Xác Chết Ngoài Biển Khơi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba Mươi

❊ ❊ ❊

Amy đến vào lúc chín giờ ba mươi. Sau khi chào hỏi Menley xong, thay vì đi thẳng đến phòng để chăm lo cho Hannah, cô lại nấn ná quanh cái bàn đầy sách và hồ sơ mà Menley chuẩn bị tham khảo.

- Bà Nichols ơi, hôm qua tôi và Elaine có mời vài người bạn dự một bữa tiệc ngoài trời và có cả Scott Covey nữa. Anh ta đẹp trai muốn chết đi được!

Thì ra đó là lý do khiến con bé cởi mở hẳn lên - Menley thầm nghĩ.

- Tôi rất mừng khi thấy ông Nichols chấp nhận bào chữa cho anh ta. Anh ta có vẻ dễ thương lắm và chắc cảnh sát đã làm cho anh ta phải đau đầu.

- Chúng tôi cũng đoán như thế.

- Thật kỳ lạ khi họ đến viếng Tưởng Nhớ chỉ một hay hai ngày gì đó trước khi chị ta chết.

- Đúng vậy.

- Anh ta có nói chuyện với em một lúc. Mẹ anh ta đã chết và anh có một bà mẹ kế. Anh ta nói lúc đầu anh rất ghét bà mẹ kế nhưng sau đó lại hối hận vì đã bỏ phí thời gian để chống đối bà. Và hiện giờ, hai người đã hiểu nhau rồi. 

- Chị rất mừng là anh ta có nói chuyện với em, Amy à. Có thể nào điều đó sẽ giúp cho em chấp nhận cuộc hôn nhân tới đây của ba em không?

Cô bé thở dài.

- Em cũng hy vọng thế. Khi nghe anh ta nói chuyện, em nghĩ điều đó cũng không đến nỗi nào.

Menley đứng lên rồi bước lại đặt tay lên vai Amy.

- Điều đó chỉ có thể tốt chứ không xấu, Amy à. Rồi em sẽ thấy.

- Có thể lắm. Có đúng là... Không. Mọi việc sẽ ổn thôi. Em muốn ba em được hạnh phúc.

Ngồi trong cái chuồng của mình, Hannah đang ngắm nhìn cái lúc lắc. Sau đó nó cầm lên và quơ thật dữ dội.

Menley và Amy cười khà.

- Nó bắt mình phải quan tâm đến nó đó - Menley nói - Em có thể bỏ nó vô trong chiếc xe đẩy và cho nó đi dạo một lúc rồi đấy.

Khi Amy cùng bé Hannah đi rồi, Menley mở hồ sơ của Phoebe ra, để chúng lên thành một chồng và sắp xếp các tài liệu, các tác phẩm linh tinh và các bài báo được cắt theo một thứ tự nhất định. Đây đúng là một mỏ vàng. Nào là bản sao những bức thư từ thế kỷ thứ XVII, các văn tự, các phả hệ, các bản đồ xưa và vô số trang ghi chép của Phoebe Sprague và cả nguồn gốc của chúng.

Menley nhận thấy các hồ sơ đều dán nhãn phân loại theo 1 đề tài riêng, chẳng hạn như: Đắm Tàu; Cướp Biển; Hải Tặc; Phòng Họp; Nhà Cửa; Thuyền Trưởng Viễn Dương. Đúng như ông Henry Sprague đã nói, các giấy tờ bên trong không hề đúng theo thứ tự. Chúng được cất vào đó, có cái được xếp lại có cái bị rách và nhiều trang có mấy chương được gạch dưới. 

Menley quyết định lật xem thật nhanh từng hồ sơ một để có được một cái nhìn thật tổng quát. Chị cũng đang tìm kiếm tất cả những gì liên quan đến thuyền trưởng Andrew Freeman, với hy vọng có thêm nhiều thông tin về ngôi nhà Tưởng Nhớ.

