Nhà của Anne và Graham Carpenter tiếp đón nhiều người trong dịp cuối tuần; hai cô con gái Emily và Barbara đã đến với chồng và con của chúng. Họ cùng nhau đi biển bằng tàu, sau đó người lớn thì đánh gôn trong khi mấy đứa nhỏ đi dạo ở bãi biển với mấy đứa bạn. Vào tối thứ bảy, họ đi ăn tại câu lạc bộ. Anne cố không được để sót lại bất cứ sự bất hòa hay sự căng thẳng nào Vivian thường tạo ra trong các cuộc tụ họp gia đình như thế này mà sự vắng mặt của cô lại tạo một sự nặng nề kỳ lạ dưới mắt của bà.
Không một người nào trong chúng ta biết yêu thương cô ta đúng theo cách cô ta mong muốn, bà tự trách mình. Ý nghĩ này và sự mất tích bí ẩn của chiếc nhẫn ngọc bích vẫn còn đọng mãi trong tâm trí của bà. Chiếc nhẫn đó là vật duy nhất Vivian thật sự coi trọng. Có phải nó đã bị tháo ra bởi con người duy nhất luôn biểu lộ tình yêu cho con gái bà? Câu hỏi này ám ảnh Anne trong suốt dịp cuối tuần đó.
Sáng thứ hai trong khi ăn điểm tâm, bà đề cập đến vấn đề này:
- Graham, em nghĩ Emily có một ý tưởng rất hay về chiếc nhẫn đó.
- Ý nghĩ gì thế, em yêu.
- Emily cho em biết chiếc nhẫn vẫn còn nằm trong danh sách các vật được bảo hiểm. Nó nghĩ mình nên báo việc mất tích này. Trong trường hợp như thế, có thể nào chúng ta sẽ được bồi thường không?
- Cũng có thể lắm. Và như thế chúng ta phải giao tiền lại cho Scott vì anh ta là người thừa kế của Vivian.
- Em biết. Nhưng chiếc nhẫn đó trị giá đến hai trăm năm mươi ngàn đôla. Và nếu chúng ta nói cho công ty bảo hiểm biết cách giải thích của Scott về sự mất tích của Vivian có điểm khả nghi, anh có nghĩ họ sẽ cho thám tử điều tra về anh ta không?
- Thì thanh tra Coogan đang làm việc đó, em cũng biết mà Anne.
- Em biết chứ, nhưng thêm một điều tra viên khác cho việc này có hại ai đâu.
- Đương nhiên là không hại ai hết.
Anne ra dấu với một người giúp việc đang bước gần đến bàn.
- Bà cho tôi thêm một ít cà phê nữa nhé, bà Dillon.
Bà nhâm nhi cà phê một mình trong im lặng, một lúc sau bà nói.
- Emily nói là Viv thường than phiền chiếc nhẫn đó quá chật khi con bé muốn tháo ra để lau chùi. Anh có nhớ không? Hồi nhỏ nó bị gãy ngón tay đó và cái khớp đã phình ra. Nhưng một khi đã mang vào rồi thì chiếc nhẫn đó vừa khít ngón tay của nó, vì vậy chuyện nó tháo ra để đổi qua ngón khác thì không thể được.
Với đôi mắt ửng lệ, bà nói tiếp:
- Em còn nhớ các truyền thuyết mà bà ngoại em thường kể về các chiếc nhẫn ngọc bích. Bà nói ngọc bích luôn trở về với chủ của chúng.