Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Sáng ngày thứ năm, thời gian ăn sáng gần kết thúc. Tina Aroldi lợi dụng cơ hội nghỉ mười lăm phút xả hơi, cô đi đến văn phòng nhân sự của nhà hàng Wayside. Tại đây chỉ có mỗi một mình cô thư ký.

- Jean à, hôm qua chị làm gì tại chỗ chiếc xe của tôi vậy? - cô ta hỏi.

- Tôi không hiểu chị muốn nói gì? - người thư ký phản đối.

- Đừng nói là chị không biết chứ. Có hai phục vụ đã thấy chị từ cửa sổ đấy.

- Tôi không có lý do gì phải nói dối chị hết - Jean ấp úng - Ông thanh tra yêu cầu tôi chỉ chiếc xe của chị, sau đó ông ta hỏi là chị có nhiệm vụ nhận việc đặt bàn trước qua điện thoại không.

- Ra vậy.

Với tâm trạng lo âu, Tina trở về với công việc ở nhà hàng. Khoảng sau một giờ trưa, cô cảm thấy bực mình khi nhìn thấy vị luật sư của Scott, ông Adam Nichols bước vào cùng Elaine Atkins, nhà địa ốc thường hay đưa khách đến đây.

Nichols làm một cử chỉ về phía cô, ngỏ ý muốn chính cô phải là người phục vụ cho họ. Cô đưa họ đến cái bàn cô phụ trách, rồi một cách miễn cưỡng, cô yêu cầu họ gọi món ăn.

Cô rất ngạc nhiên khi thấy Adam cười thật tươi với cô. Quả thật, anh ta rất quyến rũ. Vẻ đẹp của anh làm cho các cô gái vừa mới gặp phải rộn ràng khó tả. Và nếu được đi dạo với anh chắc là hạnh phúc lắm. Anh ta thuộc tuýp mà người con gái rất vui sướng khi đi chơi cùng, còn thanh lịch nữa chứ.

Nhưng tại sao anh hôm nay có vẻ tươi cười hơn khi anh đến cùng Scott thế, lúc đó anh đâu có bộ mặt này đâu. Chắc anh ta thuộc loại đàn ông chỉ tỏ ra dễ thương khi nào cần đến bạn mà thôi.

Cô đáp lại bằng một lời chào lạnh nhạt và hỏi "Quý vị có cần uống một ly khai vị không?"

Adam và Elaine mỗi người gọi một ly chardonnay. Khi Tina vừa rời khỏi, Elaine hỏi Adam "Em không biết bây giờ ai là bạn trai của Tina".

- Cô ta phải cung khai trong cuộc thẩm vấn - Adam nói - Nói cho đúng, cô ta không có quyền lựa chọn. Ông biện lý thế nào cũng gọi cô ta ra làm chứng và anh muốn cô ta phải tạo được một ấn tượng tốt.

Họ gọi tiếp bánh mì kẹp và chia nhau một dĩa hành chiên.

- Cũng may là không phải ngày nào em cũng ăn sáng với anh - Elaine đùa - Em sẽ mập lên ít lắm là mươi ký. Thường em chỉ ăn một dĩa xà lách thôi.

- Em còn nhớ không Laine, trước đây vào mùa hè, mỗi khi kết thúc công việc chúng mình thường uống qua loa sau đó chúng mình chất lên chiếc thuyền máy cũ kỹ của anh để đi dạo biển lúc đêm tối. Quả thật là một thời gian thật tuyệt vời.

- Làm sao em quên được chứ. 

- Đêm trước ở nhà em, với mấy người bạn thân của mình, anh có cảm tưởng rằng mười lăm hay hai mươi năm đã bị xóa đi một cách bất ngờ - Adam nói - Cap luôn tạo cho anh cảm giác đó, mà hình như đối với em cũng thế phải không Laine. Thỉnh thoảng cũng sẽ rất hay nếu mình trở lại làm một đứa con nít.

- Nhưng cũng phải công nhận một điều là đời của anh lúc nào cũng dễ dàng. Thế Menley lúc này ra sao rồi?