Một giờ sau, chị gặp được cái hồ sơ cần tìm. Trong tập dán nhãn Nhà Cửa, có nói đến việc Tobias Knight xây một ngôi nhà cho Andrew Freeman "... một ngôi nhà để ở với kích thước rộng lớn, có thể chứa đựng tất cả đồ đạc và tài sản mà ông ta có." Ngôi nhà được xây vào năm 1703. Có lẽ đúng ngôi nhà này rồi - Menley thầm nghĩ.

Khi xem xét tập hồ sơ đó kỹ hơn, chị tìm thấy một bức thư của thuyền trưởng Freeman viết cho Tobias Knight để cho chỉ thị về việc xây cất ngôi nhà. Có một câu trong đó làm chị phải đặc biệt chú ý: "Mehitabel, vợ của tôi là một người phụ nữ yếu ớt và mảnh dẻ. Vì vậy ông nên chú ý lắp ghép ván sàn thật kỹ để không cho bất cứ ngọn gió nào có thể lọt vào trong nhà làm cô ấy bị cảm lạnh".

"Mehitabel - người phụ nữ thất tiết, "một người yếu ớt và mảnh dẻ" - Menley thầm nghĩ  "... để không cho bất cứ ngọn gió nào có thể lọt vào." Tại sao một người đàn bà có thể phản bội người đàn ông đã chăm lo và yêu thương mình đến thế kia chứ? Chị đẩy chiếc ghế ra, đi về phía phòng khách nhỏ để nhìn ra ngoài. Amy đang đứng ở mé bờ vách đá cạnh chiếc xe đẩy.

Không biết Mehitabel đã sống bao lâu trong ngôi nhà này? Menley tự hỏi. Bà ta có yêu thuyền trưởng Freeman không? Khi gần đến ngày ông ta trở về sau một chuyến hải hành dài ngày, bà ấy có lên đứng "ở ban công của bà góa" để đón chờ chồng mình không?

Chị có hỏi Adam về cái sàn nhỏ có lan can thường thấy trên gần cái nóc của nhiều ngôi nhà xưa ở vùng Cap này. 

Anh cho biết họ gọi đó là cái ban công của bà góa. Bởi vì từ xưa, mỗi khi chờ sự trở về của chồng sau một chuyến hải hành, các bà vợ luôn đứng ngay chỗ đó để dò xét thật kỹ đường chân trời, cố tìm sự xuất hiện các cánh buồm của chiếc tàu. Và cũng vì có quá nhiều chiếc tàu không hề trở về, nên các ban công nhỏ đó mang tên "ban công của bà góa".

Từ ban công của ngôi nhà này, có thể nhìn thấy một không gian mênh mông của đại dương. Chị hình dung hình dáng nhỏ bé đang đứng trên đó để ngóng chờ. Đó sẽ là một trong các hình ảnh để minh họa cho cuốn sách của chị.

Rồi chị mỉm cười khi nhìn về chiếc xe đẩy lại, nơi mà Hannah đang ngủ dưới ánh nắng mặt trời. Đột nhiên chị cảm thấy bình tâm và tâm hồn rất thanh thản. Mình sẽ không sao đâu, chị tự nhủ, chỉ tại mình lo lắng quá đó thôi. Nhưng công việc luôn làm cho mình vững tâm kia mà.

Chị trở về nhà bếp để tiếp tục công việc, đọc các hồ sơ, liệt kê danh sách với các tên đặc trưng của thời đó, các mô tả quần áo, các ghi chú về thời tiết.

Khi chị nhìn đồng hồ thì đã mười hai giờ mười lăm. Mình nên nghĩ đến bữa ăn trưa thôi, chị tự nhủ và đi ra ngoài để kiếm Hannah cùng Amy.

Hannah vẫn đang ngủ.

