó là một kiểu ảnh tuyệt đẹp. Tôi giữ nó để làm một bằng chứng về tài nghệ của tôi.
- Đây quả là một tin hết sức tuyệt vời. Anh có thể nào thực hiện ngay một tấm hình khác được không?
- Được chứ, và y như thế có phải không?
- Phải đúng y như bản gốc, nhưng tôi chỉ quan tâm đến chiếc tàu mà thôi.
- Nhưng ông muốn biết gì về chiếc tàu đó.
- Tất cả những gì mà tài năng của anh có thể biểu lộ được - Ông viết số điện thoại di động của ông phía sau tấm danh thiếp và đưa cho Orr "Anh hãy làm càng sớm càng tốt, tôi chờ tin báo của anh đấy".