Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Amy ở suốt ngày ngoài bãi biển Nauset với bạn mình. Tâm trạng của cô rất phấn khởi một phần vì bạn bè, mặt khác vì cô sắp sửa dành dụm được số tiền cô cần để mua một chiếc xe khác khi lên đại học. Cha cô hứa sẽ phụ phân nửa số tiền đó nhưng phần còn lại cô phải tự lo liệu.

Cha cô thường nói "Bố có thể tặng con chiếc xe đó, nhưng khi mẹ con còn sống, bà thường khuyên con là thành quả lao động của mình mới đáng quý". Amy không bao giờ quên những lời dạy bảo của mẹ mình. Tánh của mẹ đối nghịch với Laine. Bà là một phụ nữ mà người ta thường gọi là đơn giản: không son phấn, không quần áo thời trang mới nhất, không kênh kiệu. Bà là một con người rất thật. Amy nhớ lại mỗi khi ông bố cô kể chuyện huyên thuyên, mẹ cô tử tế cắt ngang bằng câu "John thân yêu, anh nên nói ngắn gọn thôi".

Hôm qua, Amy nhận thấy bà Nichols có vẻ như giận cô. Giờ cô mới nhận ra rằng đáng lẽ cô không nên kể cho ba cô nghe việc cô thấy bà ấy trên ban công của bà góa và sau đó bà Nichols lại chối là không có lên đó. Đương nhiên ba cô đã nói lại cho Laine nghe và cô này lại kể cho ông Nichols. Cô có mặt ở đó khi Laine nói chuyện trên điện thoại với ông ta. 

Tuy nhiên vẫn có một điều làm cho Amy thắc mắc. Hôm qua lúc ở nhà, bà Nichols mặc một quần soọc và một áo thun bằng cô-ton trắng, nhưng khi Amy tưởng nhìn thấy bà trên cái ban công đó, người đó lại mặc một áo đầm dài.

Lúc đó Amy tỏ ra ngạc nhiên và tự hỏi không biết bà Nichols có bị mát không nữa, bởi vì cô nghe Laine nói với bố của cô là bà Nichols bị chứng suy sụp thần kinh.

Mà nếu bà Nichols có lý thì sao, và đó chỉ là một ảo giác do sự phản chiếu của miếng kim loại trên cái ống khói? Amy nhớ là sau khi nhìn thấy cái bóng đó trên ban công thì chỉ ít phút sau bà Nichols lại bước ra khỏi nhà trong chiếc quần soọc và áo thun.

Thật khó hiểu, Amy tự nhủ, hay tại mình nghe kể quá nhiều chuyện kỳ lạ về Tưởng Nhớ hoặc mình bị ảo giác như Carrie Bell.

Cô muốn làm rõ chuyện này với bà Nichols. Cô nhìn đồng hồ, đã bốn giờ rồi, mình phải gọi điện cho bà Nichols thôi.

Menley trả lời ngay khi chuông điện thoại vừa reo.

- Xin lỗi, Amy, chị không thể nào nói chuyện điện thoại được, chị phải ra phi trường ngay bây giờ và Hannah đang ở một mình trong xe.

- Tôi chỉ muốn nói... tôi không muốn bà nghĩ là tôi nói xấu bà - Amy vội vã nói - Ý tôi không phải vậy đâu. Bà biết không, tôi muốn nói là... Cô cố gắng nói về ái áo đầm, xác nhận thêm cô chắc chắn đã nhầm lẫn "Bởi vì bà bước ra khỏi nhà ngay sau đó".

Một khắc im lặng. Menley đáp lại:

- Amy à, chị rất vui sướng khi em gọi điện cho chị. Cảm ơn nhiều. 

- Em rất buồn khi không đến được nhà của bà nữa, em thật sự rất tiếc.

- Không có gì đâu Amy. Thế ngày mai em có thể đến nhà trông chừng Hannah được không? Chị phải nghiên cứu tài liệu của bà Sprague và chị cần em giữ Hannah giùm chị. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.