Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

Trong lúc Hannah đang ngủ trưa, Menley bảo Amy có thể về. Rất nhiều lần, chị bắt gặp cô gái nhìn lén chị và tỏ ra bực mình vì ánh mắt soi mói đó. Hơn nữa cũng chính cái ánh mắt ấy thường được thấy trong đôi mắt của Adam và điều này không làm cho chị thoải mái chút nào. Chị cảm thấy nhẹ nhõm khi tiếng xe của Amy chạy xa trên lối ra vào.

Adam sẽ không thể về trước một hay hai giờ. Sau cái hẹn với Scott Covey, anh cùng ba trong số bạn đã dự tiệc của Elaine đêm trước, đi đánh gôn. Như vậy cũng tốt vì họ có thể nhắc hết các chuyện xưa tích cũ cho nhau nghe, chị thầm nghĩ. Nhưng rồi chị lại hối hận sự bực bội vô cớ của mình. Adam rất thích chơi gôn và anh hiếm khi có thời gian rảnh để làm chuyện đó, vả lại cũng là điều tốt khi anh có nhiều bạn ở đây.

Chính mình là người đang mất phương hướng đấy, chị suy ngẫm. Chính mình là người nghe tiếng xe lửa trong nhà; mình là người không nhớ là đã để bé Hannah vào trong nôi; là người không biết mình có đứng hay không tại ban công của bà góa khi Amy đã tưởng nhìn thấy mình. Mình sẽ điên mất nếu Adam bắt mình phải có một người nào đó ở bên cạnh suốt cả ngày. Chị nhớ lại kỷ niệm khủng khiếp trong cái tháng mà Hannah chào đời, khi những tiếng la hét của con bé bắt họ phải mướn một người vú em. Chị tưởng tượng lại tiếng nói của Amy dù nghe rất tốt bụng nhưng khó chịu biết mấy, luôn khuyên chị nên tránh xa con bé. "Thưa bà Nichols, tại sao bây giờ, bà không đi nghỉ để tôi trông Hannah cho?"

Chị thề là chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa đâu. Chị bước tới bồn để rửa mặt. Mình sẽ vượt qua các cơn khủng hoảng và cái chứng mất trí nhớ tạm thời này, chị tự hứa với lòng mình.

Chị trở lại ngồi vào bàn trong nhà bếp để tiếp tục đọc các tài liệu của Phoebe. Tập hồ sơ ĐẮM TÀU thật hấp dẫn. Nào là thuyền buồm một cột, nào là tàu buồn ven bờ, thuyền hai cột buồm và tàu săn cá voi - trong suốt thế kỷ XVII và XVIII, một số lớn các loại tàu này bị đánh chìm trong các cơn bão tố, đôi khi ngay trước cửa ngôi nhà này. Vào thời đó, cồn cát Monomoy có biệt danh là Nghĩa Địa Trắng của Đại Tây dương.

Có vài chi tiết về chiếc Godspeed, cho biết trong các vụ hải chiến hết sức dữ dội, đã đánh đuổi được "một bọn cướp biển" và chính thuyền trưởng Andrew Freeman đã hạ "lá cờ bị nguyền rủa" được các tên cướp thượng lên ở đầu cột buồm.

Một con người dữ dằn đấy, Menley tự nhủ. Có thể gọi là một con người rất phi thường. Dần hồi, hình ảnh của ông thuyền trưởng trở nên rõ nét hơn trong tâm trí của Menley. Khuôn mặt gầy, da nhăn nheo và sạm đen vì nắng và gió biển, một bộ râu ngắn. Với những nét cứng cáp không đều đặn cùng ánh mắt sắc bén. Chị lấy cuốn sổ tay và với vài nét bút chì điêu luyện, chuyển thể cái hình ảnh đó trên giấy.