- Thời tiết này giống như một liều thuốc an thần vậy, Amy à - Menley cười nói khi nhớ lại việc con bé này không chịu ngủ yên trong sáu tuần đầu tiên sau khi chào đời.

- Cô ta ngủ ngay khi chiếc xe được đẩy tới đây - Amy đáp lại - Chắc em chỉ nhận nửa tiền của chị thôi.

- Không đời nào! Nhờ em mà chị vừa có hai giờ thật hết ý. Những hồ sơ chị vừa xem qua chứa nhiều thông tin vô cùng quý giá.

Amy nhìn chị với ánh mắt hoài nghi.

- Vậy mà em tưởng chị lên đứng trên đó chứ - Vừa nói cô ta vừa chỉ lên cái ban công của bà góa.

- Amy, em nói cái gì vậy? Không kể đến vài phút mà chị đứng ngay cửa sổ của phòng khách để nhìn ra đây, chị không hề rời khỏi bàn làm việc - Rồi lấy tay che mắt, Menley ngước mắt lên nhìn cái ban công của bà góa - "Có một miếng kim loại ở ống khói bên trái và với ánh nắng mặt trời, người ta tưởng có cái gì đó đang nhúc nhích".

Amy tỏ vẻ không tin cho lắm, nhưng rồi cô lắc đầu.

- Chị có lý đấy, em bị mặt trời làm chói mắt khi em nhìn lên đó nên tưởng nhìn thấy chị.

Trong khi Amy cho Hannah ăn, Menley len lỏi đến đầu cầu thang. Một cái thang xếp trong cái xó ở lầu một giúp người ta leo lên ban công của bà góa. Chị mở cánh cửa ra, một luồng gió mát lạnh bất chợt thổi đến, chị thầm nghĩ "Nó đến từ đâu vậy?"

Chị dương cái thang ra và trèo lên, mở cửa, nhấc cái cửa sập lên và chui ra ngoài. Chị cẩn thận dò dẫm dưới sàn, nó rất chắc. Chị bước tới trước và lấy tay nắm vào lan can, nó cao ngang gần tới ngực chị và cũng chắc lắm.

Thế Amy đã thấy gì khi tưởng đã nhìn thấy mình? - chị tự hỏi. Cái ban công rộng khoảng ba thước vuông bị kẹp giữa hai ống khói. Rồi chị bước đến đầu kia của cái ban công và nhìn đúng ngay chỗ mà Amy đã ngồi cách đó gần ba trăm thước. Sau đó chị xoay đầu lại để nhìn ra sau chỗ chị đang đứng.

Có phải miếng kim loại trên ống khói bên trái đã làm cho Amy chú ý không? Các tia nắng mặt trời nhảy múa trên miếng kim loại đó, tạo thành nhiều hình bóng chuyển động.

Mình cũng không biết tại sao cô bé có thể nhầm lẫn đến như thế được - Menley tự nhủ khi trèo xuống cái thang. Chúa ơi, chỗ này sao mà ẩm thấp quá vậy! Cái lạnh trong cái xó này làm cho chị phải rùng mình.

Nhưng khi đến bậc thang cuối cùng, một ý nghĩ khiến chị phải khựng lại. Nhưng có thể nào Amy có lý không vậy? Khi mình đang hình dung cảnh Mehitabel ngóng chờ sự trở về của ông thuyền trưởng, có thể nào cái hình ảnh đó trở nên rõ nét như thể mình đã lên đây không vậy? Có thể nào mình không còn biết cảm nhận được thực tế?

Ý nghĩ đó làm cho chị tuyệt vọng. 

ều mê loại đó. - Nhạc của máy hát tự động đó à, tôi bắt đầu sưu tầm chúng từ nhiều năm rồi - Hendin cho biết. Trên mấy cái kệ, có độ nửa chục mô hình tàu buồm thu nhỏ. - Nếu tôi quá tò mò thì anh cứ nói cho tôi biết nghe, nhưng có phải tự t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.