Adam thấy Scott đang rửa cái gara bằng vòi nước. Mặt anh cau lại khi thấy Scott chùi rửa các vết dầu.
- Anh chịu khó quá - Adam nhận xét.
- Không hẳn vậy đâu. Từ lâu tôi đã muốn chùi rửa nó rồi. Cách đây hai năm Vivian có theo học khóa thợ máy và hy vọng sẽ sửa chữa được chiếc xe của mình. Cô ta có một chiếc Cadillac cũ rích và đã nghịch bằng cách thay nhớt xe.
- Chiếc xe đó bị chảy nhớt à?
- Tôi không biết có phải chiếc xe đó chảy nhớt hay là Viv làm đổ nó ra nữa. Cô ta luôn đậu chiếc xe tại chỗ này. Sau khi cưới nhau, cô ta mới mua chiếc BMW.
- Ra thế. Anh có biết cảnh sát đã chụp hình cái nền gara khi họ đến đây hay không?
Scott tỏ vẻ sửng sốt.
- Anh muốn ám chỉ cái gì vậy?
- Ngày hôm qua thanh tra Coogan có đến nhìn dưới khung xe của Tina, và chiếc xe của cô ta bị chảy nhớt đấy.
Scott ngừng ngay công việc đang làm và quăng cái vòi nước xuống đất.
- Anh Adam, anh có hình dung được những nỗi khổ tôi phải chịu đựng không? Tôi điên mất. Chắc chắn khi cuộc thẩm vấn kết thúc, tôi sẽ đi khỏi nơi này ngay tức thì. Họ muốn nghĩ sao mặc họ, nhưng đó là điều họ sẽ làm.
Rồi anh ta lắc đầu như để xua đuổi cái cảm giác bực bội.
- Rất tiếc nhưng đúng ra tôi không nên cau có với anh mới phải. Thôi chúng ta vào trong đi, ở ngoài này lạnh quá. Tôi cứ tưởng vùng Cap vào tháng Tám khí trời sẽ dễ chịu hơn thế này chứ.
- Ngoài cái lạnh bất thường của ngày hôm nay, tôi cho là thời tiết cũng khá tốt đấy - Adam điềm nhiên đáp lại.
Adam từ chối chai bia anh được mời và trong khi Scott đi lấy cho mình một chai, anh quan sát phòng khách. Nó rất bề bộn, có lẽ sự hiện diện của cảnh sát đã tạo ra việc đó, bởi vì cảnh sát gần như không bao giờ để lại như cũ những gì họ đã xáo trộn.
Nhưng có một chi tiết khác, Adam nhận xét, đó là cảm giác trống vắng trong căn phòng này. Ở đây không hề thấy bất cứ một vật dụng cá nhân nào, không một hình ảnh, không sách báo. Tủ bàn trông không tệ lắm nhưng chúng gần như vô vị, không xứng với nhau. Theo Elaine, Vivian đã mua ngôi nhà này với đầy đủ đồ đạc và cô ta đã thiết kế lại để tạo một dấu ấn của riêng mình. Nhưng không một dấu vết nào chứng tỏ cá tính của Scott được biểu lộ trong căn phòng này.
Anh lại nghĩ đến căn bếp rộng lớn được dùng làm phòng chung ở Tường Nhớ. Chỉ trong vòng có hai tuần, Menley đã tạo được một không khí ấm cúng mà không cần phải bỏ ra nhiều công sức. Có hoa mỏ hạc trên các bệ cửa sổ và một mâm trái cây đầy ắp. Cô ấy tìm thấy một chiếc ghế đu cũ trong căn phòng nhỏ và đem nó đặt cạnh lò sưởi. Còn cái thùng gỗ bằng mây cũ để đựng củi được dùng để đựng báo và tạp chí.
Hiển nhiên Menley biết tạo một không khí ấm cúng cho ngôi nhà. Adam hơi bối rối khi nghĩ đến sáng nay anh đã chạy đến nói chuyện với Amy, yêu cầu cô bé ở lại với Menley cho đến khi anh trở về. Menley đâu có đuổi Amy đâu, anh ta tự nhủ. Cô cũng lo lắng cho các cơn hoảng sợ như chính mình vậy. Hôm qua cô ấy gọi điện cho bác sĩ Kaufman và chính cô ấy đã đề nghị với Amy ở lại suốt ngày để trông Hannah kia mà.
Không biết tên Scott này làm cái gì nữa? Adam tự hỏi. Không biết anh ta phải mất bao nhiêu thời gian để đi lấy một chai bia? Còn mình thì đang làm gì ở đây? Mình đang nghỉ hè và vợ mình đang cần đến mình, vậy mà tự dưng mình lại lao đầu ôm lấy vụ này.
Anh đi về phía nhà bếp. Scott đang ngồi tại bàn, hai tay khoanh lại và chai bia còn y nguyên ngay trước mặt.
- Anh Adam, tôi đã giấu anh một việc — Scott thốt lên bằng một giọng vô cảm.