Adam Nichols không thể chế ngự được cái linh cảm khó chịu đó. Anh đang mơ màng trong giấc ngủ chập chờn và mỗi khi anh mở mắt ra, anh có cảm giác như vừa thoát khỏi một giấc mơ rối bời mà anh không tài nhớ được.
Đến sáu giờ sáng, khi mặt trời ló dạng trên Sông East, anh hất tung chăn và đứng lên. Sau khi làm cho mình một tách cà phê, anh cầm nó ra uống ngoài hàng hiên, cố chờ đến bảy giờ ba mươi để gọi điện cho Menley. Lúc này đã hơn bảy giờ chắc Hannah văn còn ngủ nên anh không muốn đánh thức vợ mình dậy.
Một nụ cườỉ hiện trên môi khi anh nghĩ về Menley và Hannah. Đó là gia đình của anh. Đúng là một phép mầu với sự ra đời của Hannah. Nỗi buồn khổ vì cái chết của Bobby cuối cùng cũng bắt đầu nguôi ngoai đối với hai người. Vào thời điểm này năm ngoái, Adam đang ở một mình tại Cap và không dám tin rằng cuộc hôn nhân của mình sẽ tồn tại. Anh nói chuyện với một nhà tư vấn hôn nhân gia đình và được biết cái chết của một đứa con thường hay kéo theo sự chia tay của hai người. Nỗi đau lớn đến mức cả cha mẹ đôi khi không thể sống chung trong một nhà nữa.
Vì vậy Adam nghĩ tốt hơn hết anh và Menley nên bắt đầu lại cuộc đời của mỗi người theo cách riêng. Sau đó Menley gọi điện và anh biết mình thật sự ước muốn một cách cuồng dại tiếp nối lại cuộc sống chung.
Sự thai nghén của Menley tiến triển một cách bình thường. Anh đã có mặt trong lúc chị sinh nở. Chị chịu đau đớn nhiều lắm nhưng đã ngoan cường vượt qua được. Và trong lúc đó họ đã nghe một người phụ nữ ở đầu hành lang hét lên. Mặt của Menley liền biến sắc, trở nên trắng bệt, không còn một giọt máu. Đôi mắt xanh của chị trở nên to hơn và chị úp mặt mình trong hai tay "Ôi trời ơi, hãy thương lấy tôi!" - chị cũng hét to, người run vì tiếng nấc. Tình trạng này đã làm tăng cường độ của sự co rút, khiến cho việc sinh đẻ trở nên khó hơn.
Đến khi Hannah chào đời, vị bác sĩ đặt nó trên cánh tay của Menley trong phòng sanh, điều không thể tin khi chị từ chối đứa bé "Tôi muốn thằng Bobby của tôi, tôi muốn thằng Bobby" - chị nức nở.
Adam vội vã ôm đứa bé lên và thì thầm sát vào tai của nó.
- Mọi việc êm xuôi rồi con yêu. Cha mẹ sẽ yêu con, Hannah à - Anh nói giống như thể anh sợ con bé hiểu những gì mẹ nó nói vậy.
Sau đó Menley thì thầm với anh.
- Ngay khi họ đặt đứa bé trên tay, em liền nhớ lại giây phút em ôm Bobby ngay sau tai nạn đó. Lần đầu tiên trong đời, ngay lúc đó em mới thực sự biết mình đã cảm nghĩ gì.
Và đó là sự bắt đầu của cái mà bác sĩ gọi là các triệu chứng rối loạn thần kinh tâm lý sau khi sanh. Tháng đầu tiên quả hết sức khó khăn, vì Hannah khóc suốt mấy giờ liền, rồi bị thêm chứng đau bụng. Họ bắt buộc phải mướn một nữ y tá ở lại nhà, nhưng vào một buổi chiều trong lúc cô y tá đi ra ngoài mua cái gì đó, ở nhà con bé lại khóc thét lên. Khi đi làm về, Adam thấy Menley ngồi bệt dưới đất cạnh chiếc nôi, run rẩy và mặt tái xanh, hai ngón tay che lấy lỗ tai mình. Nhưng phép lạ đã xảy ra với sự thay đổi của Hannah và các cơn hoảng sợ của Menley cũng bắt đầu thưa dần.
Dù sao mình cũng không được để cô ấy một mình, Adam tự nhủ. Đáng lẽ mình cố bắt buộc cô giữ trẻ phải ngủ lại qua đêm mới đúng.
Đến bảy giờ, không thể chờ lâu hơn nữa, anh điện về Cap.
Một niềm hân hoan nhẹ người chiếm lấy anh khi anh nghe tiếng của Menley.
- Cô công chúa đã làm cho em thức sớm hơn mọi khi phải không?
- Không sớm lắm đâu bởi cả hai mẹ con đều thức rồi mà.
Có cái gì đó khác lạ trong giọng nói của Menley. Adam không dám thốt ra câu hỏi đang ở đầu môi anh "Thế em có khỏe không?" Bởi vì anh không muốn nghe Menley trách anh bận tâm quá mức cho cô ta.
- Anh sẽ đáp chuyến bay bốn giờ chiều. Em có thể nào nhờ Amy trông chừng đứa bé để chúng mình ăn tối ở ngoài không?
Anh cảm nhận một sự do dự ở Menley. Không biết chuyện gì đã xảy ra? Nhưng Menley liền trả lời "Ý kiến hay lắm anh Adam".
- Có chuyện gì vậy em yêu?
- Không có gì hết, ngoại trừ một điều là hai mẹ con em nhớ anh mà thôi.
Ngay khi gác máy, Adam gọi cho hãng hàng không ?
- Có chuyến bay nào sớm hơn trong buổi chiều không?
Anh rời tòa án lúc mười hai giờ. Có một chuyến bay lúc 1 giờ ba mươi phút.
Đã xảy ra chuyện gì đó không bình thường, điều tệ hại nhất là Menley không bao giờ chịu nói với anh.