Tại Chatham, Elaine sống trong một ngôi nhà được xây dựng theo kiểu truyền thống từ năm 1780. Thoạt đầu, đây là một căn nhà khiêm tốn, và theo năm tháng, các người chủ thay phiên nhau nâng cấp và nới rộng ra một cách tuyệt hảo. Cho đến nay, nó vẫn không mất đi vẻ đẹp cổ xưa giữa các ngôi nhà sang trọng quanh đó.
Lúc bảy giờ, Elaine làm cuộc kiểm tra chớp nhoáng. Ngôi nhà trông rực rỡ. Khăn lông trắng tinh được để trong phòng vệ sinh cho khách, rượu được ngâm trong nước đá, cái bàn được trang trí một cách bắt mắt. Chính cô đã làm món xà lách tôm hùm ngon tuyệt này, một món ăn rất tốn nhiều công sức, phần còn lại của buffet do nhà hàng mang tới. Khách mời buổi tiệc khoảng hai mươi người nên cô có gọi thêm một hầu bàn và một người phục vụ quầy rượu.
John đề nghị để anh lo phần bar nhưng chị đã từ chối.
John là một con người cao lớn, mạnh mẽ và vẻ rất cương nghị. Với tuổi năm mươi ba, mớ tóc lưa thưa của anh đã bạc trắng. Khuôn mặt anh no tròn, biểu lộ vẻ dễ mến và trung thực. Anh âu yếm nhìn Elaine và nói:
- Em hãy đến đây, thiên thần của anh.
- Anh làm ơn đừng làm hư tóc của em.
- Anh thích em xõa tóc em yêu ạ. Hôm nay anh muốn tặng em một món quà để cảm ơn em.
Elaine cầm lấy gói quà.
- John, anh tử tế quá. Nhưng là cái gì đây?
- Một hủ trái ôliu. Thế em nghĩ nó là gì? Em cứ mở ra xem đi.
Đúng là một hủ ôliu nhưng bên trong chỉ là một mảng vải xanh dương.
- Có gì trong đó vậy? - Elaine hỏi trong lúc mở nắp ra và thọc tay vô rút miếng vải ra.
- Em hãy cẩn thận, những trái ôliu này đắt lắm đấy.
Cô thận trọng mở tấm vải ra, thấy bên trong có một đôi bông tai bằng mã não cẩn kim cương. Cô thốt lên: "Ồ, anh John!".
- Em có nói là em sẽ mặc một chiếc váy đen và bạc nên anh nghĩ em phải có một đôi bông tai tương xứng với nó.
Cô choàng tay quanh cổ anh thì thầm "Anh đáng yêu quá đi. Em không quen được nuông chiều như thế này đâu".
- Làm cho em vui là nhiệm vụ của anh mà. Em đã làm việc khổ nhọc trong một thời gian dài và em xứng đáng được nhận nó.
Cô ôm lấy mặt anh ta và hôn thật say đắm. "Cám ơn anh".
Chuông cửa vang lên. Có ai đó đang đứng trước cửa.
- Các người có thôi đi mấy màn âu yếm đó để mời khách vào nhà không?
Mấy người khách đầu tiên đã tới.
***
Đúng là một đêm thú vị, Menley nhủ thầm sau khi đi một vòng xem qua buffet và trở lại ngồi trên chiếc ghế dài. Tất cả những người khách đến đây đều là bạn từ lúc ấu thơ. Gặp nhau họ nhắc các kỷ niệm xưa một cách thích thú.
- Adam, anh có nhớ cái ngày chúng mình đã lấy chiếc tàu của cha anh để đi Nantucket không? Ông đã rầy la chúng ta một trận nên thân.
- Cũng vì anh quên báo cho ông ấy biết - Adam mỉm cười giải thích
- Chính mẹ em đã làm to chuyện - Elaine nói tiếp - Tất cả vụ này chỉ vì em là đứa con gái duy nhất với năm thằng con trai. Người ta sẽ nghĩ gì đây?
- Còn tụi tôi thì giận dữ vì không được mời tham gia - Một cô gái khá đẹp với tóc nâu nói bằng một giọng thờ ơ- Tất cả bọn tôi đều si anh Adam.
- Vậy em không si mê anh sao? - Người chồng cô ta phản đối.
- Chỉ vào năm sau thôi.
- Và cái hôm chúng ta đào một lỗ để nướng hến đó... tôi muốn gãy xương sống chỉ vì phải khom lưng để lượm rong. Rồi cái thằng ngu kia cứ chạy suýt chút nữa té xuống cái lỗ đó... Rồi cái năm mà chúng ta...
