Graham và Anne Carpenter đã chuẩn bị hành lý trong suốt ngày thứ tư. Đến hai giờ khi thấy xe đưa thư đi ngang qua, ông bước ra cửa để lấy thư.
Khi lấy xấp thư trong thùng, ngạc nhiên khi thấy có thêm một gói nhỏ được giấu trong cùng. Nó được gói bằng giấy dầu và cột bằng sợi chỉ. Và nó không giống các mẫu hàng mà người ta thường gởi để quảng cáo.
Gói đồ này được gởi cho Anne nhưng không được dán tem mà cũng không có tên người gởi.
Ông Graham đem nó xuống bếp, nơi Anne đang nói chuyện với người giúp việc. Khi ông thông báo chuyện này ông thấy mặt của bà tỏ vẻ lo lắng.
- Em có muốn anh mở nó ra cho em không?
Anne gật đầu.
Ông quan sát vẻ mặt lo âu của bà khi ông mở gói giấy ra. Có thể nào bà nghĩ giống như ông không? Có một cái gì đó bí ẩn trong cách gởi và cách nó được gói cẩn thận như thế. Ông mở to đôi mắt trước sự bất ngờ này. Màu xanh trong vắt của viên ngọc bích gia bảo đang chiếu sáng xuyên qua lớp nhựa.
Bà giúp việc cũng giật mình "Có phải là...?".
Anne chụp cái hộp và lấy chiếc nhẫn ra, nắm chặt trong lòng bàn tay của mình. Giọng bà trở nên the thé, gần đến mức của chứng cuồng khích, bà thốt lên:
- Anh Graham, cái gói này từ đâu đến vậy? Ai đã đem nó đến đây? Anh thấy không, em vẫn thường nói với anh là các viên ngọc bích luôn trở về với chủ của chúng mà.