Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tám Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Lúc chín giờ sáng, tòa án Orleans đông nghẹt người. Bên thông tin đại chúng không thiếu một ai. Sự quảng cáo rùm beng quanh cái chết của Vivian Carpneter đã lôi kéo các tay ưa thích cảm giác mạnh và họ phải tranh giành với bạn bè của người chết cũng như các công dân khác của thành phố những chỗ ngồi còn trống trong phòng xử.

Người ta có cảm tưởng như đang dự một trận ten-nít vậy, - một phóng viên thì thầm với một đồng nghiệp ngay trước giờ nghỉ trưa. Và Nat đã nghe được lời nhận xét này.

Đây là một vụ án mạng chớ không phải một trò chơi, ông thầm nhủ, nhưng chúng ta không có đủ bằng chứng để đưa ra trong ngày hôm nay. Ông biện lý đã trình bày nội vụ một cách khéo léo. Ông đưa ra một lập luận thật vững chắc căn cứ trên từng điểm một: mối quan hệ giữa Scott Covey và Tina cho đến một tuần trước đám cưới của anh ta với Vivian; ngón tay bị cụt cùng chiếc nhẫn bị mất tích; việc người ta tìm thấy thân thể của Vivian tại một nơi không thể xảy ra được; và việc họ không hề nghe dự báo thời tiết.

Ông chánh án thỉnh thoảng có đặt các câu hỏi cho các nhân chứng. Với một sự chú ý thật tỉ mỉ, ông nghiên cứu các bản đồ và báo cáo giảo nghiệm.

Lời khai của Tina rất có lợi cho Covey. Ngay tức khắc cô nhìn nhận là đã được báo trước mối quan hệ của anh ta với Vivian, rằng cô ta có đến Boca Raton để thăm anh ta nhiều lần với niềm hy vọng anh ta sẽ quan tâm đến cô.

- Tôi say mê anh ta đến điên cuồng, nhưng kể từ ngày anh ta cưới Vivian, tôi biết là mọi chuyện đã kết thúc. Tôi yêu anh ta thật lòng. Nhưng hôm nay tôi đã đính hôn với người khác rồi. Và từ chỗ dành cho nhân chứng, cô ta cười thật rạng rỡ với Fred.

Trong thời gian tạm nghỉ, Nat nhận thấy ánh mắt của mọi người đều hướng về Scott Covey. Với bộ vó tài tử xi nê của anh ta, rồi đến Fred Hendin, mập mạp và nặng nề, với mớ tóc hiếm hoi trên đầu và vẻ mặt hết sức ngượng nghịu. Tất cả đều hiểu rằng vì không thể chài Scott Covey ra khỏi tay của Vivian được, Tina bèn quay lại với Fred Hendin.

Lời khai của Conner Marcus - người công dân của Eastham đã sáu mươi lăm tuổi, suýt chút nữa mất đứa cháu nội trong con bão đó - đáng lẽ đã chiếm lấy được phán quyết mà không cần Covey khai báo thêm điều gì nữa.

- Người ta phải có mặt tại đó mới biết được sự bất ngờ mà cơn bão đã ụp tới như thế nào - ông ta khai với một giọng run run vì xúc động - Terry, thằng cháu nội của tôi, và tôi đang câu cá. Rồi dòng hải lưu trở nên mạnh hơn. Chưa đầy mười phút sau, các ngọn sóng đã tràn qua mạn tàu và một trong các đợt sóng đó suýt chút nữa đã cuốn mất Terry. Mỗi đêm tôi đều quì để cám on Chúa đã không phải cho tôi ngồi tại cái chỗ của cậu thanh niên kia — Với nước mắt ràn rụa, ông chỉ ngón tay vào ngay Covey.

Với sự tự tin, Elaine Atkins mô tả sự thay đổi nơi Vivian Carpenter khi cô ta vừa mới quen với Scott Covey, và sự hòa hợp tràn đầy hạnh phúc của họ mà chính cô từng chứng kiến.

- Vào ngày tôi đưa họ đi xem ngôi nhà Tưởng Nhớ, họ đã bàn tính việc mua nó rồi. Họ có kế hoạch tạo lập một gia đình đông con nhưng Vivian không muốn bán ngôi nhà kia trước.

Đây là lần đầu tiên Nat nghe nói đến điều này. Và chính yếu tố này sẽ khiến cho các lời khai của Covey trở nên thuyết phục hơn. Điều đó có thể chứng minh việc anh ta không hề biết tầm quan trọng số tài sản thừa kế của Vivian là có cơ sở.

Sau giờ nghỉ giải lao cho bữa ăn trưa. Trong buổi chiều, lời khai của người thừa phát lại của Hyannis mà Vivian đã giao trách nhiệm lo công việc tài chánh của cô lại tạo thêm lợi thế cho Covey. Henry Sprague khai một cách thuyết phục về sự gắn bó của đôi vợ chồng trẻ. Viên thám tử của công ty bảo hiểm chỉ có thể xác nhận các lời khai của Tina: các lần lưu lại của cô ta bên Covey tại Boca Raton.