Menley mỉm cười, cố nghe nhưng tâm trí chị lại để đâu đâu
Vị hôn phu của Elaine - John Nelson, đang ngồi trên cái ghế bành cạnh chiếc ghế dài. Anh ta xoay lại nhìn Menley.
- Chị đã làm gì trong thời niên thiếu của mình, trong khi các người kia đang sống phè phỡn tại Cap?
Chị nhẹ nhõm xoay mặt lại nhìn anh ta.
- Thì tôi đã làm đúng những gì mà Amy hiện giờ đang làm, nghĩa là giữ em. Tôi sống ba mùa hè liên tiếp tại New Jerscy với một gia đình có năm đứa con.
- Không có kỳ nghỉ hè thật sự sao?
- Chuyện đó không quan trọng cho lắm. À, Amy là môt cô gái rất dễ mến. Cô ấy rất tuyệt vời với đứa bé.
- Cám ơn chị. Thú thật, nỗi hiềm khích của nó đối với Elaine quả là một vấn đề nan giải.
- Anh không nghĩ là mọi chuyện sẽ ổn khi con bé vào đại học và gặp nhiều bạn mới hay sao?
- Tôi hy vọng thế. Mới năm ngoái thôi, nó còn sợ bỏ tôi lại một mình sau khi nó vào đại học. Nhưng bây giờ nó lại nghĩ mình bị cho ra rìa khỏi ngôi nhà này một khi tôi cưới Elaine. Đúng là một tình thế kỳ quặc nhưng tôi lại là người chịu trách nhiệm đấy. Tôi luôn coi nó như bà chủ nhà và bây giờ nó không muốn bị tống ra ngoài - Anh ta nhún vai, rồi nói tiếp - Nhưng tôi hy vọng nó sẽ nghĩ khác đi. Còn tôi, hiện giờ tôi mong rằng cô cũng sẽ thương mến vùng Cap này nhiều như tôi yêu thích nó vậy. Chúng tôi đến từ Pennsylvanie để nghỉ vài ngày, cách đây hơn hai mươi năm và bà vợ tôi mê chỗ này đến mức chúng tôi không lúc nào rời xa nó. Cũng may tôi bán được cái văn phòng bảo hiểm của tôi để mua một ngôi nhà tại Chatham. Nếu một ngày nào đó cô muốn mua một căn nhà khác tại Chatham, tôi sẽ giúp cho. Người ta thường không hiểu mấy về bảo hiểm, nhưng đó là một nghề rất hấp dẫn.
Một lát sau, Menley đi đến quầy để lấy thêm cà phê. Nghề bảo hiểm dưới mắt chị không hấp dẫn tí nào. Nhưng chị lại trách mình đã nghĩ như thế. John Nelson rất dễ thương dù chị thấy anh ta có phần buồn chán, anh ta hơi già đối với Elaine.
Adam đến gặp chị tại quầy buffet trong khi chị rót cà phê vào trong tách.
- Em có vui không em yêu? Em nói chuyện say sưa với anh kép của Elaine đến mức anh không thể làm cho em chú ý được. Thế em nghĩ sao về mấy người bạn của anh?
- Tuyệt vời - Chị cố tỏ vẻ hoan hỉ. Trong thâm tâm, chị thích ở nhà với Adam hơn. Tuần nghỉ đầu tiên của họ gần kết thúc rồi và anh phải ở hai ngày tại New York để giải quyết công việc. Như hồi chiều này, họ phải bỏ ngang cuộc đi dạo ngoài bãi biển để có cuộc hẹn với Scott Covey và ngay tối nay chị lại phải ngồi đây giữa đám người lạ này.
Ánh mắt của Adam nhìn chăm chăm vào một ai đó đứng sau chị.
- Anh vẫn chưa có dịp nói chuyện với Elaine. Anh muốn nói với cô ấy về cái hẹn của Covey.
Bỗng dưng chuông cửa vang lên, và không chờ có người ra mở, một bà khoảng sáu mươi tuổi bước vào. Elaine vội vã đi lại phía người đó.
- Jan, tôi rất mừng là bà đến đây cùng chúng tôi.
Adam nói với Menley - Elaine có báo cho anh là cô ta có mời Jan Paley - bà chủ của ngôi nhà Tưởng Nhớ.
