Không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, Adam hỏi lại một cách cộc lốc:
- Anh muốn nói gì đây? Anh đã giấu tôi điều gì?
Scott nhìn vào chai bia còn nguyên của mình. Scott nhìn xuống đất và đáp lại:
- Tôi đã nói với anh tôi không gặp lại Tina từ sau ngày đám cưới của tôi trừ lần ở trong quán rượu và lần cô ta đến chia buồn là hoàn toàn đúng. Nhưng tôi đã dối anh khi nói rằng chúng tôi cắt đứt hẳn mối quan hệ từ mùa hè năm rồi.
- Có nghĩa là anh đã gặp lại cô ta sau khi anh rời khỏi Cap vào tháng Tám phải không?
- Cô ta có đến Boca năm hay sáu lần gì đó. Tôi nói cho anh biết điều này vì trước sau gì người điều tra viên của anh cũng sẽ khám phá ra thôi.
- Người điều tra viên của tôi đang nghỉ hè cho đến tuần sau. Nhưng anh có lý vì trước sau gì người đó cũng sẽ biết và cả ông biện lý nữa, nếu như không muốn nói là ông ta đã biết rồi cũng nên.
Scott đẩy chiếc ghế ra sau rồi đứng lên.
- Anh Adam à, tôi không lấy làm hãnh diện khi nói ra điều đó, nhưng quả thật đúng như thế. Tôi đã chia tay với Tina hồi tháng Tám năm ngoái. Khi đến Boca, tôi mới nhận ra là tôi nhớ Viv đến chừng nào. Thường các chuyện tình mùa hè không lâu bền và Viv cũng biết điều này. Tôi có gọi điện cho Viv và tôi hiểu cô ấy cũng nghĩ như thế. Rồi cô ấy đến Boca và chúng tôi đã gặp lại nhau nhiều lần tại New York. Cho đến mùa xuân chúng tôi nhận ra là chúng tôi phải lấy nhau.
- Nếu những gì anh vừa nói với tôi là sự thật, vậy tại sao anh không nói ra ngay từ đầu? - Adam đặt câu hỏi này bằng một giọng buộc tội.
- Bởi vì Fred không biết trong mùa đông Tina vẫn còn quan hệ với tôi. Anh ta không quan tâm khi cô ta đi chơi với mấy người đàn ông khác, nhưng với tôi thì ngược lại. Anh ta rất thù ghét tôi vì cô ta đã bỏ anh ta để theo tôi hồi mùa hè năm ngoái. Đó là lý do duy nhất vì sao cô ta vẫn còn muốn gặp tôi. Cô ta muốn đối mặt với tôi để yêu cầu tôi hứa là tôi sẽ không bao giờ nói cho ai biết cô ta có đến Florida..
- Thế anh có gặp lại cô ta kể từ lúc cô ta ra khỏi quán rượu ngày hôm đó không?
Scott nhún vai.
- Tôi có gọi điện cho cô ta để bảo là nếu có gì để nói với tôi, chỉ nên trao đổi qua điện thoại. Khi biết được lý do cô ta muốn gặp tôi, tôi đã phì cười. Quả thật là ngớ ngẩn.
- Trong cuộc thẩm vấn, chúng ta cần phải có nhân chứng để xác nhận là chính cô ta đeo đuổi anh chớ không phải điều ngược lại. Vậy anh có thể đưa ra một cái tên nào đó không?
Mặt của Scott sáng lên.
- Có hai cô phục vụ ở tiệm Daniel Webster. Tina có quan hệ tốt với hai người đó nhưng sau đó họ đã giận nhau. Cô ta bảo hai cô đó ghen bởi vì những người khách sộp thường muốn cô ta phục vụ cho họ.
- Nếu tôi không lầm thì Tina đã kiếm tiền bằng đủ mọi cách - Adam nhận xét - Tôi nghĩ anh bạn Fred kia sẽ bất bình khi nghe những lời dối trá này công khai trước công chúng - Rồi Adam lại tự hỏi mình một lần nữa "Tao không hiểu tại sao mày lại đâm đầu vào trong vụ này nữa?". Anh luôn tin người vợ của Scott bị chết trong một tai nạn khủng khiếp và anh cũng tin Scott cho Tina đi tàu bay giấy cho đến khi Vivian muốn lấy anh ta. Có thể tên này không phải là một kẻ sát nhân nhưng không có nghĩa hắn không phải là một con người bất hảo.