Khi chị ngước mắt lên thì đã ba giờ mười lăm. Có lẽ Adam đã sắp về và Hannah cũng sẽ thức dậy. Chị chỉ còn đủ thời giờ để đọc qua một tập hồ sơ khác thôi. Chị chọn tập PHÒNG HỌP. Lúc đầu, tại Cap nhà thờ được dùng để làm phòng họp. Theo các tài liệu Phoebe đã chép lại. Người ta có thể tìm thấy các vị mục sư không khoan nhượng đứng trên bục giảng nói về "sự khát khao Chúa Trời" và "chiến bại mau chóng của Quỷ Dữ; có vài mục sư trẻ nhút nhát đã chấp nhận đồng lương năm mươi bảng một năm cộng thêm "một ngôi nhà, một mảnh đất và một số củi dự trữ được xẻ và mang đến tận cửa". Việc kết tội một thành viên trong cộng đồng dù với một tội không đáng gì ngay trong ngày của Chúa là việc thường xảy ra. Tiếp theo là danh sách dài các vi phạm như huýt sáo hay để một con heo chạy rong trong ngày chủ nhật.

Và khi chị định xếp tập hồ sơ lại, bất ngờ chị nhìn thấy cái tên Mehitabel Freeman.

Ngày 10 tháng Mười Hai năm 1704, trong một buổi họp, có nhiều phụ nữ đứng lên xác nhận lời buộc tội kia, lúc ấy cô đang mang thai ba tháng trong khi đó Tobias Knight "tầm  thường và ăn năn, đã thú nhận tội gian dâm và xin được tẩy rửa tâm hồn của mình”.

Các vị tư tế đã ca ngợi Tobias Knight trong việc xin được chuộc các tội lỗi của mình và tuyên bố "không phạt công khai nhưng bắt anh ta phải đóng số tiền năm bảng vào trong quỹ dành cho người nghèo của giáo khu". Người ta yêu cầu Mehitabel phải sám hối cho việc mất thanh khiết của mình. Sự từ chối cương quyết và lời buộc tội hùng hồn của bà chống lại Tobias Knight và những kẻ tố cáo mình đã an bài số phận của bà.

Người ta mới quyết định trong một cuộc họp đầu tiên của thành phố, sáu tuần lễ sau khi sanh "người đàn bà ngoại tình Mehitabel Freeman phải bị đánh đúng bốn mươi hèo, không thiếu một cái nào".

Trời ơi, thật khủng khiếp - Menley thầm nghĩ. Vào lúc đó, bà ấy chắc chưa quá mười tám tuổi và theo ông chồng "bà ấy yếu ớt và mảnh dẻ quá". 

Có một ghi chú bằng chữ viết tay của Phoebe Spraguo. "Chiếc Godspeed vừa trở về ngày 1 tháng Ba từ một chuyến hải hành đến Anh Quốc và ngày 15 cùng tháng đã đi biển trở lại. Ông thuyền trưởng có mặt ở nhà không khi đứa bé được sinh ra? Đứa nhỏ được khai sinh ngày 30 tháng Sáu năm 1705 và được tuyên bố là con của Andrew và Mehitabel. Không một nghi vấn nào được đưa ra về tính hợp pháp của người cha. Ông trở về vào trung tuần tháng Tám, có lẽ vào đúng thời điểm thực thi hình phạt. Ông ra đi liền ngay sau đó, mang theo đứa nhỏ và không trở về suốt hai năm trời. Cái báo cáo tiếp theo đề cập đến sự trở về của chiếc Godspeed trong tháng Tám năm 1707.

Trong suốt thời gian đó, bà ấy không thể nào biết được con mình đang ở đâu và còn sống không hay đã chết - Menley tự nhủ.

- Này em, có phải em đang sống trở lại ở mấy thế kỷ trước không vậy?

Menley giật mình. "Anh Adam".

- Đúng là tên của anh đấy!

Anh mỉm cười. Cái lưỡi trai của nón kết che khuất bộ mặt, nhưng mấy nút áo trên được cởi ra, để lộ nước da ngăm đen. Anh cúi xuống và ôm lấy Menley.

- Khi em đang say sưa với công việc nghiên cứu, em không cần phải tự hỏi coi anh có nhớ em không.

Cố gắng trở về với thực tại, Menley tựa đầu vào cánh tay anh.

- Em đã đếm từng phút một kể từ lúc anh ra khỏi nhà.

- Không đùa đấy chứ? Thế cô công chúa ra sao rồi?

- Nó đang ngủ say lắm.

Menley ngước mặt lên khi thấy anh liếc vào cái máy liên lạc nội bộ. Có lẽ anh kiểm tra coi cái máy có được bật lên không, chị thầm nghĩ. Một câu hỏi đau đớn hiện lên trong đầu chị. “Trời ơi, tình yêu, tại sao anh không tin em vậy?" 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.