- Ồ hấp dẫn quá! Em cũng muốn được nói chuyện với bà ta - Menley ngắm nhìn bà Paley trong khi Elaine ôm hôn bà. Rất có duyên, chị thầm nghĩ. Jan Paley không trang điểm. Mái tóc gần trắng tinh của bà dợn sóng một cách tự nhiên. Da đã nhăn nhưng vẫn còn mịn màng. Bà có một giọng cười ấm áp và hào phóng.
Elaine giới thiệu bà ta cho Menley và Adam "Những người thuê nhà của bà đây Jan"
Menly bắt gặp ánh mắt thương cảm trong cái nhìn của Jan Paley. Có lẽ Elalne đã kể cho bà ta nghe về Bobby.
- Ngôi nhà của bà đẹp lắm, thưa bà Paley - Menley khen một cách thành thật.
- Tôi rất mừng là cô thích nó - Bà Paley từ chối cái đĩa Elaine đưa cho bà - Không cám ơn, tôi mới vừa ăn tối ở câu lạc bộ. Tôi chỉ cần một tách cà phê thôi.
Lúc này mọi người đã tản mác mỗi nơi, Elaine nhìn thấy chiếc ghế dài đang trống nên cất tiếng mời bà Jan Paley.
- Bà Paley, tôi mời bà lại ngồi nói chuyện với tôi được không?
- Sẵn lòng.
Khi họ vừa ngồi xuống, Menley lại phải nghe thêm một chuyện nghỉ hè khác.
- Cách đây hai năm, tôi cùng chồng đi dự một buổi họp mặt của trường trung học cũ - bà Jan Paley kể. Bữa tối đầu tiên, tôi muốn điên đầu khi phải nghe họ nói về những kỷ niệm xưa, nhưng một khi họ đã chán việc đó, tôi có nhiều khoảnh khắc thật tuyệt vời.
- Đương nhiên rồi.
- Tôi phải xin cô thứ lỗi - Jan nói tiếp. Nhưng phần lớn đồ đạc trong nhà trông ghê lắm, chúng tôi chưa hoàn tất việc trùng tu nên tạm thời vẫn giữ chúng lại.
- Đồ đạc trong căn phòng lớn còn đẹp lắm mà.
- Đúng vậy. Chúng tôi đã phát hiện ra chúng trong một cuộc bán đấu giá và tôi không thể cưỡng lại việc phải mua chúng. Nhưng về chiếc nôi, tôi tìm thấy nó trong một đống đồ cũ dưới tầng hầm. Tôi nghĩ đó là một cái nôi hồi thế kỷ XVII, có thể nó nằm trong thành phần mớ đồ đạc nguyên thủy. Ngôi nhà đó có một quá khứ huy hoàng lắm, cô có biết không?
- Theo những gì tôi được nghe kể thì một ông thuyền trưởng viễn dương đã xây dựng nó cho cô vợ của mình. Sau đó ông đã bỏ nó khi nghe bà ta phản bội ông theo một người đàn ông khác.
- Đó chỉ là một phần của câu chuyện thôi. Người ta nói bà Mehitabel vợ của ông, luôn kêu gào sự vô tội của mình. Cho đến khi hấp hối, bà có ước nguyện được ở lại trong ngôi nhà cho đến khi nào người ta trả lại đứa con cho bà. Tuy nhiên, hầu hết các ngôi nhà cũ xưa của vùng Cap luôn có những truyền thuyết như thế. Rất nhiều người cho rằng họ đang ở trong các ngôi nhà có ma.
- Nhà có ma à!
- Đúng vậy. Một người bạn thân nhất của tôi có mua một ngôi nhà cổ đã được các tay sửa chữa nghiệp dư nâng cấp lại. Sau khi đã hoàn chỉnh, vào một hôm, trong lúc hai vợ chồng còn nằm trên giường, bà ta nghe tiếng bước chân trong cầu thang, và cánh cửa phòng được mở ra. Bà ta chắc chắn là mình đã thấy một dấu chân trên tấm thảm.
- Tôi nghĩ tôi sẽ chết khiếp mất.
- Không đâu. Bà ấy nói là bà cảm thấy rất dễ chịu, giống như một đứa trẻ lúc vừa thức dậy thấy ngay mẹ mình đang đứng nhìn mình vậy. Rồi bà ta cảm thấy có một bàn tay vỗ lên vai bà kèm theo tiếng thì thầm "Tôi rất mừng về tất cả những gì bà đã làm cho ngôi nhà của tôi". Theo bà ta, đó là chủ ngôi nhà mà bà đang ở, đã nói cho bà biết niềm hạnh phúc khi thấy ngôi nhà mình được tân trang lại như thế.
-Bà ấy có thấy bóng ma nào không?
