Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi Bảy

❊ ❊ ❊

Đó là một ngày đặc biệt dễ chịu. Vì một lý do không sao giải thích được, Phoebe đã trải qua những khoảnh khắc sáng suốt nhất của bà.

Vào một lúc, bà đã hỏi chuyện con cái và Henry đã nhanh chóng sắp xếp một hội nghị gia đình qua điện thoại. Lắng nghe trong một đường dây phụ, ông đã nghe thấy sự vui mừng trong giọng của Richard và Joan trong lúc chúng nói chuyện với mẹ chúng. Trong mấy phút, giữa họ đã có một cuộc trao đổi thực sự.

Rồi bà hỏi:

- Còn...

Henry hiểu ngay sự do dự đó. Phoebe đang tìm tên của mấy đứa cháu. Ông liền nhắc lại.

- Em biết. - Lúc này giọng của Phoebe có vẻ bực tức. Tối thiểu, anh đừng bắt đầu bằng cách nói: Em hãy nhớ...

Bà buông một tiếng thở dài giận dữ.

- Bố. - Joan có vẻ sắp sửa khóc.

- Mọi việc sẽ tốt thôi, ông trấn an cô.

Một tiếng cạch cho ông biết Phoebe đã gác máy. Thời điểm nghỉ ngơi tuyệt vời đã chấm dứt. Henry chần chờ trong điện thoại để giải thích với các con rằng dưỡng trí viện sẽ có một chỗ trống vào ngày 1 tháng Chín.

- Bố hãy giữ nó cho mẹ đi - Richard nói bằng một giọng cương quyết - Ngày lễ Lao Động, chúng con sẽ về thăm gia đình.

- Con cũng thế - Joan nói tiếp.

- Các con là những đứa con ngoan, - Henry nói, cố gắng kiềm chế cơn nghẹn trong cổ họng.

- Hai tuần nữa, tụi con sẽ về thăm bố mẹ, bố hãy ráng lên - Richard hứa.

Henry đã điện thoại từ máy phụ trong phòng ngủ, còn Phoebe gọi từ máy trong phòng làm việc cũ của bà. Gác máy xuống, ông vội vàng phóng đi. Ông vẫn luôn luôn bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi Phoebe có thể bỏ trốn trong nháy mắt. Nhưng bà đã không động đậy, ông tìm thấy bà đang ngồi tại bàn viết nơi bà đã từng trải qua nhiều giờ miệt mài làm việc.

Ngăn kéo dưới cùng, nơi cất giữ rất nhiều hồ sơ, đang mở ra và trống rỗng. Phoebe đang nhìn chằm chằm vào đó. Mái tóc của bà, mà bà thường búi lại, đang bung ra khỏi những chiếc kẹp mà Henry vẫn thường gắn chặt.

Bà xoay mặt lại khi nghe tiếng ông bước vào. "Hồ sơ của tôi!" Bà chỉ vào cái ngăn trống. "Hồ sơ của tôi đâu mất rồi?"

Ngay trong lúc này, ông không hề giấu bà sự thật.

- Tôi đã cho vợ của Adam mượn hết rồi. Cô ấy muốn tham khảo chúng cho cuốn sách cô ấy đang viết. Cô ấy sẽ nêu nguồn gốc là của Phoebe.

- Vợ của Adam? - Nét mặt đang u buồn trên gương mặt bà thoáng chút đăm chiêu, bà chau mày như muốn dò hỏi.

- Hôm qua cô ấy có đến đây. Hai vợ chồng Adam hiện đang ở tại Tưởng Nhớ. Menley viết một cuốn sách có cốt chuyện xảy ra vào thời ngôi nhà được xây cất và cô ấy định dùng câu chuyện của thuyền trưởng Freeman.

Ánh mắt của Phoebe trở nên mơ màng.

- Phải có ai đó để minh oan cho Mehitabel - bà nói - Đó là điều tôi muốn làm. Phải có ai đó tìm kiếm bên phía Tobias Knight mới được.

Bà đóng sầm ngăn kéo lại. "Tôi đói rồi, tôi lúc nào cũng đói hết".

Trong khi Henry bước về phía bà, bà nhìn thẳng vào mặt ông ta.

- Em yêu anh Henry à, em van anh, anh phải cố giúp em. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.