Anh do dự. "Cô ta sẽ khỏe thôi".

- Anh có vẻ giấu em thì phải. Anh phải nhớ là anh đang nói chuyện với một người bạn thân đó, anh có biết không?

Anh gật đầu.

- Anh lúc nào cũng nói thật với em. Vị bác sĩ tin sẽ tốt hơn nếu đưa Menley về New York để nhập viện.

- Hy vọng là không phải trong một dưỡng trí viện chứ?

- Anh e là phải đấy.

- Anh Adam, anh không được chán nản như thế. Hôm trước trong buổi họp mặt và trong bữa ăn tại nhà hàng em thấy chị có vẻ khỏe lắm mà. Vả lại John có nói với em là kể từ hôm nay Amy sẽ ở lại nhà anh suốt cả buổi đó.

- Cũng vì lý do đó mà anh phải có mặt ở đây. Hồi sáng này Menley nói cô ấy muốn làm việc cho cuốn sách của mình và vì anh rất bận trong vụ thẩm vấn nên cô ấy đã bảo Amy làm suốt ngày trong một thời gian ngắn.

- Vậy anh không nghĩ là mình nên để mọi việc như thế sao? Tối anh ở nhà phải không?

- Có thể lắm. Sáng nay Menley rất bình thường, vui nhộn và bình thản, cô ấy nói một cách hăng say về cuốn sách của mình. Anh không thể nào nghĩ rằng cô ta bị chứng rối loạn tâm lý hay đúng hơn là bị ảo giác. Hôm qua bà bác sĩ bảo là cô ấy nghe Bobby gọi mình và Hannah bị bỏ khóc suốt thời gian cô đi tìm Bobby.

- Ôi Adam ơi!

- Cho nên, vì sức khỏe của Menley và vì sự an toàn cho Hannah, chỉ còn cách là phải đưa cô ấy nhập viện. Một khi Amy có thể ở lại suốt cả ngày và trong khi anh tham gia cuộc thẩm vấn, anh sẽ chờ. Sau đó, anh phải đưa Menley về New York.

- Vậy anh có ở lại đó không!

- Anh cũng chưa quyết định nữa. Theo như anh hiểu, bác sĩ Kaufman muốn anh không được gặp Menley trong vòng một tuần lễ. Mùa hè ở New York nóng như lò lửa và chị giữ em thường ngày của tụi anh lại không rảnh. Nếu Amy có thể lo cho Hannah suốt cả ngày thì anh sẽ cố chăm sóc nó thời gian còn lại và như thế rất có thể anh phải về đây ít ra trong tuần lễ đó.

Adam ăn hết miếng bánh mì kẹp của mình và thay đổi đề tài nói chuyện.

- Bởi vì cuộc thẩm vấn sẽ được tiến hành công khai, anh sẽ đưa ra một danh sách những người anh muốn gọi ra cung khai. Việc đó sẽ không ngăn trở ông biện lý đặt các câu hỏi để cho thấy Scott là một con người xấu. Chúng mình hãy nghĩ đến những loạt câu hỏi mà em phải đương đầu.

Họ uống đến tách cà phê thứ hai và Adam tỏ ra hài lòng.

- Elaine à, em là một nhân chứng tốt. Khi em ra trước tòa, em hãy nhấn mạnh điểm Vivian rất đơn độc khi cô ta mua ngôi nhà và cô ta tỏ ra rạng rỡ trong ngày cuới. Ngoài ra em phải nói đến việc Scott và Vivian đang kiếm mua một ngôi nhà lớn hơn vì họ dự định có con. Sẽ là một điều hay khi em nói thêm rằng Vivian rất tiết kiệm, và điều đó sẽ giải thích tại sao cô ta chưa muốn mua một bộ đồ lặn mới.

Đến khi trả tiền, anh ngước nhìn cô phục vụ.

- Tina, tôi biết cô sẽ xong việc vào lúc hai giờ ba mươi, tôi muốn nói chuyện với cô khoảng mười lăm phút.