- Không. Bây giờ Sarah đã là góa bụa và rất già. Bà thường nói bà luôn cảm nhận được một sự hiện diện nhân từ cạnh bà và có cảm tưởng như đang sống trong ngôi nhà với một người bạn thân thiết vậy.
- Bà có tin việc đó không?
- Tôi không phủ nhận việc đó - bà Jan Paley chậm rãi trả lời.
Menley hớp một ngụm cà phê để lấy can đảm đặt ra câu hỏi.
- Thế bà có một cảm giác kỳ lạ khi bước vào phòng trẻ con đó không? Căn phòng cạnh căn phòng chánh đó!
- Không, bởi vì chúng tôi không bao giờ dùng đến nó. Nói cho đúng, hồi năm ngoái, một thời gian sau khi chồng tôi chết, tôi thật sự muốn ở lại Tưởng Nhớ. Nhưng đôi khi tôi buồn đến mức tôi nghĩ tốt hơn tôi nên rời xa ngôi nhà này. Đúng ra tôi không nên để cho Tom thực hiện việc trùng tu khổ nhọc dù cho ông ta cảm thấy vui sướng đến mức nào đi nữa.
Có phải chúng ta luôn cảm thấy có tội khi chúng ta mất đi một người thân không? Menley tự hỏi. Chị nhìn quanh căn phòng. Adam đang đứng giữa ba người đàn ông khác. Chị mỉm cười một cách miễn cưỡng khi thấy Margaret, cô gái tóc nâu, đứng lên, đi về phía họ và nhìn Adam với ánh mắt ngưỡng mộ. Một chút dư vị của nỗi si mê chăng? Làm sao mình có thể trách họ được.
Jan Paley cắt ngang dòng suy nghĩ của chị.
- Tôi có mua hết bốn cuốn David của cô cho thằng cháu tôi. Chúng thật hấp dẫn. Thế hiện giờ cô có đang viết cuốn nào khác không?
- Tôi đã quyết định lồng các cuộc phiêu lưu tới đây của David tại vùng Cap vào thế kỷ thứ XVII. Tôi bắt đầu làm các cuộc nghiên cứu rồi.
- Có thể Phoebe Sprague sẽ giúp cô rất nhiều. Bà ta là một nhà sử học lừng danh, bà ta có chuẩn bị một cuốn sách về Tưởng Nhớ. Có thể Henry sẽ cho phép cô đọc qua một số ghi chép của bà ta.
Bữa tiệc kết thúc vào lúc mười giờ ba mươi. Trên đường về Menley kể lại cho Adam biết về lời đề nghị của bà Jan Paley.
- Anh có nghĩ là sẽ bất lịch sự khi yêu cầu ông Henry cho phép em tham khảo các ghi chép của bà vợ ông ta không?
- Anh quen với gia đình Sprague từ lâu rồi - Adam đáp lại - Dù sao anh cũng sẽ gọi điện cho họ. Biết đâu được, có thể Henry sẽ vui mừng mà chia sẻ các khám phá của Phoebe với em.
Amy đang xem tivi khi họ về đến nhà.
- Hannah không hề thức giấc lần nào - cô báo cáo - Và em có đi xem mỗi nửa giờ như chị dặn.
Trong khi chị tiễn cô ta ra cửa, cô ta e dè với chị.
- Em thật ngu ngốc khi nói với chị về cái chuyện kỳ lạ trong căn phòng Hannah. Có thể cũng tại vì cái chuyện hoang đường mà Carrie Bell kể cho thiên hạ, về chiếc nôi đung đưa một mình và cái mền nhăn nheo như thể có ai ngồi trên đó.
Menley cảm thấy cổ mình thắt lại.
- Chị không biết giai thoại đó nhưng nó quả kỳ quặc - Menley đáp lại.
- Em cũng nghĩ như thế. Chúc bà ngủ ngon, bà Nichols.
Menley đi thẳng đến phòng trẻ con. Adam đã có mặt ở đây rồi. Hannah ngủ say trong tư thế hai tay để trên đầu.
- Chúng ta không được gọi con gái bằng cái tên Cô Bé Quạu Quọ nữa - Adam thì thầm.
- Chúng mình đã đặt tên cho đứa con yêu này bao nhiêu biệt danh rồi? - Menley hỏi khi hai vợ chồng lên giường ngủ.
- Nhiều lắm rồi đó em. Chúc em ngủ ngon nhé! - Adam ôm chị vào lòng - Anh hy vọng em đã có một đêm vui vẻ.