Đến phiên cha mẹ của Vivian khai. Cả hai đều nhìn nhận sự việc con gái họ luôn có các vấn đề về cảm xúc và luôn gặp nhiều khó khăn trong việc giữ được bạn. Họ nhấn mạnh dù một sơ sót mơ hồ nào đó, cô ta cũng dễ dàng cắt đứt mối quan hệ. Họ đưa ra một giả thuyết có một mối bất hòa đang chia rẽ Vivian và Scott Covey, khiến cô hăm dọa trút quyền thừa kế của anh ta.

Khi nói về chiếc nhẫn ngọc bích. Bà Anne Carpenter quả quyết rằng:

- Chiếc nhẫn đó luôn quá chật đối với ngón tay của Vivian. Vivian rất mê tín và cô đã từng thề thốt với bà ngoại mình là cô ta sẽ không bao giờ cởi bỏ nó ra. Cô ta cũng thường xuyên đưa nó lên ánh sáng để ngắm nghía - Được yêu cầu mô tả chiếc nhẫn đó, bà khai tiếp "Đây là một viên ngọc bích của nước Colombia nặng năm cara, được lồng giữa hai viên kim cương khá to và gắn trên chiếc đế nhẫn bằng bạch kim".

Bây giờ đến lượt Covey khai báo. Anh ta bắt đầu bằng một giọng điềm đạm, kể lại những lần hẹn hò đầu tiên với Vivian.

Rồi anh nói đến chiếc nhẫn ngọc bích.

- Cái đó làm cho cô ấy khó chịu. Buổi sáng đó Vivian không ngừng sờ mó đến nó, nhưng tôi quả quyết cô ấy có mang nó trên tay. Có thể một lúc nào đó không chừng cô ấy đã đổi nó qua bên tay trái.

Đến lúc kể lại việc mất tích ngay lúc bão tố. Mắt anh ta rưng lệ, giọng bị khàn đi và anh nói với điệu bộ hết sức đau khổ:

- Tôi luôn bị ám ảnh bởi cái vẻ kinh hoàng đang chiếm lấy cô ấy - Câu nói này làm cho nhiều người trong phòng xử phải rưng rưng nước mắt - Cho đến bây giờ tôi vẫn còn mơ thấy đang tìm kiếm cô ta dưới nước mà không kết quả, và tôi giật mình thức dậy trong khi vẫn gọi tên cô ấy - Nói xong anh ta khóc nấc.

Cuối cùng tòa phán quyết Scott Covey vô tội. Các phóng viên đã yêu cầu Adam tuyên bố vài lời.

- Scott Covey đã trải qua một cuộc thử thách thật đau buồn - anh nói - Không những anh ta mất vợ mà còn phải chịu nhiều tai tiếng và bị buộc tội một cách bỉ ổi. Tôi hy vọng phiên tòa này không những cho phép đưa ra ánh sáng các tình huống thực tế của thảm kịch này, mà còn cho phép thân chủ tôi tìm lại được sự bình yên và nể trọng đời tư mà anh ta rất mực cần đến.

Khi mọi người hỏi Scott Covey về các dự định của mình, anh ta trả lời một cách chậm rãi, rõ ràng.

- Hiện giờ ba tôi đang đau nặng, và đây là lý do sự vắng mặt của ông và bà mẹ kế của tôi trong ngày hôm nay. Tôi định sẽ đến California để thăm họ. Tôi sẽ đến thăm lại những thành phố mà đoàn hát của tôi đã đến, vì ở đó tôi có rất nhiều bạn bè. Nhưng trước hết tôi muốn được ở yên trong một thời gian để có những quyết định cho tương lai.

- Anh có ở lại Cap không? - một phóng viên hỏi.

- Tôi cũng chưa biết bởi vì tôi có quá nhiều kỷ niệm đau buồn.

Đứng cách xa đám đông, Menley lắng tai nghe. Một lần nữa anh Adam ơi, anh đã thành công - chị hãnh diện thầm nghĩ - Anh thật phi thường.

Chị nhận thấy có ai đó chạm vào cánh tay chị. Một người phụ nữ đang đứng gần chị.

- Cho phép tôi tự giới thiệu. Tôi tên Norma Chambers. Mấy đứa cháu nội tôi rất thích sách của cô và chúng thất vọng khi biết cô từ chối mướn căn nhà của chúng tôi hồi tháng Tám.

- Nhà của bà? - Menley ngạc nhiên - À phải rồi, Elaine đã muốn chúng tôi mướn ngôi nhà đó trước tiên. Nhưng khi biết có vụ rắc rối về hệ thống ống nước, cô ấy đã đề nghị với chúng tôi ngôi nhà Tưởng Nhớ.

Bà Chambers tỏ ra sững sờ.

- Nhưng các ống nước đâu có vấn đề gì đâu. Căn nhà đã được cho mướn ngay khi các người từ chối nó. Không biết ai đã cho các người cái ý nghĩ đó vậy?

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.