- Tôi đã có hẹn rồi.

- Này Tina, trong một tuần tới đây cô sẽ nhận được lệnh ra hầu tòa, vì vậy chúng ta nên nói về những gì cô phải cung khai. Tôi có thể bảo đảm với cô là khi ông chánh án đưa ra một phán quyết bất lợi, bởi ông ta thấy cô là nguyên nhân vụ án mạng của Vivian và có thể nghi ngờ cô có tiếp tay trong đó nữa. Đồng lõa trong một vụ án mạng là một việc rất nghiêm trọng đấy Tina.

Mặt của Tina không còn một giọt máu.

- Tôi sẽ gặp ông tại quán nước gần tiệm sách Yellow Umbrella.

Adam gật đầu.

Anh đưa Elaine đi bộ về đến văn phòng cô ta.

- Mà nè, hình ngôi nhà của anh đâu rồi? - Adam ngạc nhiên hỏi khi nhìn vào tủ kính.

- Nhà của anh?

- Phải, có thể gọi như thế. Em không được quên là anh vẫn có quyền ưu tiên và anh quyết định sẽ dùng đến quyền hạn đó không.

- Em rất tiếc Adam à, nhưng em đã gởi tấm hình đó cho Scott rồi. Em cũng phải lo cho công việc làm ăn của em nữa chứ. Nếu chẳng may anh không muốn mua thì rất có thể anh ta sẽ mua nó. Điều đó sẽ giúp cho Jan Paley rất nhiều. Tom và bà ta đã hao tốn một số tiền rất lớn cho việc trùng tu lại ngôi nhà đó. Em sẽ rửa một tấm khác cho anh và sẽ đóng khung cho anh nữa kìa.

- Anh chờ em đấy.

Tina tỏ vẻ thủ thế trong lúc nói chuyện với Adam.

- Xin ông hiểu giùm cho ông Nichols, tôi đã đính hôn với Fred và anh ấy sẽ không hài lòng khi thấy tôi cung khai trong vụ án đó.

- Không ai hỏi ý kiến anh ta nhưng anh ta có thể giúp cô đấy.

- Ông muốn ám chỉ gì vậy.

- Anh ta có thể xác nhận là mùa hè rồi hai người đã có quan hệ với nhau nhưng rồi cô đã chia tay anh ta vì Scott, sau đó hai người đã nối lại mối quan hệ đó và bây giờ hai người sắp làm đám cưới.

- Chúng tôi không nối lại ngay lúc đó. Tôi có đi chơi với nhiều người đàn ông khác trong mùa đông.

- Hay lắm. Tuy nhiên tôi muốn nói chuyện với Fred để xem anh ta có thể làm một nhân chứng có lợi không?

- Tôi không biết.

- Nghe đây Tina, xin cô hãy hiểu cho kỹ. Tên của Scott được rửa sạch sớm chừng nào thì cô càng khỏe chừng đó.

Họ đang ngồi tại một bàn nhỏ ngoài hiên và Tina nghịch cái ống hút của mình.

- Cái ông thanh tra đó làm cho tôi điên mất - cô thốt lên - Hôm qua ông ta đã nhìn dưới gầm xe của tôi.

- Đó chính là điều tôi phải biết - Adam vội đáp lại - Thế ông ta tìm cái gì vậy?

Tina nhún vai.

- Tôi đâu biết, dù sao tôi cũng sẽ từ giã chiếc xe cà tàng đó, nó chảy nhớt nhiều quá.

Trước khi chia tay với Tina, Adam ghi số điện thoại của Fred và nói là sẽ gọi vào lúc tối để Tina có thời gian cắt nghĩa cho anh ta biết việc gì đang xảy ra.

Anh bước lên xe, sau vài phút suy nghĩ, anh chụp lấy điện thoại và bấm số của Scott Covey.

Khi Covey vừa nhấc máy trả lời, anh nói ngay "Trong năm phút nữa tôi sẽ có mặt ở nhà anh". 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.