- Rất vui - Một lúc sau chị lại thì thầm "Em chưa buồn ngủ, và có làm phiền anh không nếu em đọc sách một chút?”
- Em dư biết là anh có thể ngủ ngay giữa ban ngày kia mà - Sau khi sửa chiếc gối lại anh nói tiếp "Nghe đây, khi nào Hannah thức giấc, em nhớ gọi anh dậy nhé. Anh sẽ lo cho con bé, em đã làm chuyện đó suốt cả tuần rồi".
- Sẵn lòng - Menley đeo kính vào và cầm đọc cuốn sách nói về thời gian đầu của vùng Cap mà chị kiếm được trong tủ sách. Cuốn sách dày và bong ra vì ẩm thấp. Các trang bên trong đã vàng úa và sờn cũ, tuy nhiên nó rất hấp dẫn.
Chị mới biết được các bé trai khi mới lớn lên mười tuổi đã phải đi biển và vài đứa trong số đó khi đến độ hai mươi tuổi đã trở thành thuyền trưởng. Vì vậy chị quyết định, trong phần này của Các Cuộc Phiêu Lưu của David, sẽ lôi cuốn nếu chị cho người anh hùng trong câu chuyện là một cậu bé sống trong thế kỷ XVII và theo nghề biển cả.
Chị đọc đến các đoạn nói về tiểu sử của các nhà hàng hải nổi danh nhất. Một cái tên buộc chị phải chú ý: đó là thuyền trưởng Andrew Freeman, sanh năm 1663 tại Brewster, bắt đầu đi biển khi còn là một trẻ nít, sau đó trở thành thuyền trưởng trên chính con tàu của mình - chiếc Godspeed - lúc mới hai mươi ba tuổi. Là hoa tiêu và thuyền trưởng, ông nổi tiếng không biết sợ là gì và ngay đám cướp biển cũng phải tránh xa chiếc God-speed. Chiếc tàu này chìm năm 1707, nguyên nhân do ông bất chấp mọi lý lẽ ra khơi lúc một cơn bão được dự báo. Các cột buồm bị bẻ gãy, chiếc tàu lật úp và chìm cùng toàn thể thủy thủ đoàn. Các mảnh vụn của chiếc tàu trôi dạt dọc theo bờ biển Monomoy.
Mình phải tìm hiểu thêm nữa về ông ta, Menley tự nhủ. Mãi đến hai giờ sáng, chị mới tắt đèn đi ngủ. Chị cảm thấy rất kích thích khi nghĩ mình đã hình dung được các tình tiết của câu chuyện.
***
Hannah bắt đầu rọ rạy vào lúc bảy giờ thiếu mười lăm. Như đã hứa, Menley gọi Adam dậy rồi tiếp tục ngủ lại. Vài phút sau, anh trở về phòng, bồng Hannah còn đang ngủ trên vai.
- Này Menley, sao hồi tối em lại để Hannah trong cái nôi cổ vậy?
Menley chồm người lên và nhìn anh với đôi mắt ngạc nhiên.
Vừa bối rối và lo âu, chị nghĩ "Mình đâu có qua xem con bé đâu, nhưng nếu mình nói điều này ra, anh sẽ cho là mình điên". Vì vậy chị ngáp và lè nhè:
- Hannah thức giấc và em không tài nào dỗ nó được. Em có đu đưa nó một lúc.
- Anh cũng nghĩ thế.
Hannah ngóc đầu lên và xoay qua nhìn, bé ngáp một cái và mỉm cười, rồi vươn vai.
Nhưng trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, hình dáng của con bé không khác gì Bobby, Menley thầm nghĩ. Bobby cũng thức dậy như thế đó, ngáp và mỉm cười trong lúc vươn vai.
Menley nhìn sang Adam. Chị không muốn cho anh ta biết mình bắt đầu hoảng hốt. Chị dịu mắt và nói:
- Đêm qua em thức khuya quá nên bây giờ còn buồn ngủ lắm.
- Em cứ ngủ thêm tùy thích. Hãy hôn cục cưng này một cái đi rồi anh sẽ mang nó xuống dưới. Em không cần phải lo gì cả, anh biết phải trông coi nó như thế nào.
- Em biết mà - Menley đáp lại.
Anh đưa con bé cho chị. Chị áp sát mặt mình vào mặt con bé. "Xin chào con yêu" - chị thì thầm. Bây giờ ba con sẽ lo cho con - chị nói với chính mình - Nhưng mẹ hứa với con một điều: ngày mẹ không còn có thể lo cho con được nữa là ngày mẹ đã chui xuống mộ rồi.