Đột nhiên Adam cảm thấy ngột ngạt. Anh rất muốn trở về nhà để gặp lại Menley và Hannah. Họ chỉ còn được ở gần nhau có vài ngày nữa thôi trước khi cô nhập viện. Anh phải có thời gian chuẩn bị tư tưởng cho việc này. Rồi anh cộc cằn hỏi tên hai người phục vụ kia.
- Liz Murphy và Alice Regan - Scott trả lời.
- Anh hãy viết ra giấy cho tôi và hy vọng là họ vẫn còn làm tại đó.
Khi đi ngang qua phòng ăn, anh liếc nhìn một lượt. Một tấm hình lớn có khung được đặt trên bàn; đó là bức không ảnh của ngôi nhà Tưởng Nhớ mà Elaine đã trưng bày trong tủ kính. Anh bước đến gần để ngắm nó.
Một bức ảnh tuyệt đẹp, anh tự nhủ. Ngôi nhà đứng thẳng riêng lẻ một cách oai nghiêm. Màu sắc thật ấn tượng với các cây to màu xanh lục sậm quanh ngôi nhà, với hoa tử dương xanh da trời dọc trên các tường, biển hơi dọn sóng. Người ta còn có thể nhìn thấy mấy người tắm biển trên bãi cát và có cả một chiếc tàu nhỏ ở tận chân trời.
- Tôi cũng muốn có một tấm hình như thế này - anh nói.
- Đó là quà tặng của Elaine - Scott đáp lại - Nếu anh muốn tôi sẵn lòng biếu cho anh. Cô ta nghĩ nếu anh không muốn mua thì tôi có thể quan tâm đến nó.
- Anh có thật sự muốn thế không?
- Đương nhiên là có nếu Viv vẫn còn sống. Còn bây giờ thì không - Anh ta hơi do dự - Ý tôi muốn nói là với tâm trạng hiện giờ của tôi thì chắc là không. Có thể tôi sẽ thay đổi ý kiến nếu ông chánh án tuyên bố tôi vô tội.
- Cách chụp tấm hình này làm cho mọi người phải thích mua ngôi nhà đó - Nói xong anh bước ra cửa. "Thôi tôi về đây, hẹn gặp lại anh sau".
Anh định bước lên xe thì thấy ông Henry Sprague vẫy tay gọi anh.
- Tôi tìm thấy vài tài liệu mới có thể giúp ích cho Menley - ông cắt nghĩa - Mời anh vào, tôi sẽ lấy cho anh.
Tập hồ sơ nằm trên bàn ở cửa ra vào.
- Phoebe vẫn quả quyết con búp bê này thuộc về ngôi nhà Tưởng Nhớ. Tôi không biết điều gì khiến bà ta nghĩ như thế, nhưng anh có thấy phiền khi mang nó về nhà không?
- Menley sẽ mừng lắm - Adam đáp lại - Đây đúng là một con búp bê cổ. Và xin ông đừng ngạc nhiên nếu thấy nó được dùng để minh họa trong cuốn sách của cô ấy. Cám ơn ông Henry nhiều lắm, thế hôm nay bà Phoebe ra sao rồi?
- Hiện giờ bà ấy đang ngủ trưa. Đêm qua thật không dễ chịu chút nào. Không biết tôi có nói với anh chưa, vì tôi sẽ đưa bà ấy vào dưỡng trí viện vào ngày 1 tháng tới đây.
- Tôi chưa biết nhưng thật tội nghiệp cho bà ấy.
Ngay lúc Adam cầm con búp bê lên, một tiếng hét chói tai làm anh giật mình. "Bà ta lại gặp một ác mộng". Henry thốt lên và bỏ chạy vô buồng, Adam theo sau.
Phoebe nằm trên giường, hai tay bụm lấy mặt. Henry cúi xuống để vỗ về bà "Em yêu, mọi việc ổn rồi" - ông nói bằng một giọng thật ân cần.
Bà mở mắt ra nhìn ông rồi xoay đầu qua nhìn thấy Adam với con búp bê trên tay.
- Ôi, bọn chúng đã nhấn chìm bà ấy - bà thở dài — nhưng cũng may là chúng để cho đứa bé sống.